Harry dành buổi sáng thứ Bảy trước khi cậu phải có mặt để trình diện tại St. Bede cùng Già Jack.
“Cháu có hồi hộp về việc sắp chuyển tới trường mới không?” Già Jack hỏi.
“Không, cháu không hồi hộp”, Harry trả lời đầy thách thức. Già Jack mỉm cười. “Mà cháu sợ lắm”, cậu bé thú nhận.
“Tất cả những tay mới đến, như cháu sẽ được gọi, đều thế cả thôi. Hãy cố coi tất cả chuyện này như thể cháu sắp khởi hành chuyến phiêu lưu tới một thế giới mới, nơi mọi người đều khởi đầu bình đẳng như nhau”.
“Nhưng ngay khi những đứa khác nghe thấy cháu nói, bọn nó sẽ nhận ra cháu không hề ngang hàng với chúng”.
“Có thể lắm, nhưng ngay khi các học sinh khác nghe cháu hát, họ sẽ nhận ra họ không thể ngang hàng với cháu”.
“Phần lớn các học sinh khác đều là con em gia đình giàu có, với kẻ hầu người hạ”.
“Điều đó sẽ chỉ là sự an ủi cho những kẻ ngu ngốc hơn mà thôi”, Già Jack nói.
“Và một số đứa trong chúng sẽ có anh em trai ở trường, thậm chí từng có bố hay ông đã từng học ở đó trước chúng nữa”.
“Bố cháu là một người đàng hoàng”, Già Jack nói, “và không ai trong số bọn chúng có một người mẹ tốt hơn mẹ cháu, về chuyện này ta có thể cam đoan với cháu”.
“Ông biết bố cháu ạ?” Harry hỏi, không thể giấu nổi sự ngạc nhiên của cậu.
“Nói là biết thì hơi quá”, Già Jack nói, “nhưng ta đã quan sát bố cháu từ xa, như ta từng quan sát nhiều người khác làm việc tại bến tàu. Bố cháu là một người tử tế, can đảm, biết kính Chúa”.
“Nhưng ông có biết bố cháu chết như thế nào không ạ?” Harry hỏi, nhìn thẳng vào mắt Già Jack, hy vọng cuối cùng cậu cũng có được một đáp án trung thực cho câu hỏi đã làm cậu băn khoăn bấy lâu nay.
“Cháu đã được kể những gì rồi?” Già Jack thận trọng hỏi.
“Rằng bố cháu đã tử trận trong Cuộc chiến Vĩ đại. Nhưng vì cháu ra đời vào năm 1920, ngay cả cháu cũng có thể đoán được điều đó là không thể”.
Già Jack không nói gì suốt một hồi lâu. Harry vẫn ngồi yên trên mép ghế của cậu.
“Chắc chắn bố cháu đã bị thương nặng trong chiến tranh, nhưng cháu nói đúng, đó không phải là nguyên nhân gây ra cái chết của bố cháu”.
“Vậy thì bố cháu đã chết như thế nào?” Harry hỏi.
“Nếu ta biết, ta đã nói với cháu rồi”, Già Jack nói. “Nhưng có quá nhiều tin đồn lan truyền vào thời gian đó và ta không dám chắc nên tin ai. Tuy nhiên, có vài người, và cụ thể là ba người, chắc chắn biết sự thật về chuyện xảy ra tối hôm đó”.
“Bác Stan của cháu chắc hẳn phải là một trong số đó”, Harry nói, “nhưng hai người còn lại là ai vậy?”.
Già Jack do dự trước khi trả lời, “Là Phil Haskins và ông Hugo”.
“Ông Haskin? Ông đốc công ư?” Harry hỏi. “Ông ấy sẽ chẳng bao giờ cho cháu lảng vảng trước mặt mình. Thế còn ông Hugo là ai ạ?”
“Hugo Barrington, con trai của Sir Walter Barrington”.
“Chính là gia đình sở hữu công ty tàu biển đúng không ạ?”
“Đúng thế”, Già Jack đáp, sợ rằng ông đã đi quá xa.
“Và họ cũng là những người tử tế, can đảm, biết kính Chúa đúng không ạ?”
“Sir Walter là một trong những con người đáng kính nhất ta từng biết”.
“Nhưng con trai ông ấy, ông Hugo, thì sao ạ?”
“Không được cắt ra từ cùng một mảnh vải, ta e là vậy”, Già Jack nói mà không giải thích gì thêm.