Tôi thậm chí còn chẳng thể nhớ nổi tên cô ta, nếu như sau đó cô ta không buộc tội tôi giết chồng cô ta.
Tất cả bắt đầu khi cha tôi khăng khăng yêu cầu tôi đi cùng các công nhân trong chuyến đi dã ngoại hàng năm tới Weston- super-Mare của công ty. “Sẽ tốt cho tinh thần của họ khi họ thấy con trai của chủ tịch bày tỏ sự quan tâm”, ông đã nói vậy.
Tôi không hề thấy thuyết phục, và khá thẳng thắn bày tỏ quan điểm rằng chuyện đó chỉ là sự lãng phí thời gian vô ích, song một khi cha tôi đã quyết định bất cứ việc gì, chẳng bao giờ có chuyện cãi lý lại được với ông. Và chuyến đi đó hẳn đã đúng là phí thời gian vô ích nếu như Maisie - một cái tên thật tầm thường - không xuất hiện cho một cuộc phiêu lưu ngắn ngủi. Thậm chí tôi cũng phải kinh ngạc khi thấy cô ta hăng hái đến thế với việc leo lên giường cùng con trai của ông chủ. Tôi cứ nghĩ rằng một khi chúng tôi quay trở lại Bristol tôi sẽ không bao giờ nghe nói tới cô ta nữa. Rất có thể sẽ là như thế, nếu cô ta không kết hôn với Arthur Clifton.