Ông Frampton đứng dậy từ sau bàn làm việc, bắt tay Maisie và ra hiệu mời cô ngồi xuống ghế.
“Tôi lấy làm tiếc khi được biết tin về vụ hỏa hoạn xảy ra tại tiệm Tilly’s”, ông nói. “Ơn Chúa là không có ai bị thương”. Maisie đã không cảm ơn Chúa nhiều lắm trong thời gian gần đây.
“Tôi hy vọng là cửa tiệm cùng đồ đạc bên trong đã được bảo hiểm thích đáng”, ông nói thêm.
“Ồ vâng, có chứ”, Maisie nói. “Nhờ ông Casey mà mọi thứ đã được bảo hiểm chu đáo, nhưng không may là công ty bảo hiểm từ chối chi trả dù chỉ một penny cho tới khi cảnh sát xác nhận rằng tôi không có liên quan”.
“Tôi không thể tin nổi cảnh sát lại coi cô là một đối tượng tình nghi”, Frampton nói.
“Với những khó khăn tài chính của tôi”, Maisie nói, “ai có thể trách họ được chứ?”
“Sẽ chỉ là vấn đề thời gian trước khi họ thấy đó là một nghi vấn thật lố bịch”.
“Tôi thì không có thời gian”, Maisie nói. “Đó là lý do mà tôi đến gặp ông. Tôi cần phải tìm một công việc, và lần cuối cùng chúng ta gặp nhau trong căn phòng này, tôi còn nhớ ông có nói nếu lúc nào đó tôi muốn quay trở lại Royal...”
“Và tôi thực sự có ý đó”, ông Frampton ngắt lời cô. “Nhưng tôi không thể cho lại cô công việc cũ, vì Susan đang làm việc rất tốt, và mới đây tôi vừa tuyển dụng ba nhân viên cũ của Tilly’s, vậy nên tôi không còn vị trí nào ở Palm Court cả. Chỗ làm duy nhất tôi có sẵn lúc này khó lòng có thể coi là xứng đáng...”
“Tôi sẵn sàng nhận bất cứ công việc nào, ông Frampton”, Maisie nói, “và ý tôi thực sự là bất cứ công việc nào”.
“Một số khách của chúng tôi đã nói rằng họ muốn có gì đó để ăn vào buổi tối sau khi khách sạn đóng cửa”, ông Frampton nói. “Tôi đang cân nhắc tới việc mở một dịch vụ hạn chế phục vụ cà phê và xăng - uých sau mười giờ tối, và duy trì phục vụ cho tới khi phòng ăn sáng mở cửa vào lúc sáu giờ. Khởi đầu, tôi chỉ có thể trả cô ba bảng một tuần, cho dù tất nhiên toàn bộ tiền thưởng của khách đều thuộc về cô. Tất nhiên, tôi có thể hiểu nếu cô cảm thấy...”
“Tôi sẽ nhận việc này”.
“Khi nào cô có thể bắt đầu?”
“Tối nay”.