Harry gõ cửa toa xe lửa, bước vào và ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Già Jack trong khoang hạng nhất.
Trong thời gian học tại St. Bede, Harry chỉ có thể tới thăm Già Jack đều đặn vào các buổi sáng thứ Bảy. Jack đáp lại sự quan tâm này bằng cách tới dự buổi lễ sáng tại St Mary Redcliff, tại đây, từ hàng ghế sau cùng, ông khoan khoái quan sát ông Frobisher và thầy Holcombe rạng rỡ đầy tự hào với cậu bé mà ông bảo trợ.
Vào những kỳ nghỉ, Già Jack không biết chắc lúc nào thì Harry xuất hiện, vì cậu bé đã coi toa xe lửa như ngôi nhà thứ hai của cậu. Mỗi khi cậu bé quay lại St. Bede vào đầu học kỳ mới, Jack Già lại thấy nhớ người bạn nhỏ tuổi của ông vô cùng. Ông rất cảm động khi bà Clifton mô tả ông như người bố mà Harry chưa bao giờ có. Kỳ thực, Harry chính là cậu con trai ông luôn ao ước.
“Hôm nay giao báo xong sớm à?” Già Jack vừa hỏi vừa đưa tay dụi đôi mắt đang nửa khép nửa mở khi Harry bước vào toa xe sáng thứ Bảy đó.
“Không ạ, chỉ là ông ngủ muộn thôi, ông lão ơi”, Harry nói, đưa cho ông lão một tờ báo Times số phát hành ngày hôm trước.
“Còn cháu thì ngày càng hỗn hào hơn đấy, chàng trai”, Già Jack cười nói. “Thế nào, chuyện giao báo có tốt không?”
“Tốt ạ. Cháu nghĩ có thể sẽ dành dụm được đủ tiền để mua cho mẹ cháu một chiếc đồng hồ đeo tay”.
“Một món quà hay đấy, đặc biệt là với công việc mới của mẹ cháu. Nhưng liệu cháu có đủ tiền không?”
“Cháu đã để dành được bốn shiling rồi”, Harry nói. “Cháu chắc đến cuối kỳ nghỉ sẽ có được khoảng sáu shiling”.
“Cháu đã nhắm được chiếc đồng hồ nào ưng ý chưa?”
“Rồi ạ. Nó ở trong tủ bày hàng tại cửa hàng của ông Deakins, nhưng nó sẽ không ở đó lâu nữa đâu ạ”, Harry cười toe toét.
Deakins. Một cái tên mà Già Jack sẽ không bao giờ quên được. “Nó có giá bao nhiêu?” ông lão hỏi.
“Cháu không biết”, Harry nói. “Cháu sẽ không hỏi ông Deakins cho tới ngày cuối trước khi cháu quay lại trường”.
Già Jack không biết làm thế nào để nói với cậu bé rằng sáu shiling sẽ không đủ để mua một chiếc đồng hồ đeo tay, vậy nên ông chuyển chủ đề. “Ta hy vọng việc đi giao báo không làm ảnh hưởng tới việc học. Ta chắc ta không cần phải nhắc cháu rằng các kỳ thi đang tới gần hơn với mỗi ngày trôi qua”.
“Ông còn tệ hơn cả thầy Frob”, Harry nói, “nhưng chắc ông sẽ rất vui khi biết cháu dành hai giờ mỗi buổi sáng ở thư viện cùng Deakins, và thêm hai giờ nữa vào hầu hết các buổi chiều”.
“Hầu hết các buổi chiều ư?”
“À, thực ra thỉnh thoảng Giles và cháu có đi xem cricket, và khi Gloucestershire đấu với Yorkshire trên sân nhà vào tuần tới, bọn cháu sẽ có cơ hội xem Herberth Sutcliffe thi đấu”.
“Chắc cháu sẽ rất nhớ Giles khi cậu ấy tới Eton học”, Già Jack nói.
“Cậu ấy vẫn đang tìm cách thuyết phục bố cho phép cậu ấy tới học tại Bristol Grammar School cùng cháu và Deakins”.
“Deakins và cháu ư”, Già Jack nói. “Nhưng hãy cẩn thận đấy, nếu ông Hugo đã quyết ý, thì một mình Giles là không đủ để lay chuyển ông ta đâu”.
“Ông Barrington không thích cháu”, Harry nói, khiến Già Jack kinh ngạc.
“Điều gì khiến cháu nói vậy?”
“Ông ấy cư xử với cháu khác hẳn với các cậu khác ở trường St. Bede. Cứ như thể cháu không xứng đáng để làm bạn với con trai ông ấy vậy”.
“Cháu rồi sẽ phải đương đầu với vấn đề này suốt đời, Harry ạ”, Jack Già nói. “Người Anh là giống người hợm hĩnh nhất trên thế giới, và trong phần lớn trường hợp hoàn toàn vô duyên vô cớ. Càng bất tài lại càng hợm hĩnh, theo kinh nghiệm của ta. Đó là cách duy nhất giúp các tầng lớp vẫn được gọi là thượng lưu có hy vọng tồn tại. Hãy nhớ lấy, chàng trai, họ không ưa một kẻ xuất thân thấp kém như cháu gia nhập vào câu lạc bộ của họ khi không được mời đâu”.
“Nhưng ông đâu có xử sự với cháu như thế”, Harry nói.
“Đó là vì ta không thuộc tầng lớp thượng lưu”, Già Jack nói rồi phá lên cười.
“Có thể là không, nhưng mẹ cháu nói ông đúng là hạng nhất”, Harry nói, “thế nên đó là thứ mà cháu muốn trở thành”.
Già Jack không thấy thoải mái khi ông không thể cho Harry biết lý do thực khiến Hugo luôn cư xử thù địch như thế. Đôi lúc ông lão thầm ước gì mình đã không có mặt sai chỗ vào sai thời điểm, và phải chứng kiến những gì đã thực sự xảy ra vào ngày bố cậu bé chết.
“Ông lại ngủ gật rồi sao, ông lão?” Harry nói. “Cháu không thể la cà ở đây huyên thuyên với ông cả ngày được đâu. Cháu đã hứa với mẹ là sẽ tới gặp mẹ tại hiệu Clarks trên phố Broad, vì mẹ muốn mua cho cháu một đôi giày mới. Dù rằng cháu chẳng thấy có gì là không ổn với đôi giày cháu đang đi cả”.
“Quả là một người phụ nữ đặc biệt, mẹ cháu ấy”, Già Jack nói.
“Chính vì thế mà cháu sẽ mua tặng mẹ một chiếc đồng hồ đeo tay”, Harry nói.
*
Chiếc chuông gắn trên cửa kêu leng keng khi ông bước vào cửa hàng. Già Jack hy vọng thời gian trôi qua đã đủ dài để cho binh nhì Deakins không còn nhớ ra ông nữa.
“Chúc buổi sáng tốt lành, thưa ngài. Tôi có thể giúp gì cho ngài?”
Già Jack nhận ra ông Deakins ngay lập tức. Ông mỉm cười và bước tới tủ bày hàng và ngắm nghía hai chiếc đồng hồ đeo tay nằm ở tầng giá trên cùng. “Tôi chỉ cần biết giá tiền chiếc đồng hồ hiệu Ingersoll này”.
“Mẫu dành cho nam hay nữ, thưa ngài?” ông Deakins hỏi, đồng thời bước tới từ phía sau quầy.
“Mẫu dành cho nữ”, Jack Già nói.
Deakins mở cánh cửa tủ trưng bày với cánh tay duy nhất còn lại của ông, cẩn thận lấy chiếc đồng hồ ra khỏi giá, xem nhãn ghi giá và nói, “Mười sáu shiling, thưa ngài”.
“Được rồi”. Già Jack nói, và đặt một tờ bạc mười shiling lên mặt quầy. Ông Deakins trông càng bối rối tợn. “Khi Harry Clifton hỏi ông chiếc đồng hồ đeo tay này giá bao nhiêu, ông Deakins, làm ơn hãy nói với cậu bé là sáu shiling, vì đó là số tiền cậu ấy có thể dành dụm được khi kết thúc công việc với ông, và tôi biết cậu bé đang hy vọng mua chiếc đồng hồ đó làm quà tặng mẹ”.
“Chắc hẳn ngài là Già Jack”, Deakins nói. “Cậu bé sẽ rất cảm động nếu biết ông...”
“Nhưng ông không bao giờ được nói cho cậu bé biết”, Già Jack nói, nhìn thẳng vào mắt ông Deakins. “Tôi muốn cậu bé tin rằng giá chiếc đồng hồ là sáu shiling”.
“Tôi hiểu”, ông Deakins nói, cất chiếc đồng hồ trở lại chỗ cũ. “Thế còn chiếc đồng hồ nam có giá bao nhiêu?”
“Một bảng thưa ông”.
“Ông có thể cho phép tôi đặt trước mười shiling nữa, sau đó gửi dần cho ông nửa crown mỗi tuần trong tháng tiếp theo cho tới khi tôi trả đủ chứ?”
“Hoàn toàn có thể được, thưa ngài. Nhưng ngài có muốn đeo thử trước không?”
“Không, cảm ơn ông”, Già Jack nói. “Chiếc đồng hồ này không phải dành cho tôi. Tôi sẽ tặng nó cho Harry khi cậu bé giành được học bổng vào Bristol Grammar School”.
“Tôi cũng đang có cùng suy nghĩ đó”, ông Deakins nói, “nếu Algy con trai tôi may mắn dành được một suất học bổng”.
“Vậy thì ông nên khẩn trương yêu cầu thêm một chiếc nữa thật nhanh đi thôi”, Già Jack nói, “vì Harry nói với tôi con trai ông coi như hoàn toàn chắc thắng trong cuộc đua rồi”.
Ông Deakins bật cười, rồi sau đó nhìn Già Jack chăm chú hơn. “Liệu có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi không, thưa ngài?”
“Tôi không nghĩ vậy”, Già Jack nói, và rời khỏi cửa hàng mà không nói thêm lời nào.