Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Mitchell đang ngồi ở góc phía xa của phòng chờ, đọc tờ Bristol Evening Post khi Hugo bước tới ngồi bên cạnh. Gió thổi mạnh đến mức Hugo giữ nguyên hai bàn tay trong túi quần.

“Đối tượng”, Mitchell nói, hai mắt vẫn dán vào tờ báo, “đang cố tìm cách huy động năm trăm bảng để khởi đầu một hoạt động kinh doanh”.

“Là loại hình kinh doanh nào mà có thể khiến cô ta quan tâm đến thế?”

“Tiệm trà Tilly’s”, Mitchell đáp. “Dường như đối tượng từng làm việc ở đó trước khi chuyển tới Palm Court ở Royal. Cô Tilly gần đây mới nhận được lời đề nghị mua lại tiệm với giá năm trăm bảng từ một người có tên là Edward Atkins. Cô Tilly không thích Atkins và đã nói rõ với đối tượng rằng nếu cô ta có thể huy động được một khoản tương tự, bà sẽ thích đối tượng kế thừa hoạt động kinh doanh của mình hơn”.

“Liệu cô ta có thể hy vọng huy động được từng ấy tiền từ đâu?” “Rất có thể là từ ai đó muốn nắm quyền kiểm soát cô ta về mặt tài chính, một việc nhiều khả năng sẽ là lợi thế sau này thì sao?”

Hugo vẫn im lặng. Mitchell không hề rời mắt khỏi tờ báo.

“Cô ta đã thử tiếp cận ai đó để vay tiền chưa?” cuối cùng thì Hugo cũng hỏi.

“Cô ta hiện đang trông cậy vào sự tư vấn của một người tên là Patrick Casey, đại diện của Dillon and Co., một công ty tài chính có trụ sở tại Dublin. Công ty này chuyên thực hiện việc huy động vốn cho các khách hàng tư nhân”.

“Tôi có thể tiếp cận Casey bằng cách nào?”

“Tôi sẽ không khuyên ngài làm thế”, Mitchell nói. “Tại sao lại không?”

“Anh ta ghé qua Bristol mỗi tháng một lần, và luôn thuê phòng tại khách sạn Royal”.

“Tôi không nhất thiết phải gặp anh ta tại Royal”.

“Người đàn ông này có một mối quan hệ cá nhân khá gần gũi với đối tượng. Bất cứ khi nào tới đây, anh ta đều đưa cô ta đi ăn tối hoặc tới nhà hát, và gần đây đã có người thấy cô ta quay về khách sạn cùng người đàn ông này, tại đó hai người họ qua đêm cùng nhau trong phòng 371”.

“Thật ấn tượng”, Hugo nói. “Còn gì nữa không?”

“Có thể ông cũng muốn biết đối tượng mở tài khoản tại ngân hàng National Provincial, số 49 phố Corn. Giám đốc điều hành là ông Prendergast. Tài khoản của cô ta hiện tại có số dư mười hai bảng và chín shiling”.

Hugo rất muốn hỏi bằng cách nào Mitchell thu thập được những thông tin đó, nhưng rồi hài lòng bằng việc nói, “Tuyệt lắm. Khi nào anh biết thêm bất cứ điều gì, dù nhỏ nhặt tới đâu, hãy gọi cho tôi”. Anh ta lấy một chiếc phong bì dày ra khỏi túi áo khoác và đẩy sang phía Mitchell.

“Chuyến tàu đang vào ga tại đường tàu số chín là chuyến tàu lúc bảy giờ hai mươi hai từ Taunton”.

Mitchell nhét phong bì vào túi, gập tờ báo của anh ta lại và đứng dậy rời khỏi phòng chờ. Anh ta không hề nhìn về phía người thuê mình, dù chỉ một lần.

*

Hugo đã không thể kìm nổi cơn thịnh nộ của mình khi anh ta biết được lý do thực sự khiến Giles không giành được một chỗ tại Eton. Anh ta gọi cho ông hiệu trưởng, người từ chối không nghe máy, cho người đáng lẽ là giáo viên phụ trách nhà nội trú của con trai mình, ông này tỏ vẻ thông cảm nhưng không hy vọng có thể cứu vãn được tình hình, và thậm chí cho cả ông chủ tịch trường, ông này nói sẽ gọi lại nhưng không làm vậy. Cho dù Elizabeth và hai cô con gái không hiểu lý do gì đã khiến Hugo gần đây trở nên hay cáu bẳn như thế và chẳng vì nguyên cớ nào rõ ràng, họ tiếp tục chịu đựng chuyện không may của Giles một cách bình thản.

Hugo miễn cưỡng tháp tùng Giles tới Bristol Grammar School vào ngày đầu tiên của năm học mới, cho dù ông bố không cho phép cả Emma lẫn Grace đi theo, bất chấp việc Emma vùng vằng khóc lóc.

Khi Hugo dừng xe lại trên phố College, người đầu tiên anh ta nhìn thấy đang đứng bên ngoài cổng trường là Harry Clifton. Thậm chí từ trước khi ông bố kịp đạp phanh, Giles đã nhổm dậy lao ra khỏi xe chạy tới gặp bạn.

Hugo tránh gia nhập vào cùng các phụ huynh khác, trong khi Elizabeth dường như rất vui vẻ trò chuyện với họ, và khi vô tình đi qua bên cạnh Clifton, anh ta kiên quyết không bắt tay cậu bé.

Trên đường quay về Manor House, Elizabeth hỏi chồng cô vì sao anh ta lại cư xử với người bạn thân nhất của Giles một cách khinh thị như thế. Hugo nhắc lại với vợ mình rằng đáng lẽ ra con trai họ phải tới Eton, nơi cậu thiếu niên sẽ được làm quen với con cái các nhà gia thế khác chứ không phải với con trai của những người buôn bán nhỏ tại địa phương hay, với trường hợp của Clifton, thậm chí còn tệ hại hơn. Elizabeth rút lui về vị trí an toàn tương đối của sự im lặng, như gần đây cô vẫn thường phải làm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.