Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Harry luôn có cảm tình với thầy Frobisher, thầy là một trong số ít các thầy giáo cư xử với cậu một cách bình đẳng. Ông cũng có vẻ không thiên vị bất cứ học trò nào, trong khi một số thầy giáo khác tỏ thái độ rõ ràng để cậu không còn nghi ngờ gì về việc đáng ra con trai của một công nhân bến tàu không bao giờ được phép bước chân qua ngưỡng cửa thiêng liêng của St. Bede, cho dù giọng hát của cậu ta có khá đến thế nào đi nữa.

Khi chuông reo báo hiệu hết giờ tự học, Harry buông bút xuống, đứng dậy đi dọc theo hành lang dẫn tới phòng làm việc của thầy Frobisher. Cậu không hiểu vì sao thầy phụ trách nhà lại muốn gặp mình, và cũng không bận tâm nghĩ ngợi nhiều về điều đó.

Harry gõ cửa phòng làm việc.

“Vào đi”, giọng nói của người đàn ông chưa bao giờ phung phí lời lẽ vang lên. Harry mở cửa vào, lấy làm ngạc nhiên khi cậu không được chào đón bằng nụ cười quen thuộc của thầy Frob.

Thầy Frobisher ngước mắt lên và chăm chú nhìn Harry trong lúc cậu dừng lại trước bàn làm việc của ông. “Clifton ạ, tôi đã được báo rằng, trò đã ăn cắp ở cửa hàng bánh kẹo”. Đầu óc Harry bỗng trở nên trống rỗng khi cậu cố tìm một câu trả lời mà không liên luỵ đến Giles. “Một giám thị đã nhìn thấy cậu lấy đồ khỏi giá hàng”, Thầy Frobisher tiếp tục nói bằng giọng nghiêm khắc không khoan nhượng, “rồi sau đó chuồn khỏi cửa hàng trước khi lên tới đầu hàng”.

Harry những muốn nói, “không phải là lấy đi, thưa thầy, mà là trả về”, nhưng tất cả những gì cậu có thể nói là, “Em chưa bao giờ lấy gì từ cửa hàng bánh kẹo, thưa thầy”. Bất chấp thực tế là cậu đang nói thật, Harry vẫn có thể cảm thấy hai má mình đang đỏ ửng lên.

“Vậy trò giải thích thế nào về việc mỗi tuần hai lần trò đi tới Euporium, trong khi không có một mục ghi chú mua hàng nào mang tên trò trong sổ cái của ông Swivals?”

Thầy Frobisher kiên nhẫn chờ đợi, nhưng Harry biết nếu cậu nói sự thật, Giles chắc chắn sẽ bị đuổi học.

“Và còn cả thanh sô cô la này cùng gói Liquorice Allsorts được tìm thấy trong ngăn kéo trên cùng bàn học của trò, không lâu sau khi cửa hàng bánh kẹo đóng cửa”.

Harry nhìn xuống hai gói kẹo, nhưng vẫn không nói gì.

“Tôi vẫn đang chờ một lời giải thích, trò Clifton”, thầy Frobisher nói. Sau một hồi lâu im lặng, thầy nói tiếp, “và tất nhiên tôi biết trò có ít tiền tiêu vặt hơn rất nhiều so với các trò khác trong lớp, nhưng đó không phải là lý do biện hộ cho việc ăn cắp”.

“Em chưa bao giờ ăn cắp thứ gì trong đời mình”, Harry nói.

Đến lượt thầy Frobisher tỏ vẻ bất bình. Ông đứng dậy từ bàn làm việc của mình. “Nếu đúng là thế, trò Clifton - và tôi cũng muốn tin lời trò - sau giờ thực hành với ban đồng ca, trò sẽ quay trở lại đây với lời giải thích đầy đủ về việc bằng cách nào mà trò lại có trong tay những món kẹo mà rõ ràng là trò không hề trả tiền. Nếu trò không thể làm tôi hài lòng, cả hai chúng ta sẽ cùng tới gặp thầy hiệu trưởng, và tôi không có chút nghi ngờ nào về quyết định của thầy hiệu trưởng”.

Harry rời khỏi phòng. Cậu cảm thấy choáng váng buồn nôn ngay khi cánh cửa vừa đóng lại sau lưng mình. Cậu quay trở lại phòng học, hy vọng rằng Giles không có ở đó. Khi Harry mở cửa, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là thêm một thanh sô cô la nữa trên bàn học của mình.

Giles ngẩng lên. “Cậu thấy ổn chứ?” cậu ta hỏi khi thấy khuôn mặt đỏ ửng lên của Harry. Harry không trả lời. Cậu cất thanh sô cô la vào ngăn kéo rồi rời khỏi phòng tới dự buổi thực hành ban đồng ca mà không nói thêm lời nào với cả hai cậu bạn. Giles không rời mắt khỏi cậu, và khi cánh cửa đóng lại, cậu ta quay sang Deakins và hờ hững hỏi, “Cậu ấy làm sao thế?” Deakins tiếp tục miệt mài viết như thể không nghe thấy câu hỏi. “Cậu có nghe tớ không đấy, anh chàng nặng tai?” Giles nói. “Sao Harry lại ủ dột thế?”

“Tất cả những gì tớ biết là cậu ấy có một cuộc hẹn gặp với Frob”.

“Sao vậy?” Giles hỏi, nghe có vẻ quan tâm hơn.

“Tớ chịu thôi”, Deakins nói, tay vẫn không ngừng viết.

Giles đứng bật dậy, sải bước qua phòng tới cạnh Deakins. “Còn điều gì mà cậu không nói với tớ?” cậu ta nói, chộp lấy tai anh bạn.

Deakins buông bút, đưa tay lên bối rối chạm vào cầu kính và đẩy cặp kính lên cao hơn trên sống mũi, và rồi cuối cùng cậu ta cũng phải nói. “Có vẻ cậu ấy đang gặp rắc rối”.

“Rắc rối gì vậy?” Giles vừa hỏi vừa xoắn tai anh bạn.

“Tớ nghĩ cậu ấy có thể bị đuổi học”, Deakins khóc thút thít.

Giles buông tai cậu ta ra và bật cười. “Harry bị đuổi học ư?” Giles cười giễu. “Giáo hoàng còn có nhiều nguy cơ bị mất chức hơn”. Cậu ta hẳn đã quay về bàn học của mình nếu không nhìn thấy những giọt mồ hôi rịn ra trên trán Deakins. “Vì sao?” Cậu hỏi nhỏ

“Thầy Frob nghĩ cậu ấy ăn cắp ở cửa hàng bánh kẹo”, Deakins nói.

Nếu Deakins ngẩng lên nhìn, hẳn cậu đã thấy khuôn mặt Giles bỗng trở nên tái mét. Một giây sau, cậu ta nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại. Cậu cầm bút lên và cố lấy lại sự tập trung, nhưng lần đầu tiên trong đời mình, cậu không thể hoàn thành được giờ tự học.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.