Đã mười hai giờ kém mười lăm rồi. Elaine nhận xét khi liếc nhìn vào đồng hồ trên bảng điều khiển. Không mấy chốc nữa thôi, Adam và Menley sẽ về đến nơi, vì vậy muốn kiểm tra lại tình trạng ngôi nhà trước khí họ có mặt. Một trong các dịch vụ mà chị tặng cho khách hàng của mình là bảo đảm một lần quét dọn hoàn hảo trước và sau khi họ ở đó. Chị tăng tốc. Lễ mai táng Vivian Carpenter Covey đã làm cho chị trễ giờ.
Không cưỡng lại được cơn thúc giục, chị ngừng xe trước một siêu thị.
Mình sẽ mua một ít cá hồi hun khói vì Adam rất thích món đó. Chị thầm nghĩ món đó rất thích hợp với chai sâm banh chị luôn để trong tủ lạnh chỉ dành cho khách quí. Và có lẽ chị chỉ có đủ thời giờ để nguệch ngoạc vài ba chữ chúc mừng trước khi họ đến nơi.
Buổi sáng u ám đã biến thành một ngày nắng chói rực rỡ với nhiệt độ 20 độ. Elaine đưa tay lên kéo cái mui di động và nghĩ lại những lời chị đã tuyên bố với người phóng viên truyền hình. Ngay lúc khách đưa lễ tang chuẩn bị rời khỏi nhà thờ, chị thấy anh ta tiếp xúc với nhiều người trong cử tọa để đặt câu hỏi. Chị tiến thẳng đến anh ta và nói “Tôi có thể nói được gì không?".
Rồi nhìn thẳng vào máy quay, chị bắt đầu.
- Tên tôi là Elaine Atkins. Chính tôi đã bán ngôi nhà cho Vivian Carpentero ở Chatham cách đây ba năm. Trước khi chết, cô ta đã cùng chồng xem vài ngôi biệt thự rộng lớn hơn. Hai người đó rất hạnh phúc và họ định có con. Điều xảy ra là một thảm kịch, không có gì bí mật cả. Theo ý tôi, những kẻ phao tin đồn về ông Covey nên kiểm tra lại xem có bao nhiêu người đi biển trong ngày hôm đó không nghe được thông báo của các tuần tra bờ biển và suýt tí nữa bị chết chìm như họ khi trận bão nổi lên.
Khi nghĩ lại việc này, chị nở một nụ cười mãn nguyện. Chị chắc chắn Scott Covey đã để ý đến chị từ trong chiếc xe Limudin của mình.
Chị chạy ngang qua ngọn hải đăng và tiến vào trong vùng của đảo Morris có tên là Quitnesset, bỏ lại phía sau khu trú ẩn của Hiệp Hội Quốc Gia Bảo Vệ Thiên Nhiên Monomoy. Chị đi dọc theo đường mòn Awarks để quẹo vào con đường tư nhân dẫn đến ngôi nhà "Tưởng Nhớ". Khi qua khúc quanh, ngôi nhà xuất hiện và chị tưởng tượng xem phản ứng của Menley khi trông thấy nó lần đầu tiên.
Rộng lớn và sang trọng hơn phần lớn các ngôi nhà được xây từ thế kỷ XVIII, ngôi nhà đứng sững đó như một bằng chứng hùng hồn của tình yêu mà ông thuyền trưởng Andrew Freeman dành cho cô vợ trẻ vào đầu cuộc hôn nhân của họ. Nằm vững vàng trên bờ vách đá, lối kiến trúc đơn giản, hiện rõ trên bầu trời và biển cả. Nó nằm lẫn trong đám tường vi và các khóm đỏ chói của cây nhựa ruồi điểm đây đó trên nền đất bao quanh nó. Vài cây minh quyết và sồi lâu năm tạo ra những bóng râm rộng lớn giữa trời trưa.
Con đường dẫn đến ngôi nhà được lát đá và chạy quanh ngôi nhà cho đến bãi đậu xe ở sân sau, ngay trước cửa khu bếp. Elaine chau mày khi thấy chiếc xe của Carrie Bell. Carrie là một người giúp việc đắc lực nhưng luôn đi làm trễ giờ. Đáng lẽ giờ này chị ta phải đi rồi mới phải.
Elaine bắt gặp Carrie trong nhà bếp, cái túi xách nắm trong tay. Nét mặt gầy gò khắc khổ của bà hơi tái. Khi bà ta lên tiếng, cái giọng trầm nay có vẻ gấp gáp và hơi lớn tiếng.
- Ồ thưa cô Atkins, tôi biết là tôi có phần trễ nải, nhưng tôi phải ghé bỏ Tommy ở nhà mẹ tôi. Mọi thứ đều hoàn chỉnh, nhưng tôi muốn cho cô biết là tôi rất vui khi được rời khỏi nơi đây.
- Có chuyện gì vậy? - Elaine vội vàng hỏi.
- Trong đời, tôi chưa bao giờ hoảng sợ như thế này - Carrie cắt nghĩa với giọng run run - Tôi đang làm việc trong phòng ăn thì nghe có tiếng bước chân ở trên lầu. Tôi cứ nghĩ cô đang ở trên đó nên lên tiếng gọi. Không nghe trả lời, tôi mới bước lên xem. Cô Atkins, cô có nhớ cái nôi cũ xưa trong căn phòng trẻ nhỏ với cái giường chiếc lớn và giường nhỏ cho con nít không?
- Đương nhiên là nhớ chứ!
Mặt của Carrie tái mét hơn nữa. Bà nắm chặt lấy tay của Elaine.
- Cô Atkins ơi, cửa sổ thì đóng và cũng không có một ngọn gió nào thổi vào. Tấm trải giường hơi bị nhàu tựa như ai ngồi trên đó vậy. Còn cái nôi thì đung đưa. Có một người nào đó tôi không thấy được đang ngồi trên cái giường và đung đưa cái nôi.
- Thôi mà Carrie, chị nghe quá nhiều chuyện ma người ta đồn về ngôi nhà này kể từ khi nó bị bỏ hoang - Elaine đáp lại - Chị cũng biết là cái sàn bằng gỗ cũ gập ghềnh mà, cái nôi lúc lắc chỉ vì bước chân của chị quá nặng và có thể chị đã đạp phải một miếng ván sàn bị long ra mà thôi.
Ngay phía sau lưng họ, có tiếng một chiếc xe hơi đang lăn bánh trên lối đi. Gia đình của Adam vừa tới nơi.
- Chuyện này hết sức lố bịch - Elaine nghiêm khắc chỉ trích - Chị không được nói bất cứ điều gì cho gia đình Nichols nghe không - Chị ta nhắc nhở rồi xoay người lại nhìn Adam và Menley bước xuống xe. Nhưng chị cũng biết lời cảnh báo đó là vô ích, bởi Carrie Bell sẽ kể chuyện này cho bất cứ người nào muốn nghe.