"Đại nhân, phụ thân ta có bảy vạn quân đội bị vây ở Cửu Châu, tình hình đã vô cùng nguy cấp, khẩn cầu đại nhân xuất binh cứu viện! Số lượng minh quân không nhiều lắm, nếu đại nhân khoanh tay đứng nhìn, mặc cho minh quân tàn phá Nhật Bản, đại nhân sẽ trở thành tội nhân của Nhật Bản đấy!"
Tại đại đường, Túc Lợi Nghĩa Trì quỳ trên mặt đất khổ sở cầu xin. Ngược lại, đối diện với hắn là Quan bạch Bắc triều Nhất Điều Kinh Tự lại dường như không nghe thấy gì cả, ngài ta ngồi trước chiếc bàn thấp, vẫn thất thần thưởng lãm chiếc cốc sứ của mình. Phía sau ngài ta, hơn mười vị đại thần Bắc triều lạnh lùng đứng quan sát, trong lòng rất nhiều người đều có một tia hạnh tai lạc họa (hạnh tai lạc họa - vui trên nỗi đau của người khác), Túc Lợi Nghĩa Trì từng có quyền lực một thời mà cũng có ngày hôm nay sao?
Nhất Điều Kinh Tự khoảng năm mươi tuổi, da trắng trẻo, mọi cử động mềm mại như phụ nữ, tướng mạo vô cùng ôn tồn lễ độ. Quan bạch giống như chức quan Thái sư của nhà Minh vậy, địa vị vô cùng tôn sùng, hơn nữa không chỉ là chức hữu danh vô thực. Gia tộc Nhất Điều Kinh Tự đứng đầu trong bốn đại danh môn của Nhật Bản, trong tay cũng có mấy vạn gia binh. Kỳ thực, ngài ta là quyền thần chỉ đứng sau Túc Lợi Nghĩa Mãn ở Bắc triều, nếu ngài ta gật đầu cứu viện, thì ít nhất có thể huy động hơn mười vạn đại quân.
Thế nhưng Nhất Điều Kinh Tự không có nửa phần ý định cứu viện. Mặc cho trán Túc Lợi Nghĩa Trì dập đến mức rớm máu, ngài ta cũng chỉ cười nhạt: "Đại tướng quân cát nhân tự có thiên tướng, ngươi không cần phải lo lắng."
Túc Lợi Nghĩa Trì cuối cùng cũng nhìn ra, những kẻ này không những không muốn cứu phụ thân mình, mà còn có ý giậu đổ bìm leo. Hắn "Bụp!" một tiếng đứng phắt dậy giận dữ nói: "Được thôi, ta bây giờ sẽ đi chiêu mộ binh dũng, không cần các ngươi nữa!"
Nói xong, hắn sải bước đi ra ngoài đường. Ngay lúc này, trong ánh mắt Nhất Điều Kinh Tự chợt lóe lên một tia sát cơ. Ngài ta khẽ phất tay, chỉ thấy từ vách ngăn hai bên xua ra mấy chục tên đao phủ vóc dáng cường tráng. Bọn chúng lập tức đè Túc Lợi Nghĩa Trì ngã xuống đất, đao giơ xuống, chém đứt đầu hắn. Túc Lợi Nghĩa Trì thét lên thảm thiết một tiếng, hồn lìa khỏi xác.
Nhất Điều Kinh Tự thấy khắp nơi đầy máu, mày ngài ta khẽ nhăn lại, dùng một chiếc khăn trắng tinh lau tay, rồi đứng dậy đi vào hậu tẩm. Hơn mười vị đại thần nhìn nhau trân trân, trong mắt ai nấy đều thoáng qua một tia sợ hãi. Giết Túc Lợi Nghĩa Trì, điều đó có nghĩa là Quan bạch và Thái chính đại thần đã trở mặt hoàn toàn.
Nhất Điều Kinh Tự bước vào nội đường như không có chuyện gì xảy ra, một tỳ nữ dâng lên ngài ta một chén trà. Nhất Điều Kinh Tự từ từ nhấp một ngụm, trong mắt cuối cùng cũng hiện lên một nét đắc ý. Ngày này, ngài ta đã chờ đợi từ lâu lắm rồi. Những năm gần đây, sự kiêu ngạo cuồng vọng của Túc Lợi Nghĩa Mãn ngày càng tăng lên, thậm chí còn giẫm cả Thiên hoàng dưới chân, hắn tự xưng là Quốc vương Nguyên Đạo Nghĩa. Trong lòng hắn đã không còn Thiên hoàng nào nữa, hắn chính là chủ nhân của Nhật Bản. Còn ngài ta với tư cách là Quan bạch, vậy mà chỉ có thể đi theo sau hắn như một con chó, lòng muốn giết hắn đã từ lâu. Lần này Túc Lợi Nghĩa Mãn tự chuốc lấy diệt vong, tự vây mình ở Cửu Châu, đây chẳng phải là ông trời đang mở mắt hay sao?
Đêm qua Nhất Điều Kinh Tự đã có cuộc gặp mật với Tiểu Tùng Thiên Hoàng, định ra sách lược, nhất định phải nắm lấy cơ hội này để trừ khử Túc Lợi Nghĩa Mãn, phế bỏ chế độ mạc phủ, trả lại quyền chính cho Thiên hoàng. Nhưng ngài ta cũng biết, muốn trừ khử Túc Lợi Nghĩa Mãn cũng không phải chuyện dễ dàng gì, dẫu sao quyền chủ động không nằm trong tay bọn họ, mà nằm trong tay minh quân. Mấu chốt của việc này chính là phải đạt được sự thỏa mãn và thỏa hiệp với minh quân, đáp ứng yêu cầu của họ, mượn tay họ để trừ khử Túc Lợi Nghĩa Mãn.
"Đại nhân, Xích Tùng gia chủ đã đến." Một tên thị vệ hạ giọng bẩm báo: "Hắn nói có việc gấp cầu kiến."
Xích Tùng Quảng Long cũng là một trong bốn đại danh môn của Bắc triều, mang hàm Nội đại thần, là tâm phúc cốt cán của Nhất Điều Kinh Tự. Xích Tùng Quảng Long dĩ nhiên cũng chính là phụ thân của Dao Cơ. Hắn vừa nhận được thư của con gái, kinh hãi đến mức vội vàng chạy đến gặp Nhất Điều Kinh Tự. Hắn vốn tưởng con gái Dao Cơ đã chết ở đảo Đam La, nào ngờ nàng lại trở thành tiểu thiếp của chủ soái minh quân. Kỳ thực bức thư hắn nhận được là thư tay của Lý Duy Sĩ, chẳng qua Dao Cơ đã phiên dịch ở phía dưới từng câu mà thôi.
Xích Tùng Quảng Long vội vã bước vào nội đường, cầm bức thư nói: "Đại nhân, đây là bức thư do chủ soái minh quân viết, đại nhân có muốn xem không?"
Nhất Điều Kinh Tự ngẩn người, ngài ta liền tiến lên giật lấy bức thư, vội vàng mở ra: "Sao hắn lại viết thư cho ngươi?"
"Ta cũng không ngờ tiểu nữ Dao Cơ mất tích hơn hai năm nay lại chính là thê tử của hắn." Xích Tùng Quảng Long thở dài một tiếng, trong lòng vừa hụt hẫng vừa vui mừng. Dao Cơ từng là đứa con gái hắn yêu thương nhất nhưng lại có cuộc hôn nhân bất hạnh. Bây giờ tuy con bé bình an vô sự, nhưng lại gả sang Đại Minh rồi.
Nhất Điều Kinh Tự không hề quan tâm đến tình hình của Xích Tùng Dao Cơ, ngài ta mở thư ra đọc lướt qua một lượt.
"Nhật Bản Tiểu Tùng Thiên Hoàng bệ hạ, Quan bạch Nhất Điều các hạ, Đại Minh Liêu Đông tổng binh kiêm Ngoại hải phòng hộ sứ Lý Duy Sĩ bái thượng. Lần này đông lai là phụng mệnh Hoàng thượng của ta để đả kích giặc biển Nhật Bản quấy nhiễu duyên hải Đại Minh, vốn không có tâm chiếm đoạt Nhật Bản. Thế nhưng Đại tướng quân Túc Lợi Nghĩa Mãn của quý quốc lại hưng sư động chúng, muốn tiêu diệt đội quân chính nghĩa của ta ở Cửu Châu, thật là không thể nhẫn nhịn được nữa. Duy Sĩ bèn nổi đao binh để tự vệ, Túc Lợi Nghĩa Mãn đã bị ta chặn lại ở Cửu Châu. Nay Duy Sĩ đông lai, muốn cùng Tiểu Tùng Thiên Hoàng bệ hạ, Quan bạch Nhất Điều các hạ thương lượng về việc xử trí Túc Lợi Nghĩa Mãn. Chiến thuyền của quân ta đã đến vùng biển cách Kyoto ba trăm dặm, đang quét dọn giường chiếu chờ đón, mong quý quốc sớm phái đặc sứ đến hội hội, Lý Duy Sĩ bái thượng."
Nhất Điều Kinh Tự chắp tay đi lại trong nội đường. Mặc dù giọng điệu của Lý Duy Sĩ rất khách khí, cũng không bàn đến điều kiện gì, nhưng ngài ta cũng biết, đại quân minh quân đông lai, há lại chịu ra về tay không?
"Ta biết rồi, chuyện này ta sẽ lập tức vào yết kiến Thiên hoàng, ngươi đi cùng ta."
Xích Tùng Quảng Long với tư cách là đặc sứ của Thiên hoàng đi đến hạm đội minh quân. Lúc này, một vạn minh quân đã đổ bộ ở nước Nhược Hiắc, đại doanh trải dài liên miên, giáp binh sáng chói, đao giáo nghiêm ngặt. Xích Tùng Quảng Long cùng đoàn người mấy chục người đi mất hai ngày mới đến được đại doanh của minh quân. Hắn báo danh ở cửa, mấy tên lính liền dẫn hắn đi thẳng vào đại doanh. Vừa đến trung quân trướng, Xích Tùng Quảng Long chợt nhìn thấy một người phụ nữ chạy về phía mình, chính là Dao Cơ - người con gái đã mất tích suốt hai năm qua của hắn. Xích Tùng Quảng Long bước nhanh hai bước, vội ôm lấy con gái. Hai người nhìn nhau nửa ngày, rồi bỗng ôm đầu khóc lớn.
"Dao Cơ, phụ thân tưởng con đã chết rồi chứ, không ngờ con vẫn còn sống." Xích Tùng Quảng Long giàn giụa nước mắt, hắn nhìn lên nhìn xuống con gái, thấy nàng đã mặc y phục của phụ nữ triều Đại Minh, ngoài dung mạo vẫn là đứa con gái ngày xưa ra, thì khí chất và vẻ bề ngoài của nàng đã hoàn toàn không còn giống phụ nữ Nhật Bản nữa rồi.
"Phụ thân, con vốn dĩ chắc phải chết ở đảo Đam La, nhưng đã được Lý tướng quân cứu mạng. Hàng ngày ngài ấy đã là phu quân của con, cuộc sống của con rất tốt."
"Tốt! Tốt! Chỉ cần con sống tốt là được." Xích Tùng Quảng Long lau nước mắt, hắn thấy bên cạnh đứng một sĩ quan trẻ tuổi, đang mỉm cười gật đầu với mình.
"Vị này chính là phu quân của con, Lý tổng binh phải không!" Xích Tùng Quảng Long hỏi Dao Cơ.
"Đúng vậy!" Dao Cơ vội kéo Lý Duy Sĩ lại, giới thiệu với hắn: "Đại Lang, đây chính là phụ thân của em, Xích Tùng Quảng Long, hiện đang giữ chức Nội đại thần Bắc triều Nhật Bản."
"Hiền tế bái kiến nhạc phụ đại nhân."
Lý Duy Sĩ vội vàng cúi mình hành lễ thật sâu với ông ta. Dù sao đây cũng là nhạc phụ người Nhật của hắn, tuy lát nữa bọn họ sẽ bước vào đàm phán chính thức, nhưng thể diện này hiện tại hắn phải nhường cho Dao Cơ.
Xích Tùng Quảng Long cũng hơi hiểu tiếng Trung, nghe hiểu ý của Lý Duy Sĩ, hắn vội xua tay, dùng thứ tiếng Trung không mấy trôi chảy nói: "Lý tổng binh không cần khách khí, nếu không nhờ ngài cứu Dao Cơ thì nó đã chết từ lâu rồi, phải là ta cảm ơn ngài mới đúng."
Dừng một lát, hắn lại nói: "Lý tổng binh, chúng ta việc công ra việc công, bây giờ bắt đầu thôi!"
Lý Duy Sĩ gật đầu, mời ông ta vào đại doanh, lại lệnh cho thân binh dâng trà. Dao Cơ cũng nghiêm túc ngồi ở chính giữa, đàm phán giữa hai nước không được phép có nửa điểm mơ hồ, chút tiếng Trung của Xích Tùng Quảng Long không thể đảm đương nổi, nàng bắt buộc phải dùng tiếng Nhật.
Xích Tùng Quảng Long uống một ngụm trà, thấy thời cơ đã đến, liền hỏi: "Không biết tình hình gần đây của Túc Lợi Nghĩa Mãn tướng quân thế nào rồi?"
Lý Duy Sĩ vừa nhận được báo cáo hỏa tốc của Trần Vạn Lý, nghe xong bản phiên dịch của Dao Cơ, hắn liền mỉm cười nói: "Năm ngày trước, Túc Lợi Nghĩa Mãn vượt biển Mã Quan trái phép, bị quân ta đánh cho một đòn phủ đầu, tổn thất gần hai vạn quân, đã phải thụt lùi trở về. Hiện tại vẫn đang ở Cửu Châu, ta đã hạ lệnh càn quét tàu thuyền vùng ven biển Cửu Châu, xin đại nhân yên tâm, hắn không ra được đâu."
Xích Tùng Quảng Long trầm mặc không nói gì. Dù thế nào đi nữa, Túc Lợi Nghĩa Mãn cũng là Thái chính đại thần của Nhật Bản, còn Lý Duy Sĩ trước mắt lại chính là kẻ xâm lược. Hắn thản nhiên trò chuyện với mình như vậy, cứ như thể Nhật Bản đang hoan nghênh hắn xâm lược vậy.
Hắn thở dài một tiếng, nói: "Thư của tướng quân ta đã đưa cho Quan bạch Nhất Điều và Thiên hoàng bệ hạ xem rồi, chúng ta quả thực cũng hy vọng giữ Túc Lợi Nghĩa Mãn lại Cửu Châu, điểm này phải cậy nhờ vào Lý tướng quân rất nhiều. Đương nhiên, chúng ta cũng sẽ đưa ra một khoản bồi thường thích đáng, để Lý tướng quân không đến mức vất vả công sức vô ích."
Nói đến đây, Xích Tùng Quảng Long liếc nhìn biểu cảm của Lý Duy Sĩ, thăm dò hỏi: "Không biết Lý tướng quân có yêu cầu gì?"
Hắn và Nhất Điều Kinh Tự cùng Thiên hoàng đã bàn bạc qua, chuẩn bị dùng một trăm vạn lượng bạc để bồi thường quân phí cho minh quân, nhưng đây là điểm mồi, không thể nói ra trước được, hắn muốn nghe yêu cầu của Lý Duy Sĩ trước.
Lý Duy Sĩ viễn chinh vạn dặm dĩ nhiên là vì tiền, hắn cần bạc của Nhật Bản để phát triển Liêu Đông của mình. Thêm nữa, hắn đã quyết định chiếm đóng đảo Đối Ma, biến nơi này thành căn cứ của mình ở ngoài khơi Nhật Bản. Nghe bản phiên dịch của Dao Cơ, hắn cúi đầu trầm ngâm một lúc rồi nói: "Ta phụng mệnh Đại Minh Hoàng đế bệ hạ đến để tiêu diệt hải tặc, giặc cướp quấy nhiễu duyên hải Đại Minh của quý quốc, nhưng cứ mỗi lần tiêu diệt xong, chẳng bao lâu sau lại gió xuân mọc lại, cho nên ta quyết định tạm thuê đảo Đối Ma của quý quốc. Một là để triệt để tiêu diệt giặc cướp, hai là để canh giữ Túc Lợi Nghĩa Mãn cho quý quốc, đây là một điều kiện của ta."
Thuê là một cách nói uyển chuyển hơn, nếu không trả, thì một nghìn năm cũng cứ thuê tiếp như vậy. Đương nhiên là sẽ không có tiền thuê nhà đâu, cùng lắm thì tượng trưng mỗi năm đưa cho Nhật Bản một lượng bạc. Xích Tùng Quảng Long nghe hắn đưa ra yêu cầu về lãnh thổ, điều này nằm ngoài dự liệu của ông ta, Thiên hoàng bệ hạ trước đó cũng chưa từng đề cập với ông ta chuyện này. Ông ta do dự một lúc rồi nói: "Chuyện này ta không thể quyết định được, phải về bẩm báo Thiên hoàng bệ hạ, không biết Lý tướng quân còn điều kiện nào khác không?"
"Điều kiện khác ư?" Lý Duy Sĩ cười nhạt, hắn giơ năm ngón tay lên nói: "Thêm nữa, ta còn muốn năm triệu lượng bạc tiền bồi thường quân phí."
"Bao nhiêu?" Xích Tùng Quảng Long tưởng mình nghe nhầm, hắn vội vàng nói với Dao Cơ: "Con hỏi lại hắn xem, rốt cuộc là bao nhiêu?"
"Phụ thân, con nghe rất rõ, là năm triệu lượng bạc trắng." Dao Cơ cũng thầm thở dài trong lòng, phu quân cũng thật là tàn nhẫn quá mức.
Xích Tùng Quảng Long chùng xuống, hắn cảm thấy mình sắp tè ra quần đến nơi rồi, năm triệu lượng bạc trắng, chẳng phải là cạo sạch quốc khố của Bắc triều rồi sao?
"Chúng ta không có nhiều bạc như vậy."
Lý Duy Sĩ lại lắc đầu nói: "Ta cũng có cơ sở thì mới đưa ra điều kiện này. Nhà Đại Nội chỉ là một phiệt quân địa phương nhỏ bé, ta từ tay hắn mà còn vơ vét được một triệu hai trăm vạn lượng bạc, ở kho quan phủ Cửu Châu ta cũng cướp được gần chín mươi vạn lượng bạc trắng. Các ngươi đường đường là một nước lớn Nhật Bản, bản thân lại sản xuất ra rất nhiều bạc, sao có thể không có chứ?"
Cái này, cái này! Xích Tùng Quảng Long liền thốt lên hai chữ "cái này". Giới hạn của Thiên hoàng và Quan bạch Nhất Điều chỉ là một triệu lượng bạc, nào ngờ Lý Duy Sĩ lại sư tử ngoạm lớn, đòi tận năm triệu lượng bạc, đây hoàn toàn vượt quá thẩm quyền của ông ta rồi.
Hắn lau mồ hôi trên trán nói: "Lý tướng quân, chuyện này ta phải về bàn bạc lại với Thiên hoàng."
"Được thôi, vậy ta không giữ đại nhân ở lại nữa." Lý Duy Sĩ đứng dậy tiễn khách.
Xích Tùng Quảng Long lại nhìn Dao Cơ hỏi: "Con có muốn cùng cha về nhà thăm không?"
Dao Cơ liếc nhìn Lý Duy Sĩ, lắc đầu nói: "Con không về nữa, xin phụ thân hãy bảo trọng, con mọi thứ đều tốt."
Xích Tùng Quảng Long thở dài, ngay cả một ngụm nước cũng chưa kịp uống, liền vội vã lên đường trở về.
Đêm đó, Lý Duy Sĩ hạ lệnh cho toàn quân tiến đánh Kyoto một trận lớn. Nơi minh quân đi qua, gia sản của các vọng tộc danh môn Nhật Bản đều bị quét sạch không còn mảnh giáp. Hai ngày sau, một vạn minh quân áp sát dưới thành Kyoto. Đêm đó, tiếng pháo vang rền, lửa cháy ngút trời, người dân Kyoto đều sợ hãi đến mức thức trắng đêm không ngủ. Rạng sáng ngày thứ hai, tường thành phía bắc kinh thành sụp đổ ầm ầm. Cánh cổng của cổ đô Nhật Bản này đã bị đánh sập, nhưng minh quân không tiến vào thành, mà đứng lạnh lùng bên ngoài tường thành chờ đợi câu trả lời của nước Nhật.
Chỉ trong một đêm, tóc của Nhất Điều Kinh Tự gần như trắng vì lo lắng. Ngài ta chắp tay đi lại như kiến bò trên chảo nóng, không ngờ Xích Tùng Quảng Long vừa chân ướt chân ráo về thì chân sau minh quân đã kéo đến giết sạch. Quân đội của ngài ta ở Mỹ Nùng, muốn điều động sang thì ít nhất cũng phải mất năm ngày thời gian. Trú quân ở Kyoto đều là bộ đội của Túc Lợi Nghĩa Mãn, chủ lực đều đã đi đảo Cửu Châu rồi, chỉ còn lại mấy ngàn người, cũng không nghe lệnh của ngài ta.
Nhất Điều Kinh Tự giận đến mức nghiến chặt cả hàm răng. Ngài ta mấy lần vào yết kiến Thiên hoàng, nhưng Thiên hoàng chỉ có duy nhất một câu: "Chuyện này Quan bạch đại nhân có thể toàn quyền tự quyết, trẫm không can thiệp."
Bắt ngài ta tự quyết kiểu gì đây? Đồng ý với điều kiện của minh quân sao? Cắt nhượng đảo Đối Ma, chi trả năm triệu lượng bạc, loại điều kiện nhục nhã kỳ lạ này để ngài ta ký tên, sau này Thiên hoàng lại tính sổ sau, thì Nhất Điều Kinh Tự ngài ta sẽ chết không có chỗ chôn thân.
“Không được! Chuyện này Thiên hoàng nhất định phải đích thân đồng ý.”
Ngài ta cũng không màng đổi y phục, lên xe ngựa chạy thẳng đến hoàng cung. Trước cửa hoàng cung, Nhất Điều Kinh Tự đợi ròng rã nửa canh giờ, cuối cùng cũng thấy một lão thị vệ lảo đảo đi ra. Ngài ta vội bước tới đón: "Thế nào rồi? Thiên hoàng bệ hạ có muốn gặp ta không?"
“Bệ hạ bị kinh sợ suốt đêm, đã ngã bệnh rồi, ngài ấy vẫn gửi lại Quan bạch đại nhân một câu: Chuyện này Quan bạch đại nhân có thể toàn quyền tự quyết.”
Nói xong, lão thị vệ lại lảo đảo đi vào. Nhất Điều Kinh Tự ngây người ra tại chỗ, đứng ngây ra một hồi lâu, bỗng có một tên lính phi nước đại chạy tới báo cáo: "Đại nhân, Tiểu Trạch tướng quân dẫn ba ngàn người đi đánh lén minh quân, đã bị tiêu diệt toàn bộ rồi. Minh quân thả lời ra, cho thêm nửa canh giờ nữa, nếu không bọn họ sẽ giết vào trong thành, chó gà không tha."
Trước mắt Nhất Điều Kinh Tự tối sầm lại, ngài ta đã không còn thời gian nữa rồi. Cuối cùng ngài ta trầm ngâm nửa ngày, bỗng giậm chân một cái thật mạnh hạ lệnh: "Đây đều là tai họa do Túc Lợi Nghĩa Mãn gây ra, đi lục soát gia sản của hắn để bồi thường cho minh quân đi."
Đầu tháng chín năm Hồng Vũ thứ 26, Lý Duy Sĩ cuối cùng cũng kết thúc chiến dịch đông chinh Nhật Bản, quay đầu trở về Đại Minh. Trong chiến dịch này, cộng với tiền bồi thường chính thức của Nhật Bản và cướp bóc dân gian, hắn thu được trọn vẹn gần một vạn vạn (hàng chục triệu) lượng bạc, mãn nguyện trở về. Cùng lúc đó, Lý Duy Sĩ lại lệnh cho hai ngàn quân cùng mười chiến thuyền đồn trú lâu dài tại đảo Đối Ma.
Tháng mười, bốn vạn tàn quân cuối cùng của Túc Lợi Nghĩa Mãn cuối cùng cũng vượt qua eo biển Mã Quan. Khi hắn hay tin con trai bị giết và gia sản sạch bách, hắn không khỏi nổi giận lôi đình, liền dẫn đại quân đến Kyoto hỏi tội. Nhất Điều Kinh Tự lập tức liên minh với các danh môn Nhật Bản khác, dùng mười hai vạn đại quân quyết chiến với Túc Lợi Nghĩa Mãn. Cuối cùng đánh bại Túc Lợi Nghĩa Mãn, Túc Lợi Nghĩa Mãn rút lui về đảo Cửu Châu, tự lập làm Cửu Châu quốc vương, quần đảo Nhật Bản xuất hiện cục diện chân vạc ba góc.
Tháng mười năm Hồng Vũ thứ 26, Lý Duy Sĩ đang trên đường hành quân thì bất ngờ bắt gặp tàu thuyền của nước Lưu Cầu. Hay tin hàng vạn người Hán lưu vong ở Lưu Cầu đã chiếm lĩnh nước Lưu Cầu, biến nước Lưu Cầu thành một quốc đảo khác do người Hán thống trị.
Lý Duy Sĩ đại hỉ, hắn lập tức phái người đến an ủi, đồng thời gửi vật tư quân sự cướp được từ Nhật Bản sang. Đồng thời, hắn lại lệnh cho thiên hộ Lâm Triều dẫn hai ngàn người đi Đài Loan, xây dựng một căn cứ khác của mình ở đó.