Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

“Tôi có thể trao đổi riêng với trò một chút được không, Clifton?” thầy Frobisher nói khi chuông báo hết giờ tự học vang lên. “Có lẽ trò nên tới phòng làm việc của tôi”. Harry không bao giờ quên được lần gần đây nhất cậu nghe thấy những lời này.

Khi Harry đóng cửa phòng lại, thầy phụ trách nhà ký túc của cậu ra hiệu cho cậu ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh lò sưởi, điều ông chưa bao giờ làm trước đây. “Tôi chỉ muốn đảm bảo với trò, Harry”, - lại thêm một cách xưng hô lần đầu tiên được sử dụng - “rằng việc trò không thể hát trong ban đồng ca nữa sẽ không ảnh hưởng tới học bổng của trò. Ở trường St. Bede, tất cả chúng ta đều biết những đóng góp của trò cho nhà trường vượt xa khuôn khổ của nhà nguyện”.

“Em cảm ơn thầy”, Harry nói.

“Tuy nhiên, bây giờ chúng ta cần cân nhắc tới tương lai của trò. Thầy dạy nhạc cho tôi biết sẽ phải mất thêm một thời gian nữa trước khi giọng của trò phục hồi hoàn toàn, và tôi e rằng điều đó có nghĩa là chúng ta cần phải thực tế với triển vọng trò được đề nghị một suất học bổng đồng ca tại Bristol Grammar School”.

“Sẽ không có cơ hội nào hết”, Harry bình thản nói.

“Thầy buộc phải đồng ý với trò”, thầy Frobisher nói. “Tôi thấy mừng là trò nhận thức được tình hình. Nhưng”, ông nói tiếp, “tôi sẽ rất vui được điền tên trò vào danh sách đề nghị xin học bổng toàn phần của Bristol Grammar School. Tuy nhiên”, ông nói thêm trước khi Harry có thời gian để trả lời, “trong hoàn cảnh hiện tại, trò có thể cân nhắc tới thực tế là trò sẽ có nhiều cơ hội giành học bổng tại, chẳng hạn, trường Colston, hay King’s College Gloucester hơn, cả hai trường này đều có kỳ thi đầu vào ít ngặt nghèo hơn nhiều”.

“Dạ không ạ, em cảm ơn thầy”, Harry nói. “Lựa chọn đầu tiên của em vẫn sẽ là Bristol Grammar School”. Cậu cũng vừa trả lời tương tự với Già Jack với vẻ kiên quyết như thế vào thứ Bảy vừa rồi, khi ông lão đã lẩm bẩm gì đó với cậu về việc đừng chặn mất đường lui của mình.

“Vậy cứ thế đi”, thầy Frobisher nói, ông vốn không chờ đợi một câu trả lời nào khác, nhưng vẫn cảm thấy mình cần có trách nhiệm đề xuất một lựa chọn thay thế. “Giờ thì chúng ta hãy biến bất lợi này thành lợi thế của chúng ta”.

“Theo thầy em nên làm thế nào?”

“À, vì bây giờ trò đã được giải phóng khỏi việc luyện tập hát đồng ca, trò sẽ có nhiều thời gian hơn để chuẩn bị cho kỳ thi đầu vào”.

“Vâng, thưa thầy, nhưng em vẫn còn trách nhiệm của...”

“Và tôi sẽ làm mọi thứ trong thẩm quyền của mình để đảm bảo trách nhiệm phụ trách khóa của em sẽ bớt nặng nề hơn trong tương lai”.

“Em cảm ơn thầy”.

“Nhân đây, Harry này”, Thầy Frobisher nói trong khi thầy đứng dậy khỏi ghế, “thầy vừa đọc qua bài luận của trò về Jane Austen, và thầy thấy rất kinh ngạc với đề xuất của trò rằng nếu bà Austen có cơ hội vào học đại học, có lẽ bà ấy sẽ không bao giờ viết một cuốn tiểu thuyết nào, và thậm chí dù có viết đi nữa, các tác phẩm của bà hẳn cũng không được sắc sảo như thế”.

“Đôi khi bất lợi lại chính là một lợi thế”, Harry nói.

“Nghe không giống Jane Austen cho lắm”, Thầy Frobisher nói.

“Không đâu ạ”, Harry trả lời. “Nhưng đó là những lời do một người khác cũng chưa từng đi học đại học nói ra”, cậu nói tiếp mà không giải thích thêm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.