Harry được để cho bà ngoại trông mỗi khi Maisie đi làm. Cho dù cô chỉ được trả có chín penny một giờ, nhưng cô được phép giữ lại một nửa số tiền thưởng cô thu được, vì thế cho đến cuối một tuần lễ suôn sẻ, cô có thể mang về nhà đến ba bảng. Ngoài ra còn có thêm một món thu nhập ngoài dự kiến nữa. Một khi tấm biển báo “mở cửa” đã được chuyển thành “đóng cửa” vào lúc sáu giờ tối, cô Tilly sẽ cho phép Maisie mang về nhà bất cứ món đồ ăn nào còn thừa. Những từ “đồ quá đát” là điều không bao giờ được phép xuất hiện trong cửa hàng dù chỉ là thoáng qua.
Sau sáu tháng, cô Tilly hài lòng với sự tiến bộ của Maisie đến mức đề cử cô phụ trách một bộ phận riêng gồm tám bàn, và sáu tháng sau, một số khách quen luôn khăng khăng đề nghị được Maisie phục vụ. Cô Tilly giải quyết rắc rối này bằng cách tăng số bàn do Maisie phụ trách lên thành mười hai, và nâng lương của cô lên thành một shiling một giờ. Với hai lần trả lương đều đặn mỗi tuần, Maisie một lần nữa lại có thể đeo trên tay cả nhẫn đính hôn và nhẫn cưới của cô, và chiếc ấm trà bằng bạc cũng được trở lại chỗ cũ của nó.