"Ngài có định về dự tiệc sinh nhật cậu Giles không?” cô Potts hỏi.
Hugo nhìn vào lịch nhắc việc của anh ta. Dòng chữ Giles, sinh nhật mười hai tuổi, 3 giờ chiều, Manor House được viết bằng chữ đậm ngay đầu trang.
“Tôi có thời gian mua một món quà trên đường về nhà không?” Cô Potts rời khỏi phòng, và trở lại một lát sau mang theo một gói quà lớn bọc giấy bóng màu đỏ óng ánh và buộc ruy băng.
“Bên trong là cái gì vậy?” Hugo hỏi.
“Chiếc radio hiệu Roberts mới nhất, thứ mà cậu ấy đã nói với ngài khi ngài tới bệnh xá thăm cậu ấy tháng trước”.
“Cảm ơn cô, cô Potts”, Hugo nói. Anh ta xem đồng hồ. “Tốt nhất là tôi nên về ngay nếu muốn kịp thấy con trai tôi cắt bánh sinh nhật”.
Cô Potts đặt một tập tài liệu dày vào trong ca táp của anh ta, và trước khi Hugo kịp hỏi, cô thư ký nói, “Những ghi chú về tình hình kinh doanh của ngài cho buổi họp hội đồng quản trị ngày mai. Ngài có thể xem qua chúng sau khi cậu Giles quay lại St. Bede. Như thế chiều nay ngài sẽ không phải quay trở về đây”.
“Cảm ơn cô, cô Potts”, Hugo nói. “Cô luôn nghĩ tới mọi thứ”.
Trên đường lái xe xuyên qua thành phố để về nhà, Hugo nhận thấy số lượng xe hơi trên xa lộ dường như đã tăng lên rất nhiều so với một năm trước. Người đi bộ đã trở nên cảnh giác hơn nhiều khi băng qua đường kể từ khi chính phủ nâng giới hạn tốc độ lên 30 dặm một giờ. Một con ngựa nhảy chồm lên khi Hugo lao vụt qua một cỗ xe ngựa chở khách khá đẹp. Anh tự hỏi chúng có thể hy vọng tồn tại được thêm bao lâu nữa khi giờ đây hội đồng thành phố đã cho phép những chiếc taxi đầu tiên vào hoạt động.
Sau khi đã đi qua thành phố, Hugo tăng tốc, không muốn bị muộn bữa tiệc sinh nhật của cậu con trai. Cậu bé lớn mới nhanh làm sao. Giles giờ đã cao hơn mẹ cậu. Liệu rồi cậu bé có cao hơn cả bố mình hay không?
Một năm nữa, khi Giles rời St. Bede và giành lấy chỗ của mình tại Eton, Hugo cảm thấy tự tin rằng tình bạn của con trai anh ta với thằng nhóc Clifton kia sẽ nhanh chóng chìm vào quên lãng, cho dù anh ta ý thức được vẫn còn những khó khăn khác cần được thu xếp ổn thỏa trước đó.
Anh giảm tốc độ khi lái xe qua cổng lãnh địa của gia đình mình. Anh luôn thích quãng đường dài chạy giữa hai hàng cây sồi dẫn tới Manor House. Jenkins đang đứng trên bậc cấp trên cùng khi Hugo ra khỏi xe. Ông ta giữ cửa trước mở và nói, “Bà Barrington hiện đang ở trong phòng khách, thưa ngài, cùng cậu Giles và hai người bạn học của cậu ấy”.
Anh vừa bước vào tiền sảnh, cô bé Emma lao xuống cầu thang và dang rộng hai cánh tay ra ôm chầm lấy bố.
“Có gì trong này vậy bố?” cô bé hỏi.
“Là quà sinh nhật của anh trai con”.
“Vâng, nhưng đó là thứ gì vậy?”
“Con sẽ phải đợi và xem, tiểu thư thân mến”, bố cô bé nói kèm theo một nụ cười trước khi đưa ca táp cho người quản gia. “Jenkins, cất nó lên phòng làm việc của tôi”, Hugo nói trong khi Emma cầm lấy tay anh và bắt đầu kéo anh về phía phòng khách.
Nụ cười của Hugo tan biến ngay khoảnh khắc anh mở cửa và nhìn thấy người đang ngồi trên sofa.
Giles đứng bật dậy chạy về phía bố cậu, anh đưa cho con trai gói quà và nói, “Chúc sinh nhật vui vẻ, con trai”.
“Con cảm ơn bố”, cậu bé nói, trước khi giới thiệu các bạn mình. Hugo bắt tay Deakins, nhưng khi Harry chìa tay ra, anh chỉ nói, “Xin chào cậu, Clifton”, và ngồi xuống chiếc ghế ưa thích của mình.
Hugo chăm chú quan sát trong lúc Giles tháo dây ruy băng buộc gói quà và cả hai bố con lần đầu tiên nhìn thấy món quà. Thậm chí cả niềm vui vô bờ không thể kiềm chế nổi của cậu con trai với chiếc radio mới của cậu cũng không mang lại nổi nụ cười trên môi Hugo. Anh có một điều cần phải hỏi Clifton, nhưng phải làm sao để câu trả lời của cậu nhóc không có vẻ gì là quan trọng.
Anh vẫn im lặng trong khi ba cậu bé thay nhau chỉnh sang hai đài phát khác nhau và chăm chú lắng nghe những giọng nói xa lạ và tiếng nhạc vang lên từ trong loa. Tiếp theo sau là những tiếng cười hay tiếng vỗ tay hoan hô.
Bà Barrington nói chuyện với Harry về buổi trình diễn mới đây của vở Messiah mà bà đã tham dự, nói thêm về sự tán thưởng bà dành cho phần trình diễn bài Con biết Người Chuộc Tội của con vẫn sống của cậu.
“Cảm ơn bà, bà Barrington”, Harry nói.
“Cậu hy vọng sẽ vào học tại Bristol Grammar School sau khi rời St. Bede chứ, Clifton?” Hugo lên tiếng khi thấy có một cơ hội.
“Chỉ nếu như cháu nhận được học bổng, thưa ông”, cậu bé nói.
“Nhưng sao điều đó lại quan trọng đến thế?” bà Barrington hỏi. “Chắc chắn cháu sẽ nhận được lời mời vào học như các học sinh khác chứ?”
“Vì mẹ cháu không thể chi trả được các khoản phí, thưa bà Barrington. Mẹ cháu là nhân viên phục vụ tại khách sạn Royal”.
“Nhưng chẳng lẽ bố cháu không...”
“Bố cháu không còn nữa”, Harry nói. “Ông đã tử trận trong chiến tranh”.
“Cô rất xin lỗi”, bà Barrington nói. “Cô không hề biết”.
Đúng lúc ấy cửa mở, người phụ việc của quản gia bước vào, bê một chiếc bánh sinh nhật lớn để trên khay bạc. Sau khi Giles đã thành công trong việc thổi tắt mười hai cây nến chỉ trong một hơi, tất cả mọi người cùng vỗ tay.
“Sinh nhật cậu là khi nào vậy, Clifton?” Hugo hỏi. “Vào tháng trước, thưa ông”, Harry đáp.
Sau khi Giles cắt bánh, Hugo đứng dậy rời khỏi phòng mà không nói thêm lời nào.
Anh đi thẳng lên phòng làm việc, nhưng rồi không tài nào tập trung tâm trí được vào tập tài liệu cần cho cuộc họp hội đồng quản trị sáng hôm sau. Câu trả lời của Clifton cũng có nghĩa là anh cần tìm kiếm tư vấn từ một luật sư chuyên về luật thừa kế.
Sau chừng một giờ đồng hồ, anh nghe thấy tiếng người nói dưới tiền sảnh, sau đó là tiếng cửa trước đóng lại và âm thanh của một chiếc xe hơi chạy đi. Vài phút sau có tiếng gõ vào cửa phòng làm việc, và Elizabeth bước vào.
“Tại sao anh lại đột ngột bỏ đi như thế?” cô hỏi. “Và tại sao anh không xuống chào tạm biệt khi anh biết Giles và khách mời của con ra về?”
“Anh có một cuộc họp hội đồng quản trị rất đau đầu vào sáng mai”, anh nói, không buồn ngẩng đầu lên.
“Đó không phải là lý do để không chào tạm biệt con trai anh, nhất lại là vào ngày sinh nhật của nó”.
“Anh có quá nhiều thứ phải nghĩ trong đầu”, Hugo nói, vẫn nhìn xuống các ghi chú của anh.
“Chắc chắn chẳng có gì quan trọng đến mức làm anh phải cộc cằn với khách đến thế. Anh đối xử với Harry Clifton còn bất lịch sự hơn so với một người làm trong nhà”.
Lần đầu tiên Hugo ngẩng đầu lên. “Rất có thể vì anh coi Clifton còn thấp kém hơn cả người làm trong nhà chúng ta”. Elizabeth có vẻ sốc. “Em có biết bố thằng nhóc đó là công nhân bến tàu còn mẹ nó là hầu bàn không? Anh không dám chắc nó là thứ bạn bè Giles nên giao du cùng”.
“Giles rõ ràng lại không nghĩ thế, và xuất thân của cậu bé có thế nào đi nữa, Harry cũng là một cậu bé đáng mến. Em không hiểu tại sao anh lại có ác cảm với cậu bé đến thế. Anh không hề cư xử với Deakins theo cách đó, và bố cậu ta cũng chỉ là người bán báo”.
“Cậu ta là một học sinh được học bổng toàn phần”.
“Còn Harry được hưởng học bổng đồng ca, như tất cả các con chiên ngoan đạo ở Bristol đều biết. Lần sau khi anh gặp cậu bé, em hy vọng anh sẽ cư xử lịch thiệp hơn”. Không nói thêm lời nào, Elizabeth rời khỏi phòng, đóng sập mạnh cửa lại sau lưng cô.