Harry không mấy hào hứng trông đợi kỳ nghỉ; không chỉ vì cậu tự hỏi liệu mình còn cơ hội gặp lại Giles hay không, mà còn vì nghỉ hè cũng đồng nghĩa cậu phải quay về ngôi nhà số 27 Still House Lane và lại phải ở chung phòng với bác Stan, người vẫn thường quay về nhà với tình trạng say nhiều hơn tỉnh.
Sau khi dành buổi tối xem lại các bài thi cũ, Harry sẽ lên giường ngủ vào khoảng mười giờ. Cậu nhanh chóng ngủ thiếp đi, chỉ để rồi bị ông bác, người thường say tới mức không tìm thấy nổi giường của chính mình, đánh thức vào lúc nào đó sau nửa đêm. Tiếng động khi bác Stan cố đi tiểu vào cái bô trong phòng, và không phải lúc nào cũng căn được trúng đích, là một ký ức sẽ luôn ám ảnh tâm trí Harry trong suốt phần đời còn lại của cậu.
Sau khi Stan đã gieo mình nằm vật ra giường - ông hiếm khi bận tâm tới chuyện cởi quần áo ra - Harry sẽ cố gắng ngủ lại lần thứ hai, để rồi bị đánh thức dậy vài phút sau đó bởi tiếng ngáy như sấm của người say. Cậu ao ước được quay trở lại St Bede, chia sẻ phòng ngủ với hai mươi chín cậu bạn khác.
Harry vẫn hy vọng vào một giây phút bất cẩn nào đó bác Stan có thể sẽ hé lộ thêm vài chi tiết về cái chết của bố cậu, nhưng phần lớn thời gian, ông bác cậu đã trở nên quá không minh mẫn để có thể trả lời cho dù là câu hỏi đơn giản nhất. Trong vài dịp hiếm hoi mà bác Stan đủ tỉnh táo để nói chuyện, ông chỉ nổi cáu và cảnh cáo sẽ nện cậu một trận nên thân nếu Harry còn dám đả động tới chủ đề ấy thêm lần nữa.
Điều tích cực duy nhất đến từ việc phải ngủ chung phòng cùng bác Stan là cậu không bao giờ có cơ hội bị muộn giờ giao báo.
Mỗi ngày của Harry tại Still House Lane đều diễn ra theo trình tự đều tăm tắp: thức dậy lúc năm giờ, một lát bánh mì nướng cho bữa sáng - giờ đây cậu không liếm bát của bác mình nữa - có mặt tại quầy bán báo của ông Deakins lúc sáu giờ, sắp xếp những tờ báo theo đúng thứ tự, rồi đi giao chúng. Toàn bộ quá trình kéo dài trong hai giờ đồng hồ, cho phép cậu bé quay về nhà kịp giờ để uống một tách trà với mẹ trước khi bà đi làm. Đến khoảng tám giờ rưỡi, Harry sẽ lên đường tới thư viện, tại đây cậu gặp Deakins, anh chàng luôn ngồi sẵn trên bậc thềm cao nhất đợi ai đó tới mở cửa.
Buổi chiều, Harry tới luyện tập hát đồng ca tại St Mary Redcliff, một phần nghĩa vụ bắt buộc của cậu với trường St Bede. Tuy vậy, cậu bé không bao giờ coi đây là nghĩa vụ bắt buộc vì cậu thực sự rất thích hát. “Lạy Chúa, khi con vỡ giọng, hãy cho con có được giọng nam cao, và con sẽ không bao giờ cầu xin thêm điều gì nữa.”
Sau khi quay về nhà ăn bữa chiều, Harry lại học thêm chừng hai giờ nữa tại bàn ăn rồi lên giường đi ngủ, e sợ việc bác Stan quay về chẳng khác gì cậu từng sợ Fisher trong tuần lễ đầu tiên tại St Bede. Ít nhất thì Fisher đã chuyển tới học tại trường Trung học phổ thông Colston, và Harry đoán con đường đời của cậu và anh ta sẽ chẳng bao giờ giao nhau nữa.