Khi Giles bị mắc ho gà và phải nằm điều trị vài ngày tại bệnh xá, bố cậu nhận ra đây có thể là cơ hội để anh có thể chứng minh Harry Clifton không phải là con mình. Anh không nói cho Elizabeth biết mình chuẩn bị tới bệnh xá thăm Giles, vì anh không muốn vợ mình có mặt ở đó khi anh hỏi người y tá trưởng một câu hỏi dường như vô hại.
Sau khi đã giải quyết xong công việc buổi sáng, Hugo nói với cô Potts rằng anh sẽ tạt qua St. Bede thăm con trai, và phải ít nhất hai giờ nữa mới quay về. Anh lái xe vào thành phố và đỗ xe bên ngoài Frobisher House. Anh biết quá rõ bệnh xá nằm ở đâu, vì từng phải thường xuyên tìm đến đó khi còn học tại St. Bede.
Giles đang ngồi trên giường để đo thân nhiệt khi bố cậu thong dong bước vào phòng. Khuôn mặt cậu lập tức sáng lên ngay khoảnh khắc cậu nhìn thấy bố mình.
Y tá trưởng đang đứng cạnh giường, kiểm tra nhiệt độ bệnh nhân của bà. “Xuống còn ba mươi bảy độ hai. Cháu sẽ kịp bình phục trước giờ học đầu tiên của sáng thứ Hai, chàng trai”, bà nói trong lúc vẩy nhiệt kế, “bây giờ tôi sẽ để ông lại đây, ông Barrington, như thế ông có thể ngồi cùng con trai mình một lát”.
“Cảm ơn bà”, Hugo nói. “Tôi không rõ tôi có thể nói với bà vài lời trước khi ra về chăng?”
“Tất nhiên rồi, ông Barrington. Ông có thể tìm tôi trong phòng làm việc của tôi”.
“Trông con không tệ chút nào cả, Giles”, Hugo nói sau khi người y tá trưởng rời khỏi phòng.
“Con ổn rồi mà, bố. Thực ra con đang hy vọng bà y tá trưởng cho con ra ngoài sáng thứ Bảy để con có thể chơi bóng đá”.
“Bố sẽ nói vài lời với bà ấy trước khi về”.
“Con cảm ơn bố”.
“Chuyện học hành của con thế nào rồi?”
“Cũng không tồi”, Giles nói. “Nhưng được thế cũng nhờ con chung phòng học với hai bạn xuất sắc nhất lớp con”.
“Và họ là ai vậy?” ông bố hỏi, thầm e sợ câu trả lời.
“Đầu tiên là Deakins, cậu ấy là học sinh thông minh nhất trong trường. Thực ra, các cậu khác thậm chí còn chẳng nói chuyện với cậu ấy, vì bọn họ nghĩ cậu ấy là một kẻ học gạo. Nhưng bạn thân nhất của con là Harry Clifton. Cậu ấy cũng rất thông minh, nhưng không được thông minh bằng Deakins. Chắc bố từng nghe thấy cậu ấy hát trong ban đồng ca. Con biết bố sẽ thích cậu ấy”.
“Nhưng không phải Clifton là con trai một công nhân bến tàu sao?” Hugo hỏi.
“Vâng, và cũng giống như ông nội, cậu ấy không hề che giấu chuyện đó. Nhưng làm thế nào bố biết được?”
“Bố nghĩ nhà Clifton từng làm việc cho công ty nhà ta”, Hugo nói, và lập tức hối tiếc những lời vừa nói.
“Chuyện đó hẳn phải từ trước thời của bố”, Giles nói, “vì bố cậu ấy bị chết trong chiến tranh”.
“Ai nói cho con biết?” Hugo hỏi.
“Mẹ của Harry ạ. Cô ấy là nhân viên phục vụ tại khách sạn Royal. Bọn con đã tới uống trà ở đó vào dịp sinh nhật cậu ấy”.
Hugo muốn hỏi ngày sinh của Clifton, song lại sợ rất có thể là hỏi nhiều quá. Thay vì thế, anh ta nói, “Mẹ con gửi lời hỏi thăm con với tất cả tình yêu của mẹ. Bố nghĩ mấy hôm nữa mẹ và Emma dự định sẽ tới thăm con đấy.”
“Ái chà, đó là tất cả những gì con cần”, Giles nói. “Ho gà và một chuyến thăm của cô em gái kinh khủng”.
“Em gái con đâu có kinh khủng đến thế”, bố cậu vừa cười vừa nói. “Nó còn tệ hơn thế”, Giles nói. “Và Grace cũng chẳng có vẻ gì sẽ khá hơn. Thế mẹ với các em có đi nghỉ cùng bố con mình không bố?”
“Có chứ, tất nhiên là có”.
“Con không biết liệu Harry Clifton có thể tới Tuscany cùng chúng ta mùa hè này không. Cậu ấy chưa bao giờ được ra nước ngoài”.
“Không”, Hugo đáp có phần hơi quá gay gắt. “Các ký nghỉ dứt khoát chỉ dành cho gia đình, không phải để chia sẻ cùng người lạ”.
“Nhưng cậu ấy không phải là người lạ” Giles nói. “Cậu ấy là bạn thân nhất của con”.
“Không”, Hugo lặp lại, “và không bàn cãi gì về chuyện này nữa”. Giles có vẻ thất vọng. “Vậy con thích quà gì cho ngày sinh nhật của con hả chàng trai?” Hugo hỏi, nhanh chóng thay đổi chủ đề.
“Chiếc radio mới nhất”, Giles trả lời ngay không chút do dự. “Nó được gọi là một chiếc Roberts Reliable”.
“Các con có được phép có radio ở trường không?”
“Có ạ”, Giles nói, “nhưng bọn con chỉ được phép mở chúng vào dịp cuối tuần. Nếu có ai bị bắt gặp nghe radio sau lúc tắt đèn hay trong tuần, nhà trường lập tức sẽ tịch thu”.
“Bố sẽ xem bố có thể làm được gì. Con sẽ về nhà vào dịp sinh nhật chứ?”
“Vâng, nhưng chỉ vào bữa chiều thôi. Con phải quay lại trường cho kịp giờ tự học”.
“Vậy bố sẽ cố gắng tạt về nhà”, Hugo nói. “Bây giờ bố phải về đây. Bố muốn nói chuyện một lát với y tá trưởng trước khi về”.
“Bố đừng quên hỏi bà ấy xem bà ấy có thể cho phép con ra ngoài sáng thứ Bảy không bố nhé”, Giles nhắc bố cậu trong khi anh rời khỏi phòng để thực hiện mục đích thật sự của chuyến ghé thăm.
“Tôi rất mừng vì ông có thể ghé qua, ông Barrington. Chuyện này sẽ không ảnh hưởng nhiều tới sức khỏe của Giles”, bà y tá trưởng nói khi Hugo bước vào phòng. “Như ông cũng thấy đấy, cậu bé gần như đã hồi phục hoàn toàn rồi”.
“Vâng, và con trai tôi hy vọng bà có thể cho phép nó ra ngoài sáng thứ Bảy để nó có thể tham gia một trận bóng đá”.
“Tôi chắc việc này hoàn toàn có thể”, bà y tá trưởng nói. “Nhưng ông đã nói còn một điều nữa ông muốn trao đổi với tôi?”
“Vâng, thưa bà. Như bà cũng biết, Giles bị mù màu. Tôi chỉ muốn hỏi liệu điều này có gây khó khăn gì cho con trai tôi hay không”.
“Theo như chỗ tôi biết thì không”, bà y tá trưởng. “Nếu đúng là có, thì những khó khăn đó cũng không ngăn cản được con trai ông đánh một quả bóng đỏ bay qua sân đấu màu xanh lá cây cho tới khi nó tới một vạch trắng”.
Barrington bật cười trước khi anh ta đưa ra câu thăm dò tiếp theo đã được chuẩn bị cẩn thận. “Trước đây khi tôi học tại St. Bede, tôi đã từng bị đùa cợt vì tôi là học sinh duy nhất bị mù màu”.
“Tôi dám chắc với ông”, bà y tá trưởng nói, “rằng không có ai trêu ghẹo Giles cả. Và dù thế nào đi nữa, cậu bạn thân nhất của con trai ông cũng bị mù màu”.