Khi chiếc đồng hồ quả lắc hộp đứng ở Palm Court đổ chuông báo mười giờ vào sáng ngày thứ Năm đó, Maisie biết thầy hiệu trưởng sắp sửa dán kết quả thi lên bảng thông báo. Nhưng phải đến hai mươi hai phút nữa thì thầy Holcombe mới bước vào phòng và hướng thẳng tới chỗ chiếc bàn quen thuộc nằm sau cây cột của thầy. Maisie không thể đoán được kết quả của Harry qua biểu hiện trên khuôn mặt người thầy giáo. Cô hối hả băng qua phòng tới chỗ thầy, và lần đầu tiên trong bốn năm cô ngồi xuống đối diện với một khách hàng, cho dù “khuỵu xuống” có lẽ là cách mô tả chính xác hơn.
“Harry đã vượt qua kỳ thi rất xuất sắc”, thầy Holcombe nói, “nhưng tôi e là con trai cô đã lỡ mất cơ hội giành được một suất học bổng”.
“Thế có nghĩa là gì?” Maisie hỏi, gắng không để hai bàn tay mình run bắn lên.
“Mười hai thí sinh đứng đầu kỳ thi đều đạt được từ 80% trở lên, và tất cả đều được trao học bổng toàn phần. Trên thực tế, cậu bạn Deakins của Harry đứng đầu, với 92%. Harry đạt kết quả rất khá ở mức 78%, và đứng thứ mười bảy trên ba trăm thí sinh. Ông Frobisher cho tôi biết chính bài thi Anh văn đã làm điểm của cậu bé bị tụt xuống”.
“Đáng ra nó nên đọc Hardy thay vì Dickens”, người phụ nữ chưa bao giờ đọc quyển sách nào nói.
“Harry sẽ vẫn được nhận vào học tại Bristol Grammar School”, thầy Holcombe nói, “nhưng cậu ấy sẽ không nhận được khoản học bổng một trăm bảng hàng năm của nhà trường”.
Maisie đứng bật dậy khỏi ghế. “Thế tức tôi sẽ chỉ phải làm ba ca thay vì hai, phải không nào? Vì con trai tôi sẽ không quay lại trường Tiểu học Merrywood, thầy Holcombe, tôi có thể khẳng định với thầy điều đó”.