Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Maisie đợi cho đến lúc trời tối hẳn mới rời khỏi toa xe lửa của Già Jack. Cô rón rén bước đi trên con đường rải sỏi, hé mở cánh cửa sau, leo vào, và đóng cửa lại sau lưng mình. Chấp nhận chờ đợi một thôi dài, cô ngồi xuống hàng ghế da êm ái. Cô có thể nhìn thấy rõ mồn một tòa nhà qua một khung cửa sổ bên. Maisie kiên nhẫn chờ đợi từng ngọn đèn tắt đi. Già Jack đã cảnh báo cô đèn phòng ông ta sẽ là một trong những ngọn đèn cuối cùng được tắt.

Cô tranh thủ thời gian để nhẩm lại những câu hỏi cô dự định sẽ hỏi ông ta. Những câu hỏi cô đã nhẩm đi nhẩm lại trong mấy ngày liền trước khi thử nói chúng ra trước mặt Già Jack chiều hôm ấy. Ông già đã đưa ra một vài đề xuất, và đều được cô vui lòng chấp nhận.

Vừa quá sáu giờ, một chiếc Rolls-Royce xuất hiện và đậu lại trước mặt tòa nhà. Một người lái xe bước ra đứng cạnh xe. Một lát sau, Sir Walter Barrington, chủ tịch công ty, bước ra khỏi cửa trước tòa nhà, leo lên băng ghế sau và được chở đi.

Thêm nhiều ngọn đèn nữa được tắt đi, cho tới khi chỉ còn một ô cửa sáng đèn, như một ngôi sao đơn độc duy nhất trên đỉnh một cây thông Giáng sinh. Đột nhiên Maisie nghe thấy tiếng bước chân bước lạo xạo trên sỏi. Cô rời khỏi ghế, nằm dài ép mình xuống sàn xe. Cô có thể nghe thấy tiếng hai người đàn ông, đang mải mê trò chuyện, và bước về phía mình. Kế hoạch của cô không tính đến hai người đàn ông, và cô đang định luồn ra ngoài qua phía bên kia và cố biến mất vào màn đêm thì hai người kia dừng lại.

“...nhưng bất chấp điều đó”, một giọng nói mà cô nhận ra ngay cất lên, “tôi sẽ rất biết ơn nếu sự can dự của tôi được giữ kín hoàn toàn giữa hai chúng ta.”

“Tất nhiên rồi, thưa ngài, ngài có thể trông cậy vào tôi”, một giọng nói nữa cô cũng đã từng nghe qua vang lên, cho dù cô không nhớ nổi đã nghe thấy nó ở đâu.

“Hãy giữ liên lạc với tôi, ông bạn thân mến”, giọng thứ nhất nói. “Tôi tin chắc sẽ có lúc tôi lại phải cần đến dịch vụ của ngân hàng”.

Maisie nghe thấy tiếng một đôi chân bước đi. Cả người cô chợt lạnh toát khi cửa xe mở ra.

Ông ta chui vào trong xe, ngồi vào trước vô lăng và đóng cửa lại. Không có lái xe riêng, thích tự lái lấy chiếc Bugatti của mình, thích tận hưởng cảm giác sau tay lái - tất cả những thông tin vô giá đó đều do Già Jack cung cấp.

Ông ta khởi động xe, và chiếc xe rùng mình sống dậy. Ông ta rồ máy vài lần trước khi gạt cần số vào số một. Người gác cổng vẫy tay chào trong lúc Barrington lái ra đường lớn và hướng về phía thành phố, như ông ta vẫn làm hàng đêm, trên đường quay về Manor House.

“Đừng để ông ta biết bà ở đằng sau cho tới khi ông ta đã vào tới trung tâm thành phố”, Già Jack đã khuyên như thế. “Ông ta sẽ không dám mạo hiểm dừng xe tại đó, vì ông ta sợ có thể ai đó nhìn thấy ông ta cùng với bà và nhận ra ông ta. Nhưng một khi đã ra tới ngoại ô thành phố, ông ta sẽ không ngần ngại tống bà ra khỏi xe. Bà sẽ chỉ có tối đa mười, mười lăm phút thôi”.

“Đó là tất cả những gì tôi cần”. Maisie đã nói vậy với ông già.

Maisie đợi đến khi ông ta lái xe quá nhà thờ lớn và đang chạy ngang qua College Green, vốn luôn nhộn nhịp vào giờ này mỗi tối. Nhưng đúng lúc cô định nhổm dậy và vỗ vào vai ông ta, chiếc xe bắt đầu chạy chậm lại rồi dừng hẳn. Cửa mở, ông ta ra khỏi xe, rồi cửa đóng lại. Maisie ghé mắt nhìn qua giữa hai ghế trước và kinh hoàng nhận ra ông ta đang đậu xe trước cửa khách sạn Royal.

Cả tá ý nghĩ cùng loé lên trong tâm trí cô. Liệu cô có nên nhảy ra khỏi xe trước khi quá muộn? Tại sao ông ta lại ghé qua khách sạn Royal? Và liệu có phải là chuyện trùng hợp ngẫu nhiên khi ông ta chọn đúng ngày nghỉ của cô? Ông ta định nán lại trong đó bao lâu? Cô quyết định sẽ ở yên trong xe, sợ rằng mình sẽ bị phát hiện khi chui ra khỏi xe ở một nơi công cộng như ở đây. Hơn nữa, đây rất có thể cũng là cơ hội cuối cùng của cô để mặt đối mặt với ông ta trước khi đến hạn chót phải thanh toán hoá đơn.

Câu trả lời cho một trong hai câu hỏi của cô là hai mươi phút, nhưng từ rất lâu trước khi ông ta trở ra ngồi xuống ghế lái xe và rồ máy lao đi, Maisie đã ướt đẫm mồ hôi vì sợ. Cô không thể ngờ tim mình có thể đập nhanh đến thế. Cô đợi cho tới khi ông ta đã đi được khoảng nửa dặm rồi mới ngồi dậy đập tay lên vai ông ta.

Barrington quay lại nhìn và có vẻ ngỡ ngàng, rồi sau đó là ánh nhìn có vẻ như đã nhận ra cô, và cuối cùng là ý thức được tình thế. “Cô muốn gì?” ông ta hỏi, ít nhiều đã trấn tĩnh.

“Tôi có cảm giác ông biết chính xác tôi muốn gì”, Maisie nói. “Mối quan tâm duy nhất của tôi là Harry, và đảm bảo rằng học phí của con trai tôi được trang trải đầy đủ trong hai năm tới”.

“Hãy cho tôi một lý do thuyết phục lý giải tại sao tôi phải trang trải học phí cho con trai cô?”

“Vì thằng bé là con trai ông”, Maisie bình thản trả lời.

“Và điều gì làm cô chắc chắn thế?”

“Tôi đã quan sát ông khi ông nhìn thấy thằng bé lần đầu tiên ở St. Bede”, Maisie nói, “và tất cả các Chủ nhật tại St Mary khi Harry hát trong ban đồng ca. Tôi đã thấy ánh mắt của ông lúc đó, và tôi lại thấy ánh mắt đó khi ông từ chối bắt tay thằng bé vào ngày đầu năm học”.

“Đó không phải là bằng chứng”, Barrington nói, nghe đã có vẻ tự tin hơn một chút. “Đó chẳng qua chỉ là linh cảm của phụ nữ mà thôi”.

“Vậy thì có thể đã tới lúc cho một người phụ nữ khác biết ông đã làm gì ở bên ngoài”.

“Điều gì khiến cô nghĩ cô ấy sẽ tin cô?”

“Không gì ngoài linh cảm của một người phụ nữ”, Maisie nói. Những lời này khiến Barrington im bặt, đồng thời cũng giúp cô có tự tin để tiếp tục. “Bà Barrington rất có thể cũng muốn biết vì sao ông phải mất công đến thế để khiến anh trai tôi bị bắt hôm sau ngày Arthur mất tích”.

“Một trùng hợp ngẫu nhiên, không hơn”.

“Và chắc cũng chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên khi sau đó không ai từng trông thấy chồng tôi nữa?”

“Tôi chẳng liên quan gì tới cái chết của Clifton cả!” Barrington vừa gầm lên vừa đánh lái chiếc xe, thiếu chút nữa đụng phải một chiếc xe đi ngược chiều.

Maisie ngồi thẳng cứng người, sững sờ trước những gì cô vừa nghe thấy. “Vậy ra chính ông là người phải chịu trách nhiệm về cái chết của chồng tôi”.

“Cô chẳng có bằng chứng nào hết”.

“Tôi không cần thêm bằng chứng nào nữa. Nhưng bất chấp những khổ đau ông đã gây ra cho gia đình tôi suốt bấy nhiêu năm qua, tôi vẫn sẽ dành cho ông một con đường thoát dễ dàng. Ông lo lắng cho việc học hành của Harry trong thời gian nó theo học tại Bristol Grammar School, và tôi sẽ không bao giờ quấy rầy ông nữa”.

Phải một lúc sau Barrington mới trả lời. Và rồi ông ta lên tiếng, “Tôi sẽ cần thêm vài ngày cân nhắc cách tốt nhất để thực hiện việc chi trả”.

“Quỹ từ thiện của công ty ông có thể dễ dàng thu xếp một khoản tiền nhỏ như thế”, Maisie nói. “Nói cho cùng, bố ông chính là chủ tịch mà”.

Lần này thì ông ta không thể có sẵn câu trả lời. Liệu có phải ông ta đang ngẫm nghĩ xem cô có được thông tin đó bằng cách nào không? Ông ta không phải là người đầu tiên đánh giá thấp Già Jack. Maisie mở xắc tay của cô, lấy ra chiếc phong bì nâu mỏng và đặt nó xuống cái ghế bên cạnh ông ta.

Chiếc xe rẽ vào một con hẻm tối tăm. Barrington nhảy xuống xe và mở cửa sau. Maisie bước ra khỏi xe, cảm thấy cuộc đối đầu không thể diễn ra thuận lợi hơn. Chân cô vừa chạm đất, ông ta đã chộp mạnh lấy vai cô và lắc cô dữ dội.

“Giờ hãy nghe tôi nói đây, Maisie Clifton, và hãy nghe cho thật kỹ”, ông ta nói, đôi mắt đầy căm giận. “Nếu cô còn dám đe dọa tôi lần nữa, tôi sẽ đảm bảo để không chỉ anh trai cô bị sa thải, mà anh ta còn không bao giờ tìm được việc làm trong thành phố này nữa. Và nếu có lúc nào đó cô trở nên ngu ngốc tới mức hé miệng với vợ tôi rằng tôi là bố thằng nhóc đó, tôi sẽ khiến cô bị bắt giữ, và đoạn kết của cô sẽ không phải là một nhà tù đâu, mà là một trại tâm thần”.

Ông ta buông cô ra, siết chặt nắm tay lại rồi đấm thẳng vào mặt cô. Cô khuỵu xuống đất, người co tròn lại, trông đợi ông ta sẽ đá cô liên hồi. Khi không có chuyện gì xảy ra, cô ngước nhìn lên và thấy ông ta đang đứng cạnh mình. Ông ta đang xé vụn chiếc phong bì nâu ra thành từng mảnh và tung hê chúng như rắc hoa xuống đầu một cô dâu vậy.

Không nói thêm một lời, ông ta chui lại vào trong xe và lái đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.