Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Eddie Atkins bặt tăm ở tiệm trà Tilly suốt hơn một tháng, và rồi vào một buổi sáng anh ta lại xuất hiện và ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc của mình tại một trong những bàn do Maisie phụ trách. Khi cô bước tới để phục vụ anh ta, vị khách dành cho cô một nụ cười hết cỡ, như thể anh ta chưa hề biến mất.

“Chúc ông buổi sáng tốt lành, ông Atkins”, Maisie chào hỏi trong lúc cô mở quyển sổ ghi yêu cầu của khách. “Tôi có thể phục vụ ông thứ gì được?”

“Thứ quen thuộc của tôi”, Eddie nói.

“Đã quá lâu rồi, thưa ông Atkins”, Maisie nói. “Ông cần giúp tôi nhớ lại”.

“Anh rất xin lỗi đã không giữ liên lạc với em, Maisie”, Eddie nói, “nhưng anh có việc đột xuất phải đi Mỹ, và anh cũng mới quay về tối hôm qua”.

Cô muốn tin anh ta. Maisie đã thú thực với mẹ là có chút thất vọng khi không nghe tin gì từ Eddie sau lần anh ta mời cô đi xem phim. Cô thấy thích ở bên anh ta và cảm thấy buổi tối hôm đó trôi qua khá tuyệt.

Có một người đàn ông khác bắt đầu đều đặn ghé qua tiệm trà, và giống như Eddie, người này cũng chỉ ngồi tại một trong số các bàn do Maisie phục vụ. Cho dù cô nhận thấy người đàn ông này thể hiện sự quan tâm khá rõ ràng với mình, cô vẫn không cho ông ta chút khích lệ nào, vì người này không những đã lớn tuổi, mà trên tay ông ta còn đang đeo nhẫn cưới. Vị khách trung niên có vẻ gì đó xa cách, giống như một luật sư đang tìm hiểu về khách hàng, và bất cứ khi nào ông ta nói với cô, cũng với vẻ hơi trịnh trọng. Maisie như thể nghe thấy mẹ cô hỏi, “Ông ta đang chơi trò gì vậy?” nhưng có lẽ cô đã hiểu nhầm ý định của người này, vì ông ta không bao giờ tìm cách bắt chuyện với cô.

Thậm chí ngay cả Maisie cũng không kìm được nụ cười khi một tuần sau đó, cả hai vị khách đang theo đuổi cô cùng ghé qua uống cà phê vào một buổi sáng, và cả hai cùng đề nghị liệu họ có thể gặp riêng cô hay không.

Eddie là người hỏi trước, và anh ta vào thẳng vấn đề. “Tối nay anh đón em sau giờ làm nhé, Maisie? Có một thứ anh rất nóng lòng được chỉ cho em”.

Maisie muốn nói với anh ta rằng cô có hẹn, chỉ để anh ta biết không phải cô sẽ luôn sẵn sàng bất cứ lúc nào anh ta có thời gian, nhưng khi Maisie quay trở lại bàn anh ta sau đó vài phút, cô nhận ra mình đang nói, “Vậy thì em sẽ gặp anh sau giờ làm, Eddie”.

Cô vẫn giữ nguyên nụ cười trên khuôn mặt khi vị khách còn lại hỏi, “Tôi có thể nói chuyện với bà một chút được không, bà Clifton?”

Maisie tự hỏi làm sao ông ta biết được tên cô. “Có lẽ ông sẽ muốn nói chuyện với bà chủ tiệm hơn chăng, ông...?”

“Frampton”, vị khách đáp. “Không, cảm ơn bà, chính bà là người tôi hy vọng được nói chuyện cùng. Tôi có thể hẹn gặp bà tại khách sạn Royal vào giờ nghỉ chiều của bà được không?”

“Cứ hệt như đám xe buýt chẳng bao giờ chịu xuất hiện khi bà cần dù chỉ một”, Maisie nói với cô Tilly, “thế rồi hai cái cùng xuất hiện một lúc”. Cô Tilly nói với Maisie rằng bà nghĩ mình nhận ra ông Frampton, nhưng không nhớ nổi ông ta là ai.

Khi Maisie đưa hóa đơn thanh toán cho ông Frampton, cô nhấn mạnh chỉ có thể dành ra được mười lăm phút vì cô cần có mặt đúng giờ để đón con trai mình ở trường lúc bốn giờ. Vị khách gật đầu như thế đó là một chuyện nữa ông đã biết từ trước.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.