Barrington gọi cho Derek Mitchell từ nhà riêng, vì anh không muốn cô Potts phát hiện ra ý định của mình. Anh đồng ý gặp người cựu cảnh sát tại khách sạn Royal lúc sáu giờ tối thứ Hai, sau khi bà Clifton đã kết thúc ngày làm việc và Palm Court trở nên vắng vẻ.
Hugo đến sớm vài phút và hướng thẳng tới chỗ một chiếc bàn nằm ở tận góc xa của căn phòng, vị trí mà bình thường anh sẽ không bao giờ thèm để mắt tới. Anh ngồi xuống chiếc ghế phía sau cột trụ, nơi anh biết cuộc trao đổi của mình với Mitchell sẽ không bị nhìn hay nghe thấy. Trong khi chờ đợi, anh rà lại một danh sách các câu hỏi trong đầu cần được trả lời nếu anh định đặt niềm tin vào con người hoàn toàn xa lạ này.
Lúc sáu giờ kém ba phút, một người đàn ông cao ráo, thân hình cân đối có phong cách quân nhân lách mình đi qua cánh cửa quay, mặc chiếc áo vét màu xanh nước biển, quần vải flannel xám, tóc cắt ngắn, giày đánh xi bóng nhoáng, tất cả đều cho thấy đây là con người đã quen với lối sống có kỷ luật.
Hugo đứng dậy, giơ một tay lên như thể đang gọi bồi bàn. Mitchell chậm rãi bước qua phòng, không hề tìm cách che dấu dáng đi hơi tập tễnh, hậu quả của vết thương mà theo như Danvers nói chính là lý do khiến Mitchell phải rời khỏi lực lượng cảnh sát vì thương tật.
Hugo nhớ lại lần cuối anh mặt đối mặt với một nhân viên cảnh sát, nhưng lần này anh sẽ là người đặt câu hỏi.
“Chúc buổi tối tốt lành, thưa ngài”.
“Chúc anh buổi tối tốt lành, Mitchell”, Hugo nói trong khi hai người bắt tay. Sau khi Mitchell đã ngồi xuống, Hugo quan sát kỹ hơn hơn sống mũi gãy và hai vành tai bị rách của anh ta, đồng thời nhớ lại từ biên bản ghi chú đại tá Denvers cung cấp rằng người này từng chơi ở hàng tiền vệ cho đội Bristol.
“Hãy cho phép tôi nói luôn nhé, Mitchell”, Hugo nói, không muốn mất thời gian, “rằng những gì tôi muốn trao đổi với anh là chuyện tuyệt đối bí mật, và nhất thiết phải giữ kín giữa hai chúng ta”. Mitchell gật đầu. “Kỳ thực, việc này bí mật đến mức cả đại tá Denvers cũng không biết lý do thật khiến tôi cần gặp anh, vì chắc chắn không phải tôi đang tìm một người phụ trách công tác an ninh cho mình”.
Khuôn mặt Mitchell vẫn bình thản không thể hiện chút cảm xúc nào trong khi anh ta chờ nghe những gì đang được Hugo nghĩ trong đầu.
“Tôi đang tìm kiếm ai đó thực hiện công việc của một thám tử tư. Nhiệm vụ duy nhất của anh ta là báo lại với tôi hàng tháng hoạt động của một người phụ nữ sống trong thành phố này, và trên thực tế làm việc tại đây”.
“Tôi hiểu, thưa ngài”.
“Tôi muốn biết mọi thứ cô ta làm, cho dù là trong công việc hay đời tư, cho dù có vẻ nhỏ nhặt đến thế nào đi chăng nữa. Cô ta không bao giờ, tôi nhắc lại là không bao giờ, được biết anh quan tâm tới cô ta. Vì thế trước khi tôi tiết lộ danh tính người phụ nữ này, anh có nghĩ mình đủ khả năng thực hiện một nhiệm vụ như vậy không?”
“Những việc như thế này không bao giờ dễ dàng”, Mitchell nói, “nhưng cũng không phải là không thể. Khi còn là một thượng sĩ thám tử trẻ, tôi từng tham gia vào một chiến dịch ngầm với kết quả là một tên tội phạm đặc biệt đáng ghê tởm phải ngồi sau song sắt mười sáu năm. Nếu lúc này hắn bước vào khách sạn này, tôi tin chắc hắn không thể nhận ra tôi”.
Hugo lần đầu tiên mỉm cười. “Trước khi tôi nói tiếp”, anh ta nói, “tôi cần biết anh có sẵn sàng nhận đảm nhiệm một việc như thế không?”
“Điều đó còn phụ thuộc vào vài thứ, thưa ngài”.
“Chẳng hạn?”
“Liệu đó có phải là một công việc toàn thời gian hay không, vì hiện tại tôi đang làm nhân viên an ninh ban đêm cho một ngân hàng”.
“Hãy nộp đơn xin thôi việc ngay ngày mai”, Hugo nói. “Tôi không muốn anh làm việc cho bất cứ ai khác”.
“Và thời gian làm việc sẽ như thế nào?”
“Tùy anh quyết định”.
“Còn mức lương của tôi?”
“Tôi sẽ trả cho anh tám bảng mỗi tuần, ứng trước một tháng, đồng thời chi trả mọi chi phí hợp lý khác”.
Mitchell gật đầu. “Thưa ngài, liệu tôi có thể đề nghị ngài trả tất cả bằng tiền mặt, để không dấu vết nào có thể lần được đến ngài, được không?”
“Như vậy có lẽ là sáng suốt”, Hugo nói, anh ta vốn cũng đã định như vậy.
“Và ngài muốn báo cáo hàng tháng dưới dạng văn bản hay do tôi đích thân báo lại?”
“Do anh đích thân báo lại. Tôi muốn càng ít dính dáng đến giấy tờ càng tốt”.
“Vậy thì chúng ta nên gặp nhau ở các địa điểm khác nhau và không bao giờ vào cùng một ngày trong tuần. Như thế, sẽ khó có khả năng ai đó bắt gặp chúng ta gặp nhau nhiều hơn một lần”.
“Tôi không có vấn đề gì về chuyện đó cả”, Hugo nói.
“Khi nào thì ngài muốn tôi bắt đầu, thưa ngài?”
“Anh đã bắt đầu từ nửa tiếng trước”, Barrington nói. Anh ta lấy từ trong túi áo trong ra một mảnh giấy và một phong bì đựng 32 bảng rồi đưa chúng cho Mitchell.
Mitchell đọc qua tên người và địa chỉ viết trên mảnh giấy vài giây rồi đưa trả nó lại cho ông chủ mới của mình. “Tôi còn cần số điện thoại riêng của ngài, thưa ngài, cũng như thông tin chi tiết về nơi chốn, thời điểm có thể liên lạc với ngài”.
“Tại văn phòng của tôi vào bất cứ tối nào, tầm năm đến sáu giờ”, Hugo nói. “Anh tuyệt đối không bao giờ được gọi tới nhà tôi, trừ trường hợp khẩn cấp.” Anh ta vừa nói vừa lấy ra cây bút.
“Chỉ nói cho tôi biết các con số thôi, thưa ngài, đừng viết ra”.