Đến bốn giờ Menley gọi điện cho Carrie Bell. Cái phản ứng dè dặt của Carrie khi nghe chị xưng tên thay bằng sự quan tâm khi biết được lý do cuộc gọi.
- Ồ, quả thật tuyệt vời - bà nói - Tôi đang mong số tiền đó vì tôi đã bỏ một số giờ làm trong hai tuần.
- Bỏ một số giờ? Tại sao vậy?
- Ồ, đúng ra tôi không nên nói điều này với chị. Sáng sớm mai tôi sẽ có mặt ở đấy. Xin cám ơn bà Nichols.
Menley kể câu chuyện này lại cho Amy.
- Em có biết lý do tại sao bà ta lại nói đến việc bỏ mấy giờ làm không?
Amy tỏ ra lúng túng.
- Bởi vì Elaine chỉ giới thiệu bà ta cho những ai mướn hay rao bán nhà cho cô ta mà thôi. Bà ấy chùi rửa một ngôi nhà chỉ trong một hoặc hai ngày mà thôi. Nhưng Elaine cho là bà ta nhiều chuyện và không đưa bà ta đến mấy người khách mới của cô ta. Cô ta còn muốn ba em đuổi bà ta nữa.
Trong bữa ăn tối, Menley nói lại với Adam về cuộc nói chuyện đó.
- Làm như thế quá tệ, phải không anh? Theo Amy, Car-Bell là một phụ nữ tội nghiệp, bà ta phải làm việc vất vả để nuôi một đứa con ba tuổi.
- Đây là món ngon nhất em làm từ trước tới nay - Adam khen ngợi. Để trả lời cho câu hỏi của em, anh biết Carrie là một người có khả năng. Bà ta làm công việc trong các ngôi nhà anh đã mướn hồi năm ngoái khi anh đến đây một mình. Nhưng anh cũng biết Elaine là một người rất chuyên nghiệp. Cô ấy thành công được như thế không phải vì gặp may, bất cứ việc gì cô ấy làm đều cẩn thận. Nếu cô ấy cho rằng các câu chuyện tào lao của Carrie ảnh hưởng đến việc kinh doanh nhà. Cô ấy sẽ không ngần ngại cho bà ta nghỉ việc ngay. À! Thế anh có nói cho em nghe là ngoài các món ăn, ngày hôm nay không khí của căn bếp này thật ấm cúng không?
Menley tắt chùm đèn trần và bật các ngọn đèn gắn trên tường. Chúng tỏa ra một ánh sáng dịu. Họ đang ngồi đối mặt nhau tại bàn ăn. Tất cả sách vở và tài liệu do Phoebe Sprague thu thập cũng như các ghi chép và hình vẽ của Menley đã được cất trong thư phòng.
- Em nghĩ khi chúng ta dùng bữa ở đây, em phải làm cho chỗ này trở nên ít bề bộn hơn mới được - chị cắt nghĩa.
Tuy nhiên, chị chỉ nói vậy để Adam vui lòng mà thôi. Vào lúc chiều khi Adam trở về nhà và đưa cho chị tập hồ sơ mà ông Henry Sprague đã giao cho anh, chị đọc lướt qua nội dung và cảm thấy bị kích động khi nhìn vào bức vẽ Mehitabel và Andrew trên tàu. Chắc chắn thế nào cũng có một bức hình khác của họ trong mớ giấy tờ mà mình đã nhìn thấy qua, chị thầm nghĩ. Và đó là một bằng chứng về sự đãng trí của chị.
Vì vậy chị quyết định ngưng một thời gian việc tìm kiếm tài liệu về Tưởng Nhớ để lo bài viết cho tờ Travel Times. Chị gọi điện cho Jan Paley và bà đã đề nghị đưa chị đi xem vài ngôi nhà có một khía cạnh lịch sử nào đó.
- Thế hôm nay em đã viết gì chưa hay còn chui đầu vào trong các hồ sơ của bà Phoebe? - Chợt Adam hỏi làm cắt ngang dòng suy nghĩ của chị.
- Không làm gì cả, nói cho đúng, em bận làm một việc khác - Chị kể lại cuộc nói chuyện với bà Jan và cái kế hoạch mà chị đang nghĩ trong đầu.
Có phải mình cắt nghĩa có quá nhanh lắm không? - chị tự hỏi. Có lẽ vì mình đã có sẵn chúng trong đầu rồi.
- Chuyện ma à? - Adam mỉm cười - Em không tin các chuyện nhảm nhí đó chứ?
- Em tin vào các truyền thuyết - Chị nhận thấy trong đĩa của anh không còn miếng nào — Anh đói lắm phải không? Thế hồi trưa anh đã ăn gì?
- Một bánh mì kẹp thịt, nhưng đã lâu lắm rồi. Anh ở cùng Elaine để chuẩn bị lời khai cho cuộc thẩm vấn.
Mỗi khi Adam đề cập đến Elaine, trông Adam có vẻ gì đó rất thân mật khiến Menley không thể chịu được. Chị hỏi:
- Anh Adam, đôi lúc em tự hỏi giữa anh và Elaine có một mối quan hệ thân mật hay chỉ là một tình bạn thuần túy mà thôi?
Anh tỏ ra lúng túng.
- Ồ, tụi anh thỉnh thoảng có đi chơi với nhau lúc còn trẻ và trong các năm anh học luật.
- Và từ đó đến giờ thì không còn à?
- Em nghe đây Men! Em không muốn nghe anh kể hết ra đây việc chinh phục gái của anh chứ? Trước khi gặp em, anh có lúc đưa một cô bạn gái của thời điểm đó đi nghỉ hè, hồi cái thời mẹ anh còn ngôi nhà lớn, và có khi anh chỉ đi một mình. Nếu cả hai đứa đều tự do, Elaine và anh lại đi chơi với nhau, nhưng việc đó xảy ra từ nhiều năm rồi, không có gì ầm ĩ cả.
Đương nhiên rồi. Mày có ngừng đi không Menley. Chuyện cuối cùng để làm là tạo một cuộc cãi vã về Elaine.
Adam đưa cánh tay qua cái bàn.
- Em nghe đây Men. Anh đang sống và rất hạnh phúc với người đàn bà anh thật sự yêu thương. Trong năm năm chúng ta đã có những lúc thăng trầm mà phần nhiều người ta phải mất cả cuộc đời. Tất cả những gì anh muốn là chúng ta giải quyết hết mọi rắc rối để tìm lại sự cân bằng.
Menley chạm nhẹ vào bàn tay Adam.
- Anh Adam, anh định nói điều gì đó với em có phải không?
Với nỗi khiếp sợ lớn dần, chị nghe anh kể ra các kế hoạch của mình.
- Men à, hôm trước, khi anh nói chuyện với bác sĩ Kaufman, bà ta có bảo trường hợp của em phải cần đến cách chữa trị bằng liệu pháp gây sốc. Việc em có các hồi tưởng về vụ tai nạn là một chuyện, còn việc nghe tiếng nói của Bobby và chạy lung tung trong nhà để tìm nó là một chuyện hoàn toàn khác. Bà ta muốn em phải nhập viện trong một thời gian ngắn.
- Nhưng em khỏe rồi mà Adam.
- Anh nhận thấy em đã làm mọi cách để tránh việc đó, Men à. Nhưng em nên nghe theo lời khuyên của bác sĩ. Em dư biết là em có thể tin ở bà ta kia mà.
Bỗng dưng chị cảm thấy căm ghét anh, nhưng nhìn nét mặt chứa chan tình cảm của anh làm chị nao lòng. Chị xoay mặt đi và nhìn thấy con búp bê xưa được anh đặt trên chiếc ghế của Hannah.
"Không phải việc tin tưởng vào bác sĩ Kaufman mà là việc tin vào chính em đây" - chị gào lên trong cổ họng.