Khi chiếc phong bì trắng xuất hiện trong thùng thư, Maisie biết cô đã bị hạ gục. Cô sẽ phải cho Harry biết sự thật khi con trai cô từ trường quay về chiều hôm ấy. Nhưng trước hết cô cần ghé qua ngân hàng, gửi khoản tiền thưởng còm cõi kiếm được tối hôm trước, và báo với ông Prendergast sẽ không có thêm hóa đơn nào từ Bristol Grammar School gửi tới nữa, vì con trai cô sẽ rời khỏi trường vào cuối kỳ.
Cô quyết định sẽ đi bộ tới ngân hàng và tiết kiệm một penny tiền vé tàu điện. Trên đường đi, cô nghĩ tới tất cả những người mà cô đã phụ sự kỳ vọng. Liệu cô Tilly và cô Monday có bao giờ tha thứ được cho cô không? Một số nhân viên của cô, nhất là những người lớn tuổi, đã không thể tìm được việc làm khác. Còn bố mẹ cô nữa, vẫn luôn trông nom Harry để cô có thể đi làm; Già Jack, người đã làm rất nhiều để giúp con trai cô; và hơn tất cả là bản thân Harry, người mà nói như theo lời của ông Holcombe, sắp giành được vòng nguyệt quế của chiến thắng.
Khi tới ngân hàng, cô đứng xếp vào hàng dài nhất, cứ như thể cô không vội vã gì để cần phải được phục vụ ngay vậy.
“Chúc buổi sáng tốt lành, bà Clifton”, người thu ngân vui vẻ chào khi cuối cùng cũng đến lượt cô lên tới đầu hàng.
“Xin chào ông”, Maisie đáp trước khi để lên quầy bốn shiling và sáu penny.
Người thu ngân cẩn thận kiểm tiền, sau đó xếp các đồng tiền xu vào các khay khác nhau dưới quầy. Sau đó anh ta viết một tờ biên lai để xác nhận khoản tiền bà Clifton đã gửi, rồi đưa cho cô. Maisie đứng tránh sang bên nhường chỗ cho khách hàng tiếp theo trong lúc cô cất tờ biên lai vào xắc tay.
“Bà Clifton”, người thu ngân gọi.
“Vâng?” cô nói, ngước mắt nhìn lên.
“Ngài giám đốc muốn trao đổi vài lời với bà”.
“Tôi hiểu”, cô nói. Maisie chẳng cần ông ta nhắc để biết rằng không còn đủ tiền trong tài khoản của cô để thanh toán khoản hóa đơn mới nhất từ trường gửi đến. Kỳ thực, hẳn sẽ là sự giải thoát khi cho ông Prendergast biết sẽ không có thêm hóa đơn thanh toán nào cho các hoạt động ngoại khóa nữa.
Người đàn ông trẻ lặng lẽ dẫn cô qua đại sảnh của ngân hàng và đi theo một hành lang dài. Khi tới văn phòng giám đốc, anh ta gõ nhẹ lên cánh cửa, mở ra và nói, “Bà Clifton, thưa ngài”.
“À, phải rồi”, ông Prendergast nói. “Tôi thực sự cần trao đổi vài lời với bà, bà Clifton. Mời bà vào”.
Cô đã nghe thấy giọng nói này ở đâu rồi nhỉ?
“Bà Clifton”, ông ta tiếp tục khi cô đã ngồi xuống, “tôi lấy làm tiếc phải báo cho bà biết chúng tôi đã không thể đáp ứng được tấm séc trị giá ba mươi bảy bảng và mười shiling gần đây nhất của bà, thanh toán cho Bristol Municipal Charities. Tôi e rằng không còn đủ tiền trong tài khoản của bà để trang trải cho toàn bộ khoản này. Tất nhiên, trừ khi bà dự định gửi bổ sung thêm tiền vào tài khoản trong tương lai gần”.
“Không”, Maisie nói, lấy chiếc phong bì trắng từ trong xắc tay ra và đặt nó lên bàn trước mặt ông giám đốc. “Có lẽ ông có thể vui lòng báo với Bristol Municipal Charities rằng nếu được cho thêm thời gian, tôi sẽ nộp đủ mọi khoản chi phí phát sinh trong học kỳ cuối cùng của Harry”.
“Tôi rất tiếc, thưa bà Clifton”, ông Prendergast nói. “Tôi ước gì có thể giúp được chút nào đó”. Ông ta cầm chiếc phong bì trắng lên. “Tôi có thể mở nó được chứ?” ông ta hỏi.
“Vâng, tất nhiên rồi”, Maisie nói, cho tới lúc đó cô vẫn né tránh không muốn biết mình còn nợ trường học bao nhiêu tiền.
Ông Prendergast cầm lấy con dao rọc giấy bằng bạc thanh mảnh trên bàn làm việc và mở phong bì. Ông ta lấy ra một tấm séc của Công ty Bảo hiểm Bristol và Tây Anh trị giá sáu trăm bảng, thanh toán cho bà Maisie Clifton.