Khi Harry quay về từ buổi luyện hát đồng ca một giờ sau đó, cậu nhìn thấy Fisher đứng tựa lưng vào tường, không giấu nổi nụ cười. Khi đó, Harry hiểu ra ai là người đã tố cáo cậu. Cậu tảng lờ Fisher và quay về nhà nội trú của mình như thể không có gì phải bận tâm trên đời, trong khi thực tế cậu có cảm giác như người đang bước lên đoạn đầu đài, biết chắc trừ khi cậu phản bội người bạn thân nhất của mình, bản án hẳn sẽ được thi hành lập tức. Cậu do dự một lát trước khi gõ cửa phòng thầy phụ trách nhà nội trú của mình.
Câu “Vào đi” lần này dịu hơn nhiều so với lúc buổi chiều, nhưng khi Harry bước vào phòng, cậu vẫn được chào đón bằng một cái nhìn nghiêm khắc không khoan nhượng. Harry cúi đầu.
“Tôi nợ trò một lời xin lỗi, trò Clifton”, Thầy Frobisher nói, rồi đứng dậy từ phía sau bàn làm việc. “Bây giờ tôi đã biết rằng trò không phải là thủ phạm.”
Tim Harry vẫn đập nhanh, nhưng giờ đây sự lo lắng của cậu là dành cho Giles. “Cảm ơn thầy”, cậu nói, đầu vẫn cúi xuống. Cậu còn rất nhiều điều còn muốn hỏi thầy Frobisher, nhưng Harry biết sẽ không có câu nào được trả lời.
Thầy Frobisher bước ra từ sau bàn làm việc của mình và tới bắt tay Harry, một điều trước đây ông chưa bao giờ làm. “Tốt hơn là trò nên khẩn trương lên, Clifton, nếu trò muốn được ăn tối”.
Khi Harry bước ra khỏi phòng làm việc của Frob, cậu chậm chạp bước về phía phòng ăn. Fisher đang đứng cạnh cửa, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Harry đi thẳng qua mặt anh ta rồi tới ngồi xuống chỗ của cậu ở cuối băng ghế cạnh Deakins. Chỗ ngồi đối diện với cậu không có ai cả.