Tiếng chuông vang lên.
“Đã tới giờ thay quần áo rồi”, người giám thị trực ban nói với các cậu học sinh mới trong phòng ngủ khu nội trú vào buổi tối đầu tiên của học kỳ. Tất cả trông đều thật nhỏ bé và lúng túng, Harry thầm nghĩ. Một vài cậu bé rõ ràng đang cố kìm nước mắt, trong khi những cậu học sinh mới khác đang nhìn quanh, không biết phải làm gì tiếp theo. Một cậu bé đang quay mặt nhìn vào tường, người run bần bật. Harry hối hả bước tới bên cậu ta.
“Tên em là gì?” Harry nhẹ nhàng hỏi.
“Stevenson ạ”.
“À, anh là Clifton. Chào mừng em tới St. Bede”.
“Còn em là Tewkesbury”, một cậu bé đang đứng ở phía bên kia giường của Stevenson lên tiếng.
“Chào mừng em tới St. Bede, Tewkesbury”.
“Cảm ơn anh, Clifton. Thực ra bố và ông em đã từng học ở đây, trước khi họ tới Eton”.
“Anh không nghi ngờ gì chuyện đó”, Harry nói. “Và anh dám cược họ từng là đội trưởng của trường Eton thi đấu với Harrow tại Lord’s”, cậu nói thêm, và nhanh chóng hối tiếc những lời vừa nói.
“Không, bố em là thành viên của đội đua thuyền”, Tewkesbury nói không chút e dè, “không phải của đội cricket”.
“Một thành viên đội đua thuyền ư?” Harry hỏi.
“Bố em là đội trưởng của trường Oxford trong cuộc đua thuyền với trường Cambridge”.
Stevenson òa khóc.
“Có chuyện gì vậy?” Harry hỏi, ngồi xuống cạnh cậu bé.
“Bố em là công nhân lái tàu điện”.
Tất cả các học sinh khác cùng ngừng dỡ đồ và chăm chú nhìn vào Stevenson.
“Ồ thế à?” Harry nói. “Vậy thì anh sẽ cho em biết một bí mật nhé”, cậu nói thêm, đủ lớn để chắc chắn rằng tất cả các cậu bé trong phòng ngủ đều có thể nghe thấy lời mình nói. “Anh là con trai của một công nhân bến tàu. Anh sẽ không ngạc nhiên nếu biết được em là học sinh mới được nhận học bổng đồng ca”.
“Không ạ”, Stevenson nói, “em được học bổng toàn phần”.
“Nhiệt liệt chúc mừng”, Harry nói, bắt tay cậu bé. “Em đang tiếp nối một truyền thống lâu đời và cao quý”.
“Cảm ơn anh. Nhưng em có một rắc rối này”, cậu bé thì thầm.
“Là gì vậy, Stevenson?”
“Em không có kem đánh răng”.
“Đừng lo chuyện đó, anh bạn”, Tewkesbury nói, “mẹ tớ luôn chuẩn bị thêm để dự phòng”.
Harry mỉm cười và chuông lại reo. “Tất cả lên giường nào”, cậu nghiêm khắc vừa nói vừa bước dọc qua phòng ngủ ra cửa.
Cậu nghe thấy một giọng nói thì thầm, “Cảm ơn cậu vì cái tuýp kem đánh răng”.
“Đừng bận tâm về chuyện đó, anh bạn”.
“Bây giờ”, Harry nói sau khi tắt điện, “anh không muốn nghe thấy một lời nào nữa từ bất cứ ai trong các em cho tới khi chuông reo vào lúc sáu giờ ba mươi phút sáng mai”. Cậu nán lại một lát trước khi nghe thấy ai đó thì thầm. “Nào, anh nói thật đấy - không một lời nào nữa”. Harry mỉm cười trong lúc cậu bước xuống cầu thang để nhập hội cùng Deakins và Barrington trong phòng học của học sinh lớp trên.
Có hai điều làm Harry ngạc nhiên khi cậu quay lại St. Bede vào ngày đầu học kỳ. Vừa bước qua cổng trường, Harry đã được thầy Frobisher kéo sang một bên.
“Chúc mừng trò, Clifton”, ông dịu giọng nói. “Việc này phải tới buổi tập trung sáng mai mới được công bố, nhưng trò sẽ là phụ trách mới của khóa”.
“Đáng ra phải là Giles mới đúng,” Harry nói luôn không nghĩ ngợi gì.
“Barrington sẽ là phụ trách các đội thể thao, và...”
Harry đã nhảy cẫng lên ngay khi cậu được biết bạn mình sẽ quay lại St. Bede. Già Jack đã đúng khi ông lão nói ông Hugo sẽ tìm ra cách nào đó để đảm bảo con trai ông ta được trở lại trường vào ngày đầu tiên của học kỳ mới.
Khi Giles bước vào tiền sảnh một lát sau đó, hai cậu bé đã bắt tay nhau, và Harry không bao giờ đả động tới chủ đề hẳn đang nằm trong tâm trí của cà hai, dù chỉ một lần.
“Mấy cậu học sinh mới thế nào?” Giles hỏi khi Harry bước vào phòng học.
“Một đứa trong số họ làm tớ nhớ đến cậu”, Harry nói.
“Hẳn là Tewkesbury rồi”.
“Cậu biết nhóc đó à?”
“Không, nhưng bố tớ học ở Eton cùng thời gian với bố cậu ta”.
“Tớ nói với cậu ta tớ là con trai một công nhân bến tàu”, Harry vừa nói vừa thả mình ngồi xuống chiếc ghế êm ái duy nhất trong phòng.
“Thế cơ á?” Giles nói. “Và thằng nhóc có nói với cậu rằng cậu ta là con trai một bộ trưởng trong nội các không?”
Harry không nói gì.
“Còn ai khác mà tớ cần để ý đến không?” Giles hỏi.
“Stevenson”, Harry nói. “Cậu ta là một sự kết hợp giữa tớ và Deakins”.
“Vậy thì tốt hơn hết là chúng ta khóa cửa thoát hiểm phòng hỏa hoạn lại trước khi cậu ta định bỏ trốn qua đó”.
Harry vẫn thường nghĩ bây giờ cậu sẽ ra sao nếu Già Jack không thuyết phục cậu quay trở lại St. Bede buổi tối hôm đó.
“Tiết học đầu tiên của bọn mình ngày mai là môn gì?” Harry hỏi, nhìn lướt qua thời khóa biểu.
“Tiếng Latinh”, Deakins nói. “Và đó là lý do vì sao tớ đang dẫn dắt Giles qua Cuộc chiến tranh Punic[1]thứ nhất”.
“264 tới 241 trước Công nguyên”, Giles nói.
“Tớ cược là cậu rất thích chủ đề này”, Harry nói.
“Phải, đúng thế”, Giles nói, “và tớ rất nóng lòng được biết phần sau, Cuộc chiến tranh Punic thứ hai”.
“218 đến 201 trước Công nguyên”, Harry nói.
“Mình luôn thấy kinh ngạc về chuyện dường như người Hy Lạp và người La Mã biết chính xác Chúa sẽ được sinh ra khi nào”, Giles nói.
“Ho, ho, ho”, Harry thốt lên.
Deakins không cười nhưng nói, “Và cuối cùng, chúng ta sẽ phải xem xét tới Cuộc chiến tranh Punic thứ ba, 149 đến 146 trước Công nguyên”.
“Bọn mình có nhất thiết phải biết về cả ba cuộc chiến không?” Giles hỏi.
❀ ❀ ❀
[1] * Tên gọi chung ba cuộc chiến tranh giữa Roma và Carthage (một thành phố ở Bắc Phi nằm gần thủ đô Tunis của Tunisia ngày nay) để giành quyền bá chủ Địa Trung Hải trong khoảng thời gian từ 264 đến 146 trước Công nguyên.