Già Jack đợi cho tới khi Hugo đã rời khỏi Barrington House, nhưng phải nửa giờ nữa trôi qua thì ánh đèn trong phòng cô Potts mới tắt hẳn.
Jack ra khỏi toa xe lửa, chậm rãi bước về phía Barrington House, ý thức được ông có nửa giờ trước khi các lao công tới làm việc. Ông lặng lẽ lẻn vào trong tòa nhà tối om và leo lên lầu năm; trong suốt hai mươi lăm năm qua được Sir Walter nhắm mắt làm ngơ, không khác gì một con mèo, ông có thể tự tìm được đường đến cánh cửa có dòng chữ “Giám đốc điều hành”.
Ông ngồi xuống bàn làm việc của Hugo, rồi bật đèn lên; nếu ai đó thấy đèn sáng, hẳn họ sẽ đơn giản cho rằng cô Potts đang làm việc muộn. Ông lão lần giở theo danh bạ điện thoại cho đến khi bắt gặp “St. Andrew, St. Bartholomew, St. Beatrice, St. Bede”.
Lần đầu tiên trong đời, ông cầm điện thoại lên, không mấy chắc chắn nên làm gì tiếp theo. Trên đường dây vang lên một giọng nói. “Xin cho biết số muốn gọi”.
“TEM 8612”, Jack nói, ngón tay trỏ của ông đặt ngay dưới số điện thoại.
“Cảm ơn ngài”. Trong lúc ông chờ đợi, từng phút trôi qua càng làm Già Jack bồn chồn hơn. Ông sẽ nói sao nếu một người khác tới nghe máy? Khi đó ông sẽ dập máy. Ông lão lấy một mảnh giấy ra khỏi túi, giở ra và đặt xuống bàn làm việc trước mặt mình. Sau đó, ông nghe thấy tiếng đổ chuông, sau đó là tiếng nhấc ống điện thoại, rồi đến lượt một giọng đàn ông. “Nhà Frobisher đây”.
“Có phải Noel Frobisher không?” ông lão hỏi, nhớ lại truyền thống tại St. Bede đặt tên các nhà nội trú theo họ của các giáo viên phụ trách đương nhiệm. Ông nhìn xuống bản viết tay đã chuẩn bị; mỗi dòng đều đã được viết cẩn thận và nhẩm đi nhẩm lại nhiều lần.
“Là tôi đây”, Frobisher nói, rõ ràng rất ngạc nhiên khi nghe thấy một giọng nói mà ông không nhận ra đang gọi mình bằng tên thánh. Sau đó là một quãng im lặng dài. “Có ai ở đó không vậy?” Frobisher hỏi, giọng đã có chút bực bội.
“Vâng, tôi là đại úy Jack Tarrant”.
Thêm một quãng im lặng nữa thậm chí còn dài hơn, trước khi Frobisher cuối cùng cũng lên tiếng, “Xin chào ngài”.
“Thứ lỗi cho tôi vì gọi điện vào lúc khuya khoắt thế này, anh bạn, nhưng tôi cần tới lời khuyên của cậu”.
“Không có gì phải thứ lỗi hết, thưa ngài. Quả là một hân hạnh lớn lao khi lại được nói chuyện với ngài sau ngần ấy năm”.
“Cậu thật tử tế khi nói thế”, Già Jack nói. “Tôi sẽ cố không làm tốn quá nhiều thời gian của cậu, nhưng tôi cần biết liệu có phải St. Bede vẫn cung cấp các giọng ca sô - lô giọng kim cho ban đồng ca của St Mary Redcliff hay không?”
“Đúng thế, thưa ngài. Bất chấp quá nhiều sự việc đã thay đổi trong thế giới hiện đại này, đó là một truyền thống vẫn được duy trì”.
“Và vào thời của tôi”, Già Jack nói, “nhà trường trao suất học bổng đồng ca hàng năm cho một giọng kim thể hiện được tài năng xuất chúng đặc biệt”.
“Chúng tôi vẫn làm vậy, thưa ngài. Trên thực tế, chúng tôi sẽ bắt đầu xem xét các đơn đăng ký làm ứng viên cho suất học bổng này trong vài tuần tới”.
“Từ tất cả các trường trong hạt chứ?”
“Vâng, từ bất cứ trường nào có thể cung cấp một giọng kim có chất lượng ngoại hạng. Nhưng các ứng viên cũng phải có kết quả học tập tốt”.
“À, nếu đúng là vậy”, Già Jack nói, “thì tôi có một ứng viên muốn đề cử để cậu xem xét”.
“Đương nhiên là được rồi, thưa ngài. Hiện tại cậu bé đang học trường nào vậy?”
“Tiểu học Merrywood”.
Thêm một quãng im lặng dài nữa. “Tôi phải thú thực đây là lần đầu tiên chúng tôi có một ứng viên từ trường này. Liệu ngài có tình cờ biết tên thầy dạy nhạc của cậu bé này không?”
“Trường này không có giáo viên dạy nhạc”, Già Jack nói, “nhưng cậu nên liên lạc với giáo viên của cậu bé, thầy Holcombe, ông ta sẽ giới thiệu cậu với cô phụ trách ban đồng ca của cậu bé này”.
“Tôi có thể biết tên cậu bé này không?” Frobisher hỏi.
“Harry Clifton. Nếu cậu muốn nghe cậu bé hát, tôi khuyên cậu tới dự buổi lễ tại nhà thờ Holy Nativity vào sáng Chủ nhật”.
“Ngài sẽ có mặt ở đó chứ?”
“Không”, Già Jack nói.
“Tôi có thể liên lạc với ngài bằng cách nào sau khi đã nghe cậu bé hát?” Frobisher hỏi.
“Cậu không được làm thế”, Già Jack cương quyết nói và dập máy. Trong lúc gấp tờ giấy lại để cất vào túi, ông dám thề rằng có nghe thấy tiếng bước chân phía khoảng sân rải sỏi bên ngoài tòa nhà. Ông vội tắt đèn, rời khỏi phòng làm việc của Hugo và ra ngoài hành lang.
Ông nghe thấy tiếng cửa mở và tiếng người nói trên cầu thang. Điều cuối cùng ông lão muốn là bị nhìn thấy trên tầng năm, nơi không ai được bén mảng lên ngoài các nhân sự điều hành công ty và cô Potts. Ông không muốn Sir Walter phải khó xử.
Ông bắt đầu bước vội xuống thang. Xuống tới lầu ba thì ông nhìn thấy bà Nettles, một tay cầm cây lau, tay kia cầm xô, bên cạnh bà ta là một phụ nữ mà ông không nhận ra.
“Xin chào bà, bà Nettles”, Già Jack nói. “Và quả là một đêm đẹp trời với ca gác đêm của tôi”.
“Chào lão, Jack Già”, bà lao công đáp trả trong lúc thong thả đi qua ông. Sau khi rẽ vào khúc quanh, ông dừng lại, chăm chú lắng nghe. “Đó là Jack Già”, ông nghe thấy bà Nettles nói. “Người ta vẫn gọi lão là tay gác đêm. Lão ta gàn dở hết chỗ nói, nhưng được cái vô hại. Vì thế nếu cô gặp lão, cứ lờ tịt lão đi...” Già Jack tặc lưỡi trong lúc giọng bà lao công nhỏ dần theo mỗi bước bà đi.
Trên đường quay trở về toa xe lửa, ông lão tự hỏi sẽ mất bao lâu trước khi Harry đến gặp ông để tìm lời khuyên về việc cậu có nên ghi danh trở thành ứng viên cho suất học bổng đồng ca tại trường St. Bede không.