Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Những nỗ lực tìm việc của Maisie hóa ra không hề dễ dàng, và càng khó khăn hơn khi gần đây chính phủ vừa ban hành một chỉ thị cho tất cả các nhà tuyển dụng lao động, khuyến khích họ nên tuyển dụng những người đàn ông đã phục vụ trong quân đội trước khi xem xét tới bất cứ ứng viên nào khác. Chỉ thị này nhằm để giữ lời hứa của Lloyd George rằng những người lính Anh sẽ trở về một đất nước xứng đáng với những người anh hùng.

Cho dù phụ nữ trên ba mươi tuổi đã được quyền bỏ phiếu trong kỳ bầu cử gần nhất sau sự phục vụ hữu hiệu của họ tại các nhà máy quân khí trong thời gian chiến tranh, họ vẫn bị đẩy xuống cuối hàng dài dằng dặc khi tìm kiếm công việc trong thời bình. Maisie quyết định rằng cơ hội tốt nhất mà cô có để tìm được việc làm là tìm những công việc mà đàn ông không thèm ngó ngàng tới, hoặc vì họ coi chúng quá thấp kém, hoặc vì mức lương quá bèo bọt. Với suy nghĩ này, Maisie đứng xếp hàng bên ngoài WD. HO. Wills, nhà tuyển dụng lao động lớn nhất thành phố. Khi đến lượt mình, cô hỏi người phụ trách, “Có đúng là các ông đang tuyển thợ đóng gói ở nhà máy thuốc lá không?”.

“Đúng thế, nhưng cô còn quá trẻ, cô gái”, ông ta nói với cô.

“Tôi hai mươi hai tuổi rồi”.

“Cô quá trẻ”, ông ta lặp lại. “Hãy quay lại sau hai hay ba năm nữa”.

Maisie quay trở lại Still House Lane vừa kịp giờ để chia sẻ một bát súp gà và một lát bánh mì cũ mua từ tuần trước cùng với Harry và mẹ cô.

Ngày hôm sau, cô gia nhập vào một hàng người thậm chí còn dài hơn bên ngoài Harvey’s, công ty kinh doanh rượu vang. Ba tiếng sau, khi đến lượt cô, một người đàn ông mặc áo cổ trắng bóc và đeo một chiếc cà vạt đen mảnh nói với cô rằng họ chỉ nhận những người đã có kinh nghiệm.

“Vậy thì làm sao để tôi có kinh nghiệm được”, Maisie hỏi, cố không tỏ ra quá tuyệt vọng.

“Bằng cách tham gia chương trình hướng nghiệp của chúng tôi”.

“Vậy tôi xin tham gia”, cô nói với người đàn ông đeo cổ cồn.

“Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mươi hai”.

“Cô quá nhiều tuổi rồi”.

Maisie lặp lại từng chữ trong cuộc phỏng vấn thứ sáu mươi hai của cô với mẹ mình bên một bát súp loãng hơn múc ra từ cùng một nồi và chút bánh mì vụn từ cùng ổ bánh mì cũ.

“Con vẫn có thể thử ở chỗ bến tàu”, mẹ cô gợi ý.

“Mẹ nghĩ gì vậy? Con có nên xin làm công nhân bốc vác không?”

Mẹ Maisie không cười, nhưng Maisie quả tình không còn nhớ lần cuối cùng bà cười là khi nào nữa. “Họ luôn có việc làm cho lao công lau dọn”, bà nói. “Và Chúa biết là họ còn nợ con những gì”.

Maisie đã thức dậy mặc quần áo chỉnh tề từ lâu trước khi mặt trời mọc sáng hôm sau, và vì không còn đủ đồ ăn cho bữa sáng của tất cả mọi người, cô đã ôm cái bụng đói mà đi bộ một quãng đường dài đến bến tàu.

Khi cô tới nơi, Maisie nói với người gác cổng là cô cần tìm một công việc lau dọn.

“Hãy tới gặp bà Nettles”, ông ta nói, hất hàm về phía ngôi nhà lớn xây bằng gạch đỏ mà trước đây đã có lần cô suýt tí nữa là đặt chân vào. “Bà ấy phụ trách việc thuê và đuổi việc các lao công”. Hiển nhiên ông ta không hề nhớ lần ghé thăm trước đây của cô.

Maisie bồn chồn bước đi phía tòa nhà, nhưng dừng lại khi cô còn cách cửa trước vài bước chân. Cô đứng đó, quan sát, trong khi những người đàn ông ăn vận lịch sự đầu đội mũ, mặc áo khoác, tay cầm ô không ngừng ra vào qua khung cửa hai cánh.

Maisie đứng im như trời trồng, run rẩy trong bầu không khí lạnh lẽo buổi sáng trong lúc cố viện đủ can đảm để đi theo những người kia vào trong. Cô đang định quay về thì nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi mặc bộ áo liền quần đi vào qua một cánh cửa khác ở bên hông ngôi nhà. Maisie đuổi theo bà ta.

“Cô muốn gì?” người phụ nữ hỏi đầy nghi ngờ khi Maisie bắt kịp bà ta.

“Tôi đang tìm việc làm”.

“Tốt”, người phụ nữ nói. “Chúng tôi cũng đang cần vài người trẻ. Hãy tới gặp bà Nettles”, bà ta nói thêm, chỉ tay về phía một cánh cửa hẹp hoàn toàn có thể bị nhầm là chỗ để chổi. Maisie đánh bạo đi tới đó gõ cửa.

“Vào đi”, một giọng nói mệt mỏi vang lên.

Maisie mở cửa và thấy một phụ nữ trạc tuổi mẹ cô đang ngồi trên cái ghế duy nhất trong phòng, xung quanh là xô, cây lau và vài bánh xà phòng to.

“Tôi được chỉ hãy đến gặp bà nếu muốn tìm việc”.

“Cô được chỉ dẫn đúng rồi đấy. Đó là nếu cô muốn làm việc suốt từng ấy giờ Chúa đã tạo ra, để đổi lấy mức lương khốn khổ”.

“Giờ làm thế nào, mức lương là bao nhiêu?” Maisie hỏi.

“Cô bắt đầu lúc ba giờ sáng, và cô phải rời khỏi các phòng làm việc trước bảy giờ, khi những người làm tại đó xuất hiện và trông đợi được thấy phòng làm việc của họ sạch sẽ tinh tươm. Hoặc cô có thể bắt đầu lúc bảy giờ tối và làm việc tới tận nửa đêm, tùy cô chọn xem thời gian nào phù hợp với cô hơn. Mức lương vẫn như thế dù cô có chọn ca nào, sáu penny một giờ”.

“Tôi sẽ làm cả hai ca”, Maisie nói.

“Tốt”, người phụ nữ nói, chọn lấy một cái xô và một cây lau. “Tôi sẽ đợi cô quay lại đây lúc bảy giờ tối nay, lúc đó tôi sẽ hướng dẫn cho cô cụ thể hơn. Tên tôi là Vera Nettles. Tên cô là gì?”

“Maisie Clifton”.

Bà Nettles buông cái xô xuống sàn và dựng cây lau trở lại dựa vào tường. Bà ta đi thẳng ra cửa, mở nó ra và nói. “Không có công việc nào cho bà ở đây hết, bà Clifton”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.