Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Vào cuối năm đầu tiên của mình, Maisie đã vượt qua mức hòa vốn, nhưng cô vẫn chưa kiếm được đủ để trả bất kỳ khoản vay ngân hàng nào.

“Đừng lo lắng quá, cô gái thân mến”, cô Tilly nói với cô trong một chuyến ghé thăm Bristol hiếm hoi của bà. “Tôi cũng đã phải mất vài năm mới bắt đầu có lãi”. Nhưng Maisie thì làm gì có vài năm.

Năm thứ hai bắt đầu thuận lợi, với một vài khách hàng quen của cô ở Palm Court quay lại với chốn quen thuộc của họ. Cân nặng của Eddie Atkins tiếp tục tăng lên nhiều, và những điếu xì gà của anh ta cũng to hơn nhiều, qua đó Maisie có thể đoán là ngành kinh doanh giải trí đang rất phát đạt. Ông Craddick xuất hiện lúc mười một giờ các buổi sáng, áo mưa trên người, ô trên tay, bất chấp thời tiết có ra sao. Thầy Holcombe thỉnh thoảng cũng ghé qua, luôn muốn được cập nhật tình hình học tập của Harry, và cô không bao giờ chấp nhận để thầy trả tiền. Điểm dừng chân đầu tiên của Patrick mỗi khi anh ta trở lại Bristol luôn là tiệm Tilly’s.

Trong năm hoạt động thứ hai của mình, Maisie đã buộc phải thay thế một nguồn cung vật liệu vì anh ta dường như không phân biệt được giữa hàng mới và hàng để lưu cữu lâu ngày, cũng như một nữ phục vụ bàn không phục về quan điểm khách hàng luôn đúng. Vài cô gái trẻ xin được làm ở vị trí đó, vì việc phụ nữ đi làm ngày càng được chấp nhận rộng rãi hơn. Maisie lựa chọn một cô gái trẻ có tên là Karen, người có mái tóc vàng lượn sóng, đôi mắt xanh to và có một thân hình mà như các tạp chí thời trang gọi là thân hình đồng hồ cát. Maisie có cảm giác Karen có khả năng thu hút một số khách hàng mới có độ tuổi trẻ hơn phần lớn khách quen của cô.

Lựa chọn nhà cung cấp bánh ngọt mới lại là chuyện khó khăn hơn nhiều. Và cho dù có một số công ty muốn giành lấy hợp đồng cung cấp nhưng Maisie đặt ra yêu cầu rất cao. Tuy thế, khi Bob Burrow của Burrows’ Bakery (thành lập năm 1935) xuất hiện trước cửa nhà cô và nói với cô rằng Tilly’s sẽ là khách hàng đầu tiên của anh ta, cô cho phép anh cung cấp thử trong một tháng.

Hóa ra Bob là một người cần cù và đáng tin cậy, và thậm chí còn hơn thế, bánh của anh ta luôn mới và ngon lành hấp dẫn đến mức khách hàng của cô thường nói, “À, có lẽ chỉ thêm một cái nữa thôi”. Bánh kem và bánh nướng hoa quả của anh ta đặc biệt nổi tiếng, nhưng chính món bánh sô cô la hạnh nhân, một sáng tạo mới của anh ta, mới là món dường như luôn biến mất khỏi kệ bày hàng rất lâu trước giữa trưa. Cho dù Maisie thường xuyên thúc giục anh ta, Bob luôn nói với cô rằng anh ta không thể làm nhiều hơn thế.

Một buổi sáng, sau khi Bob đã giao bánh, Maisie nghĩ trông anh có vẻ hơi buồn phiền, vậy là cô mời anh ngồi và rót một tách cà phê. Anh thú nhận với cô đang gặp vấn đề về dòng tiền đúng như cô từng gặp phải trong năm đầu tiên của mình. Nhưng anh tự tin rằng tình hình sẽ sớm được cải thiện vì mới đây anh vừa được hai cửa hàng nữa chọn cung cấp hàng, anh nói rất cảm kích Maisie vì đã cho anh bước thành công đầu tiên.

Nhiều tuần trôi qua, những cuộc trò chuyện bên tách cà phê đó trở thành giống như một thói quen. Dẫu vậy, Maisie vẫn rất ngạc nhiên khi Bob mời cô đi chơi, vì cô vẫn luôn coi mối quan hệ giữa hai người chỉ là thuần túy là làm ăn. Anh ta đã mua vé xem vở Đêm quyến rũ, một vở nhạc kịch mới đang được diễn tại Hippodrome, nơi Maisie từng hy vọng Patrick sẽ dẫn cô tới. Cô cảm ơn Bob, nhưng nói cô không muốn làm hỏng mối quan hệ giữa hai người. Cô những muốn nói thêm đã có hai người đàn ông trong cuộc đời cô, một cậu thiếu niên mười lăm tuổi đang lo lắng về những nốt trứng cá của mình, và một người đàn ông người Ai - len, người chỉ ghé thăm Bristol mỗi tháng một lần và dường như không hề nhận ra rằng cô yêu anh ta.

Bob không chấp nhận câu trả lời “không”, và một tháng sau Maisie thậm chí còn bối rối hơn khi anh ta tặng cô một cây trâm nạm đá marcasite. Cô hôn lên má anh ta, và băn khoăn tự hỏi làm thế nào anh ta biết được sinh nhật cô. Tối hôm ấy, cô cất cây trâm vào ngăn kéo, và rất có thể đã quên khuấy nó nếu những món quà khác không đều đặn xuất hiện sau đó.

Patrick có vẻ thú vị trước sự bền chí từ phía tình địch của anh ta, và trong một bữa tối, anh ta nhắc lại với Maisie rằng cô là một phụ nữ hấp dẫn có nhiều triển vọng.

Maisie không cười. “Chuyện này cần chấm dứt”, cô nói.

“Vậy sao em không tìm một nhà cung cấp khác?”

“Bởi vì tìm những nhà cung cấp tốt khó hơn nhiều so với một người tình. Nói gì thì nói, Bob là người đáng tin cậy, bánh ngọt của anh ta có chất lượng khá nhất trong thành phố, và giá cả lại thấp hơn bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào”.

“Và anh ta đang say đắm em”, Patrick nói.

“Đừng đùa, Patrick. Chuyện này cần phải chấm dứt”.

“Anh sẽ cho em biết một chuyện quan trọng hơn nhiều cần phải chấm dứt”, Patrick nói và cúi xuống mở ca táp của anh ta ra.

“Em có cần phải nhắc anh không”, Maisie nói, “là chúng ta đang có một bữa ăn tối lãng mạn trong ánh nến cùng nhau chứ không phải bàn chuyện làm ăn”.

“Anh sợ là chuyện này không thể đợi được”, anh ta vừa nói vừa đặt một xấp giấy lên bàn. “Đây là kết quả quyết toán thu chi của em trong ba tháng vừa qua, và kết quả không đáng vui vẻ lắm đâu”.

“Nhưng em nhớ là anh đã nói tình hình đang sáng sủa hơn”.

“Đúng thế. Em đã thành công trong việc khống chế chi phí trong giới hạn ngân hàng khuyến cáo, nhưng thật không thể lý giải nổi, thu nhập của em lại giảm xuống cũng trong cùng thời kỳ đó”.

“Làm thế nào có thể vậy được?” Maisie nói. “Tháng trước chúng ta vừa có số lượng khách hàng kỷ lục”.

“Đó là lý do tại sao anh quyết định kiểm tra cẩn thận tất cả các hóa đơn và chứng từ của em trong tháng vừa qua. Các số liệu không khớp. Anh đã phải đi tới một kết luận đáng buồn, Maisie, rằng một trong số các nhân viên của em hẳn đã ăn cắp tiền. Chuyện này cũng hay gặp trong kinh doanh ăn uống; thường thủ phạm là nhân viên quầy bar hay người phụ trách nhân viên chạy bàn, nhưng một khi chuyện này đã bắt đầu, sẽ không có cách nào để ngăn nó lại cho tới khi em tìm thấy thủ phạm và sa thải họ. Nếu em không sớm tìm ra kẻ tắt mắt, em sẽ lại có thêm một năm nữa không có lợi nhuận, và không thể trả được ngân hàng dù một penny, chưa nói gì đến việc giảm bội chi”.

“Vậy anh khuyên em nên làm gì?”

“Em sẽ phải để ý đến nhân viên của mình sát sao hơn trong tương lai, cho tới khi có ai đó để lộ mình”.

“Làm thế nào em biết được là ai?”

“Có một số dấu hiệu mà em có thể nhận ra”, Patrick nói. “Ai đó sống trên mức khả năng của họ, có thể là mặc một chiếc áo khoác mới hay đeo một món trang sức đắt tiền, hay có một kỳ nghỉ mà bình thường họ không thể đáp ứng được. Cô ta có thể sẽ nói với em rằng cô ta vừa có một anh bạn trai mới, nhưng...”

“Ôi, chết tiệt”, Maisie nói, “Em biết đó có thể là ai rồi”.

“Ai vậy?”

“Là Karen. Cô ta mới vào làm cho em được vài tháng, và mới đây cô ta thường xuyên lên London vào các dịp cuối tuần được nghỉ. Thứ Hai tuần trước, cô ta xuất hiện tại nơi làm việc với một chiếc khăn quàng mới và một đôi găng tay da khiến em cũng phải ghen tỵ”.

“Đừng hấp tấp đưa ra bất cứ kết luận nào”, Patrick nói, “nhưng hãy để ý sát sao tới cô ta. Hoặc cô ta giữ lại tiền thưởng của khách, hoặc đã táy máy trong ngăn kéo quầy thu ngân, hoặc cả hai. Và có một điều anh dám hứa với em, chuyện đó sẽ không dừng lại. Trong phần lớn trường hợp, những kẻ ăn cắp sẽ trở nên ngày càng tự tin hơn cho tới khi bị bắt quả tang. Em cần chấm dứt chuyện này, và thật nhanh, trước khi cô ta khiến em phá sản”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.