Mitchell đang cho Rosie ăn khi anh ta tới nơi.
Hugo thong thả bước lại gần, tựa người vào lan can và làm ra vẻ quan tâm đến con voi Ấn Độ mà Vườn bách thú Bristol vừa mới nhận được từ Uttar Pradesh, và đã kịp thu hút một lượng lớn khách tham quan. Mitchell tung một miếng bánh mì lên và Rosie dùng vòi hút lấy miếng bánh cho vào miệng trong một cử chỉ uyển chuyển.
“Đối tượng đã quay lại làm việc ở khách sạn Royal”, Mitchell nói như thể đang trò chuyện với con voi. “Cô ta làm ca đêm tại Palm Court từ mười giờ đêm đến sáu giờ sáng ngày hôm sau. Cô ta được trả ba bảng một tuần, cộng thêm bất cứ món tiền thưởng nào có được, khoản này, vì có rất ít khách hàng buổi tối, cũng không đáng kể”. Anh ta ném thêm mấy mẩu bánh cho con voi. “Một người có tên Bob Burrows đã bị bắt và buộc tội cố ý gây hỏa hoạn. Burrows là người cung cấp bánh ngọt cho cô ta trước khi bị đối tượng cắt hợp đồng. Anh ta đã thú tội tất cả, thậm chí thừa nhận anh ta định cầu hôn đối tượng và đã mua cả nhẫn đính hôn, song đối tượng từ chối anh ta; hay ít nhất đó là câu chuyện của anh chàng này”.
Một nụ cười lướt qua trên môi Hugo. “Và ai là người phụ trách cuộc điều tra?”
“Thám tử thanh tra Blakemore”, Mitchell nói. Nụ cười của Hugo chuyển thành một cái cau mày. “Cho dù ban đầu Blakemore có nghĩ là đối tượng có thể là đồng phạm của Burrows”, Mitchell nói tiếp, “nhưng sau đó anh ta đã báo với Công ty Bảo hiểm Bristol và Tây Anh rằng cô ta không còn bị tình nghi nữa”.
“Thật đáng tiếc”, Hugo, mặt vẫn cau lại.
“Không hẳn thế”, Mitchell nói. “Công ty bảo hiểm sẽ chuyển cho bà Clifton một tấm séc trị giá sáu trăm bảng để thanh toán dứt điểm toàn bộ yêu cầu bảo hiểm của cô ta”. Hugo mỉm cười.
“Tôi không biết cô ta đã báo cho con trai mình biết chưa,” Hugo nói, gần như cho chính mình.
Nếu Mitchell có nghe thấy câu nói, thì anh ta vẫn tảng lờ. “Thông tin duy nhất còn lại có thể sẽ làm ngài quan tâm ít nhiều”, anh ta nói tiếp, “là ông Patrick Casey đặt phòng tại khách sạn Royal tối thứ Sáu, và đưa đối tượng tới Plimsoll Line ăn tối. Sau đó họ quay về khách sạn, tại đây cô ta cùng người đàn ông lên phòng anh ta, phòng số 371, và mãi đến sau bảy giờ sáng hôm sau một chút mới chịu rời khỏi phòng”.
Sau đó là một quãng thời gian im lặng dài, luôn là dấu hiệu cho biết Mitchell đã kết thúc bản báo cáo hàng tháng của anh ta. Hugo lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì và tuồn cho Mitchell, người không có vẻ gì thừa nhận hành động này trong lúc đưa miếng bánh mì cuối cùng cho chú voi Rosie đang rất thoả mãn.