Hugo Barrington đang ngồi ăn sáng trong lúc đọc lá thư của thầy hiệu trưởng trường St. Bede kêu gọi đóng góp một nghìn bảng để xây một khu sân cricket mới cho đội cricket của trường. Anh mở quyển séc ra và vừa mới ghi con số 100 lên tấm séc thì có tiếng một chiếc xe hơi dừng lại trên con đường rải sỏi phía bên ngoài.
Hugo bước tới bên cửa sổ để xem ai lại tới thăm anh ta sớm đến thế vào một buổi sáng thứ Bảy. Hugo ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra khi thấy con trai mình bước ra từ phía sau một chiếc taxi, xách theo vali trong khi anh đang trông đợi được theo dõi Giles đánh cú mở đầu cho trường trong trận cricket cuối cùng với đội Avonhurst vào buổi chiều hôm đó.
Jenkins xuất hiện vừa kịp lúc Giles bước lên tới bậc cấp trên cùng. “Chúc buổi sáng tốt lành, cậu Giles”, ông ta lên tiếng chào, như thể đang chờ đợi cậu bé.
Hugo hối hả bước ra ngoài phòng ăn sáng và thấy con trai mình đang đứng ngoài tiền sảnh, mặt cúi gằm, vali để sát bên. “Con đang làm gì ở nhà vậy?” anh hỏi. “Chẳng phải còn một tuần nữa mới hết học kỳ hay sao?”
“Con bị đình chỉ tạm thời”, Giles nói cụt lủn.
“Bị đình chỉ tạm thời?” bố cậu lặp lại. “Và bố có thể biết con đã làm gì để bị như thế không?”
Giles đưa mắt nhìn Jenkins, người vẫn đứng im lặng bên cửa chính. “Tôi sẽ mang vali của cậu Giles lên phòng của cậu ấy”, người quản gia nói rồi cầm lấy vali và chậm rãi bước lên cầu thang.
“Đi theo bố”, Hugo nói khi người quản gia đã đi khuất.
Không ai trong hai bố con nói gì cho đến khi Hugo đã đóng cửa phòng làm việc sau lưng anh lại. “Con đã làm gì để cho nhà trường phải viện đến một biện pháp nghiêm khắc như thế?” ông bố vừa ngồi xuống ghế vừa hỏi.
“Con bị bắt quả tang ăn cắp trong cửa hàng bánh kẹo”, Giles nói, cậu con trai vẫn phải đứng im giữa phòng.
“Đây là một lời giải thích đơn giản nhỉ? Như một sự hiểu lầm chẳng hạn?”
“Không, không có hiểu lầm nào hết, thưa bố”, Giles nói, cố kìm nước mắt lại.
“Con có gì để biện hộ cho mình không?”
“Không, thưa bố”, Giles do dự. “Ngoại trừ...”
“Ngoại trừ cái gì?”
“Con luôn cho đi bánh kẹo, thưa bố. Con không bao giờ giữ lại cho mình”.
“Hẳn là cho Clifton rồi, không nghi ngờ gì nữa”.
“Và cho cả Deakins nữa”, Giles nói.
“Có phải lúc đầu chính Clifton đã xúi con làm thế không?”
“Không, không phải thế”, Giles quả quyết đáp. “Thực ra, khi Harry phát hiện ra việc con làm, cậu ấy luôn mang chỗ kẹo con cho cậu ấy và Deakins đi trả lại cửa hàng. Thậm chí cậu ấy còn nhận tội khi ông Frobisher buộc tội cậu ấy ăn cắp chúng”.
Sau đó là một khoảng im lặng kéo dài trước khi bố cậu lên tiếng, “Vậy là con đã bị buộc tạm thôi học, chứ không phải là bị đuổi học?”
Giles gật đầu.
“Con có nghĩ họ sẽ cho phép con trở lại trường học kỳ tới không?”
“Con không nghĩ thế ạ”, Giles nói.
“Điều gì khiến con cảm thấy chắc chắn vậy?”
“Vì con chưa bao giờ thấy thầy Hiệu trưởng phẫn nộ đến thế”.
“Vẫn chưa là gì so với mẹ con đâu khi mẹ con biết chuyện.”
“Bố ơi, làm ơn đừng nói cho mẹ biết”, Giles òa khóc, van nài.
“Vậy thì con nghĩ bố sẽ giải thích với mẹ như thế nào về lý do khiến con quay về nhà sớm một tuần và thậm chí rất có thể không quay trở lại được St. Bede học kỳ tới?”
Giles không tìm cách trả lời mà chỉ tiếp tục khóc thút thít.
“Và chỉ có Chúa mới biết các ông bà của con sẽ nói gì”, ông bố nói thêm, “khi bố buộc phải cho họ biết tại sao rốt cuộc con sẽ không vào học tại Eton”.
Theo sau là một quãng im lặng dài nữa.
“Hãy về phòng con và đừng có nghĩ tới chuyện xuống dưới nhà cho tới khi bố cho phép”.
“Vâng, thưa bố”, Giles nói. Cậu bé quay lại chuẩn bị đi ra.
“Và cho dù con có làm gì đi nữa, không được nhắc tới chuyện này với bất kỳ ai, nhất là trước mặt người làm trong nhà”.
“Vâng, thưa bố”, Giles nói rồi chạy ra khỏi phòng, thiếu chút nữa là va phải Jenkins khi cậu chạy vọt qua ông ta lên cầu thang.
Hugo cúi người ra trước trên ghế của anh ta, cố nghĩ xem có cách nào để cứu vãn tình thế trước khi anh ta phải đối diện với cuộc điện thoại không thể tránh khỏi từ ông hiệu trưởng. Hugo chống hai khuỷu tay lên mặt bàn, hai bàn tay ôm lấy mặt, nhưng phải một lúc lâu sau, mắt anh ta mới tập trung nhìn vào tấm séc.
Một nụ cười thoáng qua trên môi Hugo khi anh ta viết thêm một số 0 nữa trước khi ký tấm séc.