"Cháu đã cảm thấy sẵn sàng để đối diện với kỳ thi chưa, chàng trai?” Già Jack hỏi.
“Chưa bao giờ cháu cảm thấy sẵn sàng như lúc này”, Harry đáp. “Hơn nữa, cháu đã làm theo lời khuyên của ông và kiểm tra lại tất cả các đề thi trong vòng mười năm vừa qua. Ông nói đúng, quả là có một xu hướng rõ ràng, với một số câu hỏi lặp lại sau một chu kỳ nhất định”.
“Tốt. Thế môn tiếng Latinh của cháu thế nào rồi? Chúng ta không được phép trượt môn này, cho dù cháu làm các môn khác tốt đến thế nào đi nữa”.
Harry mỉm cười khi Già Jack nói “chúng ta”. “Nhờ có Deakins, cháu đã đạt được mức 69% trong bài kiểm tra thử vào tuần trước, cho dù đúng là cháu đã trả lời là Hannibal[1] vượt qua dãy Andes”.
2 Hannibal, danh tướng Carthage, đã vượt dãy Alps để tấn công Roma. Còn Andes là dãy núi ở Nam Mỹ, Harry muốn nói cậu đã nhầm.
“Chỉ lệch mất có sáu nghìn dặm thôi”, Già Jack tặc lưỡi. “Vậy theo cháu khó khăn lớn nhất của cháu sẽ là gì?”
“Là bốn mươi học sinh của St. Bede cũng sẽ tham dự kỳ thi, đó là chưa kể tới hai trăm năm mươi học sinh từ các trường khác”.
“Quên bọn họ đi”, Già Jack nói. “Nếu cháu làm tốt theo đúng khả năng của cháu, bọn họ sẽ không phải là vấn đề”.
Harry vẫn im lặng.
“À, thế giọng nói của cháu ra sao rồi?” Già Jack hỏi, ông luôn chuyển chủ đề mỗi khi Harry im lặng.
“Cũng chẳng có gì mới để nói”, Harry trả lời. “Sẽ phải mất nhiều tuần nữa trước khi cháu biết liệu mình sẽ là một giọng nam cao, nam trung hay nam trầm, và thậm chí ngay cả khi đó cũng sẽ không có gì đảm bảo giọng của cháu còn tốt. Một điều đã chắc chắn, Bristol Grammar School sẽ không dành cho cháu học bổng đồng ca khi cháu đang giống như một con ngựa què thế này”.
“Bỏ qua chuyện đó đi”, Già jack nói. “Đâu có tệ đến mức ấy”.
“Nó còn tệ hơn thế”, Harry nói. “Nếu cháu là một con ngựa, họ đã bắn cháu và giải thoát cháu khỏi cảnh khốn khổ này rồi”.
Già Jack bật cười. “Vậy khi nào kỳ thi sẽ diễn ra?” ông lão hỏi, mặc dù đã biết rõ câu trả lời.
“Thứ Năm tuần sau nữa ạ. Bọn cháu sẽ bắt đầu với kiến thức chung vào lúc chín giờ, và sẽ có thêm năm bài thi nữa trong cùng ngày, kết thúc là môn Anh văn vào bốn giờ”.
“Thật tốt, như thế cháu sẽ kết thúc với môn học ưa thích của cháu”, Già Jack nói.
“Hy vọng là vậy”, Harry nói. “Nhưng hãy cầu nguyện để có một câu hỏi về Dickens, vì đã không có câu nào về ông trong suốt ba năm qua, và đó chính là lý do vì sao cháu đọc sách của ông ấy tới tận sau khi tắt đèn”.
“Wellington từng viết trong hồi ký của ông”, Già Jack nói, “rằng khoảnh khắc tệ hại nhất trong bất cứ chiến dịch nào là chờ đợi mặt trời mọc vào buổi sáng diễn ra trận đánh”.
“Cháu hoàn toàn đồng ý với Công tước Sắt, như thế có nghĩa là cháu sẽ không ngủ được nhiều trong hai tuần tới”.
“Càng thêm lý do để không tới gặp ta vào thứ Bảy tới, Harry ạ. Cháu cần sử dụng tốt hơn thời gian của cháu. Dù thế nào đi nữa, nếu ta nhớ không sai, thì hôm đó chính là sinh nhật của cháu”.
“Làm thế nào mà ông biết được ạ?”
“Ta phải thú nhận ta không đọc được nó trên trang xã hội của The Times. Nhưng vì nó diễn ra vào cùng ngày này năm ngoái, ta đã đánh liều và mua cho cháu một món quà nhỏ”. Ông lão cầm lên một cái hộp được gói trong một tờ báo cũ của tuần trước, và trao nó cho Harry.
“Cháu cảm ơn ông”. Harry vừa nói vừa tháo dây buộc. Cậu lột tờ báo bọc ngoài, mở chiếc hộp nhỏ màu xanh sẫm ra và nhìn chăm chăm ngỡ ngàng không tin nổi khi thấy chiếc đồng hồ nam hiệu Ingersoll mà cậu từng ngắm nghía trong tủ bày hàng tại cửa hàng của chú Deakins.
“Cháu cảm ơn ông”, Harry lặp lại trong lúc cậu đeo chiếc đồng hồ lên cổ tay. Harry không thể rời mắt khỏi nó một hồi lâu, và băn khoăn tự hỏi bằng cách nào Jack Già có thể có được sáu shiling.
❀ ❀ ❀
[1] * Robert Walpole (1676 – 1745), thường được coi là thủ tướng đầu tiên của Anh.