Hugo lái xe quay về văn phòng, suy nghĩ rằng cần phải làm gì đó ngay trước khi tình hình vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Anh quyết định liên lạc với đại tá Danvers thêm một lần nữa.
Sau khi đã ngồi xuống bàn làm việc, anh nói với cô Potts mình không muốn bị quấy rầy. Anh đợi cho đến khi cô thư ký đã đóng cửa phòng lại rồi mới nhấc điện thoại lên. Sau vài giây, ông cảnh sát trưởng đã ở nhấc máy.
“Tôi là Hugo Barrington, thưa đại tá”.
“Cậu vẫn khỏe chứ, chàng trai?” ông cảnh sát trưởng hỏi.
“Tôi vẫn khỏe, thưa ngài. Tôi tự hỏi không biết ngài có thể dành cho tôi lời khuyên về một vấn đề riêng tư được không?”
“Cậu cứ nói đi, chàng trai”.
“Tôi đang tìm kiếm một người phụ trách an ninh mới, và tôi không rõ ông có thể chỉ cho tôi đúng hướng chăng?”
“Thực tế thì đúng là tôi có biết một người nhiều khả năng sẽ phù hợp với yêu cầu của cậu, nhưng tôi không rõ anh ta còn sẵn sàng hay không. Tôi sẽ thử tìm hiểu và gọi lại cho cậu”.
Ông cảnh sát trưởng quả là một người đáng tin cậy, gọi lại ngay sáng hôm sau. “Người tôi nghĩ tới hiện đang có một việc làm bán thời gian, nhưng anh ta cũng đang tìm kiếm một công việc nào đó ổn định hơn”.
“Ông có thể cho tôi biết ít nhiều về anh ta được không?” Hugo hỏi
“Anh ta từng được nhắm đến cho những vị trí quan trọng hơn trong ngành, nhưng buộc phải rời khỏi lực lượng vì bị thương nặng trong lúc tìm cách bắt giữ một tên cướp trong vụ cướp ngân hàng Midland. Chắc là cậu vẫn còn nhớ câu chuyện đó. Thậm chí nó còn xuất hiện cả trên các báo phát hành trên toàn quốc. Theo đánh giá của tôi, anh ta là ứng viên lý tưởng cho vị trí phụ trách an ninh của cậu, và thẳng thắn mà nói, cậu thực sự là người may mắn nếu có được anh ta. Nếu cậu vẫn còn quan tâm, tôi có thể cung cấp cho cậu thông tin chi tiết về anh ta.