Cô Tilly đã trở thành vị khách thường xuyên ở Palm Court đến mức bà có hẳn bàn riêng của mình.
Bà thường có mặt vào khoảng bốn giờ chiều và gọi một tách trà (Earl Grey) cùng một chiếc xăng - uých kẹp dưa chuột. Bà luôn từ chối thử bộ sưu tập phong phú các loại bánh kem, bánh giòn phết mứt và bánh sô cô la, nhưng thỉnh thoảng tự cho phép mình thưởng thức một chiếc bánh nướng bơ. Khi bà ghé qua vào một buổi chiều lúc gần năm giờ, muộn hơn hẳn bình thường, Maisie thấy nhẹ cả người khi bàn bà hay ngồi vẫn còn trống.
“Hôm nay, tôi có thể ngồi ở chỗ nào đó kín đáo hơn không, Maisie. Tôi cần nói vài lời với cô”.
“Tất nhiên là được, cô Tilly”, Maisie nói, và dẫn bà tới chiếc bàn ưa thích của thầy Holcombe đằng sau cây cột ở góc trong phòng. “Tôi sẽ xong việc sau mười phút nữa”, Maisie nói với bà. “Khi đó tôi sẽ đến gặp bà”.
Khi Susan, người phó của cô, tới để thay ca, Maisie nói với cô này mình sẽ tới nói chuyện với cô Tilly một lát, nhưng sẽ không cần phục vụ gì.
“Bà lão ấy chắc đang buồn vì chuyện gì rồi?” Susan hỏi.
“Chính bà lão ấy đã dạy tôi mọi thứ đấy”, Maisie mỉm cười nói.
Khi chuông điểm năm giờ, Maisie băng qua phòng tới ngồi xuống đối diện với cô Tilly. Cô hiếm khi ngồi cùng một khách hàng, và trong vài dịp hiếm hoi đó, cô chưa bao giờ cảm thấy thoải mái.
“Cô có muốn uống trà không, Maisie?”
“Không, cảm ơn bà”.
“Tôi hiểu. Tôi sẽ cố không giữ cô quá lâu, nhưng trước khi tôi cho cô biết mục đích thực sự của việc tôi muốn gặp cô, tôi có thể hỏi Harry bây giờ thế nào không?”
“Tôi ước gì thằng bé ngừng lớn lên”, Maisie nói. “Tôi liên tục phải xuống gấu quần cho nó mỗi tuần. Cứ đà này, tất cả quần dài của thằng bé sẽ trở thành quần soóc trước khi hết năm nay”.
Cô Tilly bật cười. “Thế còn chuyện học hành của cậu bé thì sao?”
“Bản nhận xét cuối học kỳ của Harry viết là -” Maisie dừng lại để cố nhớ những từ chính xác - "‘Một sự khởi đầu rất đáng hài lòng. Rất hứa hẹn’. Thằng bé đứng đầu lớp môn Anh văn".
“Có phần thật trớ trêu”, cô Tilly nói. “Nếu tôi nhớ không nhầm, chính môn đó đã làm hạ điểm thi đầu vào của con trai cô”.
Maisie gật đầu, cố không nghĩ tới những hậu quả tài chính của việc Harry không đọc đủ nhiều Thomas Hardy.
“Cô hẳn rất tự hào về cậu bé”, cô Tilly nói. “Và khi tôi tới nhà thờ St Mary ngày Chủ nhật, tôi rất mừng khi thấy cậu bé đã quay lại ban đồng ca”.
“Vâng, nhưng bây giờ Harry đành phải hài lòng với một chỗ ở hàng sau cùng các giọng nam trung khác. Những ngày được làm giọng ca sô - lô của nó đã qua rồi. Nhưng con trai tôi có tham gia câu lạc bộ sân khấu, và vì tại Bristol Grammar School không có nữ sinh nên là Harry đang đóng vai Ursula trong vở kịch của trường”,
“Cũng chẳng có gì để phải rộn lên cả”, cô Tilly nói. “Tuy vậy, tôi không nên làm lãng phí thêm thời gian của cô nữa, nên tôi sẽ cho cô biết lý do tôi muốn gặp cô”. Bà nhấp một ngụm trà, như thể muốn trấn tĩnh lại trước khi tiếp tục, rồi sau đó tất cả được nói ra thật hối hả.
“Đến tháng sau tôi sẽ sáu mươi tuổi, tôi đã suy nghĩ về việc nghỉ ngơi được một thời gian rồi”.
Maisie chưa bao giờ nghĩ tới việc cô Tilly lại không làm việc mãi mãi.
“Cô Monday và tôi đang nghĩ tới việc chuyển xuống Cornwall ở. Chúng tôi đã để mắt tới một ngôi nhà đồng quê nhỏ bên bờ biển”.
Các bà không thể rời khỏi Bristol, Maisie muốn nói vậy. Tôi yêu cả hai người, và nếu hai người ra đi, tôi biết tìm kiếm lời khuyên từ ai đây?
“Có một việc này phát sinh vào tháng trước”, cô Tilly tiếp, “có một thương gia trong vùng ngỏ ý muốn mua tiệm trà. Ông ta muốn thêm nó vào đế quốc đang phát triển của mình. Và cho dù tôi không mấy bận tâm về việc tiệm Tilly trở thành một phần trong chuỗi cửa hàng, đề nghị của ông ta quả thực quá hấp dẫn để có thể bỏ qua”. Maisie chỉ có một câu hỏi, nhưng cô không ngắt lời trong khi cô Tilly đang mải nói. “Kể từ khi đó, tôi đã nghĩ tới chuyện này rất nhiều, và tôi quyết định nếu cô có thể trả khoản tiền tương đương như ông ta đề nghị, tôi sẽ thích để cô tiếp quản công việc làm ăn của tôi hơn là nhượng lại nó cho một người lạ”.
“Ông ta trả cho bà bao nhiêu?”
“Năm trăm bảng?”
Maisie thở dài. “Tôi rất biết ơn bà đã nghĩ đến tôi”, cuối cùng cô lên tiếng, “nhưng sự thật là trong túi tôi còn không có nổi năm trăm penny chứ đừng nói gì đến năm trăm bảng”.
“Tôi cũng sợ rằng cô sẽ nói thế”, cô Tilly nói. “Nhưng nếu cô có thể tìm thấy một người trợ vốn, tôi tin chắc rằng họ sẽ thấy vụ làm ăn này là một món đầu tư tốt. Nói cho cùng, năm ngoái tôi đã thu được lợi nhuận một trăm mười hai bảng và mười shiling, đó là chưa kể đến tiền lương của tôi. Đáng ra tôi có thể nhượng lại cho cô với giá thấp hơn năm trăm bảng, nhưng chúng tôi đã tìm thấy một ngôi nhà tuyệt đẹp ở St Mawes, và người chủ ở đó không chịu bớt một penny nào và giá là ba trăm bảng. Cô Monday và tôi có thể sống được với tiền tiết kiệm của chúng tôi trong một hay hai năm, nhưng vì cả hai chúng tôi đều không có khoản trợ cấp nào để trông cậy vào, khoản hai trăm bảng dôi ra sẽ tạo nên sự khác biệt”.
Maisie vừa định nói với cô Tilly cô lấy làm tiếc đến mức nào nhưng cô không thể đáp ứng được thì Patrick Casey bước vào phòng và ngồi vào vị trí quen thuộc của anh ta.