Khi chiếc phong bì nâu tiếp theo xuất hiện trên thảm chùi chân ngoài cửa số nhà 27, Maisie nhồi nó vào xắc tay, mà không thèm mở ra, cô tự hỏi sẽ bao lâu nữa thì cô nhận được một phong bì thứ hai, hoặc có thể thứ ba, rồi cuối cùng là một chiếc phong bì dày màu trắng đựng một lá thư được gửi không phải từ người phụ trách tài chính của trường mà là từ ông hiệu trưởng, đề khị bà Clifton đưa con rời khỏi trường vào cuối học kỳ. Cô sợ hãi khoảnh khắc khi Harry phải đọc lá thư này cho cô nghe.
Đến tháng chín là cậu bé sẽ vào lớp sáu, và cậu bé không giấu nổi sự phấn khích trong ánh mắt mỗi khi nói về chuyện “sẽ lên” Oxford và học Anh văn dưới chân Alan Quilter, một trong những học giả danh tiếng nhất thời đó. Maisie không chịu đựng nổi ý nghĩ phải nói với con trai đó rằng điều đó giờ đây là không thể.
Vài đêm đầu tiên của cô ở khách sạn Royal rất im ắng, và tình hình cũng không trở nên sôi động hơn trong tháng tiếp theo. Cô ghét phải chịu cảnh ngồi không, và khi các nhân viên lao công tới khách sạn vào lúc năm giờ sáng, họ thường thấy là chẳng còn gì để họ phải làm ở Palm Court nữa. Thậm chí vào đêm bận rộn nhất của mình Maisie cũng không có nhiều hơn sáu khách hàng, và vài người trong số này mới vừa ra khỏi quầy bar của khách sạn sau nửa đêm và dường như quan tâm tới chuyện tán tỉnh cô hơn là gọi cà phê và một chiếc xăng - uých kẹp giăm bông.
Phần lớn khách của cô là những người có công chuyện làm ăn chỉ đặt phòng một đêm, vì thế cơ hội để thiết lập một lượng khách hàng quen với cô có vẻ không hứa hẹn lắm, và các khoản tiền thưởng chắc chắn sẽ không thể giúp trang trải được khoản tiền trong chiếc phong bì màu nâu vẫn nằm yên chưa được mở ra trong xắc tay của cô.
Maisie biết, nếu muốn Harry được ở lại Bristol Grammar School và có cơ hội nhỏ nhất được tới học Oxford, chỉ còn một người duy nhất cô có thể tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô sẽ cầu xin nếu cần thiết.