Bất cứ khi nào một cái phong bì mỏng màu nâu xuất hiện trong thùng thư tại số nhà 27, Maisie lập tức đoán ngay là nó được gửi tới từ Bristol Grammar School, và nhiều khả năng lại là một hóa đơn yêu cầu thanh toán học phí cho Harry, cũng như các khoản “phụ phí”, như cách mà Các tổ chức từ thiện thành phố Bristol thích dùng để mô tả.
Cô luôn ghé vào ngân hàng trên đường về nhà để gửi khoản thu nhập trong ngày vào tài khoản kinh doanh của mình, còn phần tiền thưởng được chia cô gửi vào một tài khoản riêng hẳn, được đặt tên là “Tài khoản của Harry”, hy vọng rằng đến cuối mỗi quý cô sẽ có đủ tiền để trả cho kỳ hóa đơn tiếp theo từ Bristol Grammar School.
Maisie xé phong bì, và cho dù không thể đọc được hết mọi từ trên hóa đơn, cô vẫn nhận ra chữ ký, và trên đó là con số ba mươi bảy bảng và mười shiling. Lần này quả thực là sát nút, nhưng sau khi thầy Holcombe đọc bản thông báo kết quả học tập mới nhất của Harry cho cô, Maisie hoàn toàn nhất trí với người thầy giáo: số tiền ấy đã chứng tỏ đó là một khoản đầu tư tốt.
“Bà hãy nhớ”, thầy cảnh báo Maisie, “chi phí sẽ không giảm xuống khi Harry rời trường”.
“Tại sao lại không?” Maisie hỏi. “Hẳn con trai tôi sẽ không gặp nhiều khó khăn trong việc tìm được một việc làm sau từng ấy năm ăn học, và khi đó nó sẽ có thể tự trang trải lấy các hóa đơn cho mình”.
Thầy Holcombe buồn bã lắc đầu, như thể một học sinh thiếu tập trung của ông đã không nắm được ý bài giảng. “Tôi thì lại đang hy vọng rằng khi cậu bé rời khỏi Bristol, Harry sẽ muốn tới Oxford và học Anh văn”.
“Và chuyện đó sẽ mất bao lâu”, Maisie hỏi.
“Ba, cũng có thể là bốn năm”.
“Đến khi đó hẳn con trai tôi đã đọc nhiều Anh văn lắm rồi”.
“Chắc chắn là đủ để kiếm được một việc làm”.
Maisie bật cười. “Có thể thằng bé sẽ trở thành một thầy giáo giống thầy”.
“Cậu bé không giống tôi”, thầy Holcombe nói. “Nếu tôi buộc phải đoán, chắc con trai bà sẽ trở thành một nhà văn”.
“Người ta có thể kiếm sống được khi là một nhà văn không?”
“Tất nhiên rồi, nếu anh ta thành công. Nhưng nếu chuyện đó không thành, bà có thể đúng đấy - rất có thể cuối cùng cậu bé sẽ trở thành một thầy giáo giống tôi”.
“Tôi sẽ thích điều đó”, Maisie nói, có vẻ như không hiểu được sự mỉa mai trong lời thầy Holcombe vừa nói.
Cô cho chiếc phong bì vào xắc tay của mình. Khi rẽ vào ngân hàng chiều hôm đó, cô sẽ phải đảm bảo chắc chắn có ít nhất ba mươi bảy bảng và mười shiling trong tài khoản của Harry trước khi nghĩ đến chuyện viết một tấm séc chi trả cho toàn bộ khoản tiền. Chỉ ngân hàng mới kiếm được tiền khi ta rút quá số tiền gửi, Patrick đã nói với cô như thế. Trong quá khứ, cũng đã có đôi ba lần nhà trường đã cho cô chậm thanh toán, nhưng Patrick đã giải thích rằng, cũng giống như tiệm trà, họ cũng sẽ phải cân đối sổ sách thu chi của mình vào cuối mỗi học kỳ.
Maisie không phải đợi tàu điện lâu, và khi ngồi xuống rồi, suy nghĩ của cô lại trở về với Patrick. Cô không bao giờ thổ lộ với bất cứ ai, kể cả mẹ mình, rằng cô nhớ anh ta đến mức nào.
Dòng suy nghĩ của cô bị cắt ngang khi một chiếc xe cứu hỏa lao vọt qua tàu điện. Một vài người khách ngước mắt qua cửa sổ dõi theo hướng đi của nó. Khi chiếc xe đã khuất khỏi tầm nhìn, Maisie chuyển sự chú ý của cô sang tiệm trà Tilly’s. Kể từ khi cô đuổi Bob Burrows, giám đốc điều hành ngân hàng thông báo với cô rằng tiệm trà bắt đầu phát sinh lãi đều đặn mỗi tháng, và thậm chí còn có thể sẽ phá vỡ kỷ lục 112 bảng 10 shiling vào cuối năm của bà Tilly, điều này cho phép Maisie có thể bắt đầu thanh toán một phần trong số năm trăm bảng mà cô đã vay. Thậm chí có thể còn dư ra một chút đủ để mua một đôi giày mới cho Harry.
Maisie xuống tàu điện ở cuối phố Victoria. Trong khi đi qua cầu Bedminster, cô nhìn đồng hồ, món quà đầu tiên mà cô được tặng, và một lần nữa cô lại nghĩ tới con trai. Bảy giờ ba mươi hai: cô sẽ còn dư thời gian để mở cửa tiệm trà và sẵn sàng phục vụ khách hàng vào lúc tám giờ. Cô luôn thấy vui mỗi khi thấy một hàng người đứng chờ sẵn ngoài vỉa hè trong khi cô lật tấm biển “đóng cửa” thành “mở cửa”.
Ngay trước khi cô vừa tới đầu phố High, thêm một chiếc xe cứu hỏa nữa chạy vụt qua, và lúc này cô có thể thấy một cuộn khói đen bốc lên bầu trời. Nhưng phải tới khi rẽ sang phố Broad tim cô mới bắt đầu đập mạnh hơn. Ba chiếc xe cứu hỏa và một xe cảnh sát đang đỗ thành vòng bán nguyệt bên ngoài tiệm Tilly’s.
Maisie bắt đầu chạy.
“Không, không thể là Tilly’s được”, cô thét lên, rồi sau đó cô nhìn thấy mấy nhân viên của mình đang đứng thành một nhóm ở phía bên kia đường. Một người trong số họ đang khóc. Maisie chỉ còn cách nơi từng là cửa trước của tiệm vài yard[1] thì một nhân viên cảnh sát xuất hiện chắn đường cô, ngăn không cho cô đi tiếp.
“Nhưng tôi là chủ tiệm!” cô phản đối trong lúc nhìn chằm chằm không tin nổi vào một đống đổ nát đang bốc cháy nghi ngút nơi từng là tiệm trà được ưa chuộng nhất trong thành phố. Nước mắt cô trào ra, và cô bắt đầu ho khi làn khói đen đặc quánh bao quanh cô. Cô nhìn chăm chăm vào đống cháy đen từng là quầy thu ngân đẹp đẽ long lanh, trong khi một lớp tro dày phủ trên sàn nhà nơi từng bày các bộ bàn ghế với khăn trải bàn trắng bóc không một vết ố khi cô đóng cửa hàng quay về tối hôm trước.
“Tôi rất lấy làm tiếc, thưa bà”, người cảnh sát nói, “nhưng vì an toàn của chính bà, tôi buộc phải yêu cầu bà tới chỗ các nhân viên của mình ở phía bên kia đường”.
Maisie quay lưng lại phía tiệm Tilly’s và bắt đầu miễn cưỡng bước qua đường. Trước khi sang tới phía bên kia đường, cô nhìn thấy anh ta đang đứng bên rìa đám đông. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, anh ta quay lại và bỏ đi.
❀ ❀ ❀
[1] * 1 yard = 0,9144 m