Khi Maisie hết giờ làm tối hôm đó, đã thấy Eddie đang ngồi trong xe của anh ta đợi cô bên ngoài tiệm trà. Cô để ý thấy lần này anh ta không nhảy xuống mở cửa xe cho cô nữa.
“Anh định đưa em đi đâu đây?” cô hỏi trong lúc lên xe ngồi xuống ghế cạnh anh ta.
“Đó là một bất ngờ”, Eddie nói trong lúc nổ máy, “nhưng anh không nghĩ là em sẽ thất vọng đâu”.
Anh ta gạt cần số sang số một, và lái xe về phía một khu vực của thành phố mà Maisie chưa bao giờ đặt chân tới. Vài phút sau, anh ta rẽ vào một đường ngách nhỏ rồi dừng lại bên ngoài một cánh cửa lớn bằng gỗ sồi nằm dưới tấm biển bằng đèn neon với những chữ cái màu đỏ lấp lánh, CÂU LẠC BỘ ĐÊM EDDIE.
“Nơi này là của anh sao?” Maisie hỏi.
“Từng phân vuông một”, Eddie tự hào nói. “Mời em vào trong và tự khám phá”. Anh ta chui ra khỏi xe, mở cửa trước và dẫn Maisie vào trong. “Nơi này từng là một kho ngũ cốc”, anh ta giải thích trong lúc dẫn cô đi xuống một cầu thang gỗ hẹp. “Nhưng bây giờ, khi những con tàu không còn có thể đi ngược dòng xa tới tận đây, công ty chủ quản cũ đã phải cuốn gói, vậy là anh có thể thuê lại chỗ này của họ với giá rất hợp lý”.
Maisie bước vào một căn phòng rộng, được chiếu sáng mờ mờ. Phải mất một lát mắt cô mới thích nghi để nhìn thấy hết khung cảnh xung quanh. Có sáu người đàn ông đang ngồi trên những chiếc ghế đẩu cao bọc da ở chỗ quầy bar uống rượu, và cũng có tầm ấy nữ tiếp viên đang lượn lờ quanh họ. Bức tường đằng sau quầy bar là một tấm gương cực lớn tạo nên ấn tượng căn phòng rộng hơn rất nhiều so với kích thước thực của nó. Ở chính giữa phòng là một sàn nhảy, bao quanh là những chiếc bàn nhỏ phủ khăn trải bàn bằng nhung chỉ vừa đủ chỗ ngồi cho hai người. Ở phía trong cùng của căn phòng có một sân khấu nhỏ với một chiếc piano, đàn đại hồ cầm, một dàn trống và vài giá nhạc.
Eddie ngồi xuống một chiếc ghế tại quầy bar. Anh ta vừa nhìn quanh phòng vừa nói, “Đây là lý do vì sao anh đã dành nhiều thời gian ở Mỹ đến thế. Những nơi thư giãn tâm tình thế này đang mọc ra khắp nơi ở New York và Chicago, và bọn họ đã kiếm được cả gia tài”. Anh ta châm một điếu thuốc lá. “Và anh hứa với em, sẽ không có thứ gì tương tự như nơi này ở Bristol, cái đó là chắc chắn”.
“Chắc rồi”, Maisie lặp lại trong khi cô tới cạnh anh ta ở quầy bar, nhưng không hề thử leo lên ngồi trên một trong những chiếc ghế cao lênh khênh đó.
“Em uống gì nào, búp bê?” Eddie nói, bằng thứ giọng mà anh ta cho đó là khẩu âm Mỹ.
“Em không uống rượu”, Maisie nhắc nhở anh ta.
“Đó là một trong những lý do anh chọn em”.
“Chọn em?”
“Tất nhiên. Em sẽ là người lý tưởng để phụ trách các nữ tiếp viên phục vụ cocktail. Anh sẽ không chỉ trả cho em sáu bảng một tuần, mà nếu nơi này làm ăn phát đạt, chỉ riêng tiền thưởng của khách thôi cũng đã nhiều hơn những gì em có thể hy vọng kiếm được tại tiệm Tilly”.
“Và em sẽ phải mặc như thế kia?” Maisie hỏi, chỉ tay về phía một trong các nữ tiếp viên đang mặc một chiếc áo trễ vai màu đỏ và một chiếc váy đen bó sát dài chưa tới đầu gối. Maisie không khỏi cảm thấy thú vị khi nhận thấy chúng có cùng màu sắc với đồng phục của trường St. Bede.
“Sao lại không? Em có thân hình rất tuyệt, và đám khách sẽ sẵn sàng trả bộn để được người như em phục vụ. Em cũng sẽ nhận được những lời đề nghị khiếm nhã, tất nhiên rồi, nhưng anh có niềm tin rằng em sẽ thu xếp được thôi”.
“Thế sàn nhảy kia dùng làm gì nếu đây là một câu lạc bộ chỉ dành cho đàn ông?”
“Thêm một ý tưởng nữa mà anh học được từ Mỹ”, Eddie nói. “Nếu một người khách muốn nhảy với một trong các nữ tiếp viên phục vụ cocktail, anh ta sẽ phải trả tiền”.
“Và khoản tiền đó còn bao gồm những gì nữa?”
“Cái đó thì tùy thuộc vào họ”, Eddie vừa nói vừa nhún vai. “Chừng nào những chuyện đó không diễn ra ngay tại đây, chúng chẳng liên quan gì đến anh cả”, anh ta nói thêm, phá lên cười có phần quá lớn. Maisie không hề cười. “Vậy em nghĩ thế nào?” anh ta hỏi.
“Em nghĩ tốt hơn em nên quay về nhà”, Maisie nói. “Em còn chưa kịp cho Harry biết là em sẽ về muộn”.
“Bất cứ điều gì em muốn, bé con”, Eddie nói. Anh ta đưa một cánh tay khoác lên vai cô và dẫn cô ra khỏi quầy bar theo cầu thang quay trở lên trên.
Trong lúc lái xe đưa cô về Still House Lane, anh ta nói cho Maisie biết những kế hoạch cho tương lai của mình. “Anh đã để mắt tới một địa điểm thứ hai”, Eddie nói đầy phấn khích, “vậy nên sẽ không có gì là giới hạn cả”.
“Không có gì là giới hạn cả”, Maisie lặp lại khi họ dừng xe trước cửa số nhà 27.
Maisie xuống xe, bước đi một mạch đến cửa nhà.
“Vậy là em sẽ cần vài ngày để cân nhắc à?” Eddie vừa nói vừa chạy theo cô.
“Không, cảm ơn anh, Eddie”, Maisie nói không chút do dự. “Em đã quyết định rồi”, cô nói thêm, lấy chìa khóa nhà ra khỏi túi.
Eddie nhăn nhở và đưa một cánh tay ôm quanh người cô. “Anh không nghĩ đó không phải là một quyết định quá khó khăn với em”.
Maisie gỡ tay anh ta ra, mỉm cười tươi tắn và nói, “Anh thật tử tế khi đã nghĩ đến em, anh yêu, nhưng em nghĩ em sẽ trung thành với việc phục vụ cà phê”. Cô mở khóa cửa trước trước khi nói thêm, “Nhưng em vẫn muốn cảm ơn anh vì lời đề nghị”.
“Em muốn sao cũng được thôi, bé con, nhưng nếu em đổi ý, cánh cửa của anh luôn rộng mở”.
Maisie đóng cánh cửa lại sau lưng cô.