Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Già Jack đã gầy đi nhiều đến mức trang phục của Sir Walter trên người ông thùng thình như treo trên một cái sào, và cũng như Sir Andrew Aguecheek, ông cao hơn người bạn cũ của mình vài thước, vì thế ông cần hạ hết cỡ gấu quần xuống, và ngay cả khi đó ống quần cũng chưa chạm nổi tới mắt cá chân ông. Nhưng ông lão cảm thấy bộ đồ bằng vải tuýt, chiếc áo sơ mi kẻ ca rô và chiếc cà vạt kẻ sọc sẽ làm tròn được vai trò của chúng trong cuộc gặp đặc biệt này.

Khi Jack bước ra khỏi khu cầu tàu lần đầu tiên sau bấy nhiêu năm, một vài khuôn mặt quen thuộc hiếm hoi phải ngoái lại nhìn tới lần thứ hai trước người đàn ông xa lạ ăn mặc chỉn chu kia.

Khi chuông báo bốn giờ của trường học reo lên, Già Jack đứng lui vào dưới bóng râm trong khi những đứa trẻ ồn ã, huyên náo ùa ra qua cổng trường Tiểu học Merrywood như thể chúng đang được giải phòng khỏi nhà tù.

Bà Clifton đã đứng đợi ở đó được mười phút, và khi Harry nhìn thấy mẹ mình, cậu bé miễn cưỡng để mẹ cầm tay. Một người phụ nữ thật hấp dẫn, Già Jack thầm nghĩ trong lúc nhìn hai mẹ con bước đi. Harry, như mọi khi, không ngừng nhảy nhót, mồm mép tép nhẩy, đầy năng lượng chẳng kém gì chiếc đầu máy Rocket của Stephenson.

Già Jack đợi cho tới khi họ khuất khỏi tầm nhìn rồi ông mới băng qua đường và bước vào sân trường. Nếu vẫn mặc nguyên trên người quần áo cũ, hẳn ông đã bị ai đó có trách nhiệm ngăn lại từ lâu trước khi tới được cánh cửa trước. Ông già ngó nghiêng nhìn hai bên hành lang và thấy một giáo viên đi về phía mình.

“Tôi xin lỗi phải làm phiền ông”, Già Jack nói, “tôi đang tìm ông Holcombe”.

“Cửa thứ ba bên trái, thưa ông”, người giáo viên nói, chỉ tay về phía dãy hành lang.

Khi Già Jack tới bên ngoài phòng học của ông Holcombe, ông gõ nhẹ lên cửa.

“Mời vào”.

Già Jack mở cửa và nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo thụng đen dài dính đầy bụi phấn, đang ngồi tại bàn phía trước những dãy bàn ghế học sinh trống vắng, chăm chú chấm những quyển vở bài tập. “Tôi rất xin lỗi phải làm phiền ông”, Già Jack nói, “tôi muốn tìm ông Holcombe”.

“Vậy thì ông không cần phải tìm đâu nữa”, người thầy giáo vừa nói vừa đặt bút xuống.

“Tôi tên là Tar”, ông già nói, “nhưng bạn bè vẫn gọi tôi là Jack”. Khuôn mặt thầy Holcombe sáng lên. “Tôi tin ông chính là người Harry Clifton vẫn tới thăm vào hầu hết các buổi sáng”.

“Tôi e rằng đúng là thế”, Già Jack thừa nhận.

“Tôi xin lỗi”.

“Không cần phải vậy”, Thầy Holcombe nói. “Tôi chỉ ước gì mình cũng có được ảnh hưởng lên cậu bé như ông”.

“Đó chính là lý do tôi tới gặp thầy, thầy Holcombe. Tôi tin chắc Harry là một đứa trẻ xuất sắc và nên được tạo mọi cơ hội cần thiết để cậu bé có thể phát huy tốt nhất tài năng của mình”.

“Tôi hoàn toàn đồng ý với ông”, Thầy Holcombe nói. “Và tôi ngờ rằng cậu ấy có một tài năng thậm chí cả ông cũng không biết”.

“Và đó là gì vậy?”

“Cậu bé có giọng hát của một thiên thần”.

“Harry không phải là thiên thần”, Già Jack vừa nói vừa cười.

“Tôi hoàn toàn đồng ý, nhưng đó rất có thể là cơ hội tốt nhất của chúng ta để phá vỡ sự chống cự của cậu bé”.

“Ông đang có ý tưởng gì trong đầu vậy?” Già Jack hỏi.

“Cậu bé có khả năng sẽ bị cám dỗ với việc gia nhập ban đồng ca tại nhà thờ Holy Nativity. Vậy nên nếu ông có thể thuyết phục Harry lên lớp đều đặn hơn, tôi biết chắc tôi có thể dạy cậu bé đọc và viết”.

“Sao chuyện đó lại quan trọng đến thế với một ban đồng ca nhà thờ?”

“Đó là yêu cầu bắt buộc tại Holy Nativity, và cô Monday, người phụ trách ban đồng ca, từ chối tạo ra bất cứ ngoại lệ nào”.

“Vậy là tôi chỉ cần đảm bảo làm sao để cậu bé tới dự các lớp học của ông, phải không nào?” Già Jack nói.

“Ông có thể làm nhiều hơn thế. Vào những ngày cậu bé không tới trường, ông có thể tự mình dạy cậu ấy”.

“Nhưng tôi đâu có được đào tạo để dạy ai”.

“Harry Clifton không bị ấn tượng trước bằng cấp, và cả hai chúng ta đều biết cậu bé chịu nghe ông. Có thể chúng ta sẽ tạo thành một đội”.

“Nhưng nếu Harry phát hiện ra ý định của chúng ta, sẽ không ai trong chúng ta còn nhìn thấy mặt thằng bé nữa đâu”.

“Ông hiểu cậu bé mới rõ làm sao”, người thầy giáo thở dài. “Chúng ta cần phải đảm bảo để cậu bé không phát hiện ra”.

“Điều đó rất có thể sẽ là một thử thách đấy”, Già Jack nói, “nhưng tôi sẵn sàng thử xem sao”.

“Cảm ơn ông”, Thầy Holcombe nói. Người thầy giáo ngừng lại một lát trước khi nói thêm, “tôi không biết có được phép bắt tay ông hay không”. Già Jack nhìn có vẻ vô cùng ngạc nhiên khi người thầy giáo chìa tay ra. Già Jack hồ hởi bắt lấy bàn tay ấy. “Và xin hãy cho phép tôi nói được gặp ông với tôi thực sự là một hân hạnh, thưa đại úy Tarrant”.

Già Jack có vẻ sửng sốt. “Làm sao mà ông có thể...”

“Bố tôi có một bức ảnh của ông vẫn còn treo trên tường phòng khách nhà chúng tôi”.

“Nhưng tại sao?” Già Jack hỏi.

“Ông đã cứu sống bố tôi, thưa ông”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.