Đúng như lời ngự y đã nói, bệnh tình của Chu Nguyên Chương đã không thể chuyển biến tốt hơn được nữa. Mỗi ngày ông chỉ tỉnh táo được chừng hai canh giờ, thậm chí còn ngắn hơn một chút. Phần lớn thời gian ông đều chìm trong trạng thái hôn mê, có lẽ ông trời muốn đòi lại giấc ngủ mấy chục năm qua của ông.
Theo sự sắp xếp của ngự y, chỉ cần thời tiết cho phép, người ta đều cố gắng để Chu Nguyên Chương ra ngoài trời, tiếp nhận ánh nắng chiếu rọi hoặc hít thở không khí trong lành. Khí u ám trong cung quá nặng, không có lợi cho việc hồi phục của ông. Lúc này, Chu Nguyên Chương được vài chục tên thị vệ khiêng đến một cái đình trên ngự thái viên của ông. Đang là tháng mười mùa thu vàng óng, lúa muộn đã chín vàng, những hạt lúa trĩu bông đung đưa theo gió nhẹ như những đợt sóng nhấp nhô, lấp lánh ánh vàng, thoang thoảng hương thơm của mùa gặt.
Chu Nguyên Chương đã tỉnh, ông nằm trên sạp mềm lặng lẽ nhìn thái giám và thị vệ bận rộn thu hoạch trong ruộng lúa. Dù ông đã sớm qua cái tuổi tri thiên mệnh, nhưng ông chưa từng biết thế nào là thiên mệnh. Ông vẫn luôn theo ý nguyện của mình mà cai trị đế quốc này. Ông trục xuất giát lỗ, khôi phục Trung Hoa, khiến cho kinh tế xã hội từng xơ xác tiêu điều dần dần phục hồi. Ngay khi ông đang chan chứa khí phách, chuẩn bị tạo dựng một giang sơn vạn đời vững như thành đồng vách sắt của nhà Minh, thì một bước đi sai lầm của ông đã khiến ông thua trắng bàn cờ. Lam Ngọc làm phản, mặc dù không tự lập làm vua, nhưng hắn đã dám phát hịch văn khắp thiên hạ, thách thức hoàng thượng tối cao chí tôn của ông. Trong mắt ông, việc này còn nghiêm trọng hơn cả mưu phản, chứng tỏ Lam Ngọc có dã tâm nuốt chửng thiên hạ.
Cho đến tận lúc này, khi không thể nhúc nhích nổi nữa, ông mới biết thế nào là thiên mệnh. Ông trơ mắt nhìn Lam Ngọc công khai thách thức mà không có cách nào xoay sở. Đây chính là thiên mệnh của ông, ông không thể ngự giá thân chinh đi bắt cái tên chó má Lam Ngọc đó.
Nhưng dẫu sao ông cũng đã chinh chiến hầu hết nửa đời người, ông biết có một số việc không thể nóng vội, bắt buộc phải mưu định rồi mới hành động. Ông đại khai sát giới tể trừ các lão tướng trong quân, chính là để ngăn chặn sự xuất hiện của tên Lam Ngọc thứ hai. “Nhương ngoại” trước tiên phải “an nội”, ông nhất định phải sắp xếp ổn thỏa các mối quan hệ bên trong rồi mới có thể đi vây quét Lam Ngọc. Đương nhiên, ông không phải là không có động tĩnh gì với Lam Ngọc, ông đã lấy cớ bình man, bình ôi để phái Trưởng hưng hầu Cảnh Bỉnh Văn vào Tứ Xuyên, hỗ trợ Thục vương phòng thủ chống Lam Ngọc tiến đánh phía bắc. Lại phái Quốc công Cao Đô Lý Cảnh Long đến Hồ Quảng, hỗ trợ Sở vương phòng thủ chống Lam Ngọc tiến về phía đông, cuối cùng phái vị súng tín nhiệm nhất của ông là Vệ quốc công Từ Huy Tổ đến Quảng Tây, lấy lý do Chiêm Thành có mưu đồ soán nghịch, đóng quân chờ lệnh, thực chất chính là để ngăn chặn Lam Ngọc đi xuống phía nam. Như vậy, cộng thêm Mộc Xuân ở Vân Nam, tứ phương tám hướng của Lam Ngọc đều đã bị chặn đứng.
Chỉ cần ông dọn dẹp sạch sẽ nội bộ, ông liền có thể chính thức ban chiếu thư cho thiên hạ, định tội Lam Ngọc mưu phản. Đại quân cùng tiến, vây bắt Lam Ngọc ở Quý Chân, đại sự có thể thành. Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt tái nhợt vô hồn của Chu Nguyên Chương khẽ nở một nụ cười nhạt. Các thị vệ ở bên cạnh nhìn thấy đều vô cùng kinh ngạc vui mừng, hoàng thượng đã cười, đây chính là nụ cười đầu tiên sau hơn một tháng nay!
Thị vệ thân cận Lưu Dung nhân cơ hội này liền cười chỉ vào một người nông dân đang nỗ lực gặt lúa dưới ruộng, cười nói: “Bệ hạ có nhận ra đó là ai không?”
Chu Nguyên Chương ngẩn ra, nhìn theo tay Lưu Dung, chỉ thấy một tên nông dân khá mập mạp đội nón lá, mặc áo dài vải thô, dưới chân hình như còn mang giày cỏ, đang cúi đầu gặt lúa, tỏ vẻ vô cùng chuyên chú. Thật ra lúc nãy Chu Nguyên Chương đã nhìn thấy người ăn mặc khác thường này rồi, chỉ là ông đang suy nghĩ tâm sự nên không đặt sự chú ý lên người hắn. Nghe thị vệ nói vậy, ông mới để ý.
“Hắn là ai, trẫm thấy dáng người có chút quen mắt.”
“Bệ hạ, đây chính là Hoàng trưởng tử Tần vương điện hạ, ngài ấy đang gặt lúa thay cho bệ hạ đấy!”
Cha mẹ đối với con cái luôn có một sự u mê nhất định, luôn thích hướng về những điều tốt đẹp để suy nghĩ. Trong mắt người ngoài, Chu Sảng rõ ràng là đang làm màu, gặt lúa thì thôi đi, lại còn ăn mặc thế này, đây chẳng phải là làm cho hoàng thượng xem sao? Nhưng Chu Nguyên Chương thì không nghĩ vậy. Ông luôn tìm mọi cách để tìm kiếm ưu điểm của con trai mình. Chu Sảng háo sắc, tàn bạo, hoang phí vô độ lại dã tâm bừng bừng, những điều này Chu Nguyên Chương đều biết. Nhưng ông không tin con trai mình thực sự vô dụng như vậy. Bây giờ ông đã phát hiện ra, đứa con trai này vẫn có một ưu điểm, đó chính là hiếu thảo. Chính vì có lòng hiếu thảo nên hắn mới vào cung hầu hạ mình hơn một tháng nay, chính vì có lòng hiếu thảo nên hắn mới thấu hiểu tấm lòng làm nông của mình, thay mình đi thu hoạch lúa. Ông không mảy may nghi ngờ, Chu Sảng trong suốt hơn một tháng nay đã mua chuộc người trong cung rồi.
Nụ cười trên mặt Chu Nguyên Chương càng thêm vui mừng mãn nguyện. Ông lập tức hạ lệnh: “Truyền Tần vương đến gặp trẫm.”
Một tên thị vệ chạy đi thông báo, rất nhanh sau đó, Tần vương Chu Sảng vội vã chạy đến. Hắn quả thực là đang làm màu, hắn thực ra là đợi đến lúc Chu Nguyên Chương vừa tỉnh dậy mới chạy ra ruộng lúa. Thị vệ đã nói với hắn, lập tức sẽ khiêng hoàng thượng đến cái đình đối diện ruộng lúa để phơi nắng, Chu Sảng liền lập tức thay quần áo, còn cố tình lăn hai vòng dưới ruộng lúa để trông chân thật hơn một chút.
Tuy nhiên, Tần vương Chu Sảng làm vậy không phải muốn phụ hoàng suy nghĩ lại việc lập hắn làm thái tử. Mưu sĩ của hắn là Thiệu Văn Đạt đã vạch ra cho hắn một bộ phương án hoàn chỉnh. Hắn vào cung hầu hạ phụ hoàng cũng không phải như Chu Đệ nghĩ là nhân cơ hội đầu độc phụ hoàng, hắn chẳng qua chỉ muốn tận mắt tìm hiểu bệnh tình của phụ hoàng đã đến mức độ nào, đồng thời cũng khiến phụ hoàng sinh ra một chút tín nhiệm với mình. Tất cả những điều này đều được thực hiện theo phương án mà Thiệu Văn Đạt đã vạch ra cho hắn. Phải nói là hiệu quả khá tốt, hắn đã nhìn thấy ánh mắt từ ái lâu ngày không gặp trong mắt phụ hoàng.
Tần vương Chu Sảng bước lên quỳ sụp xuống nói: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
Chu Nguyên Chương đánh giá hắn từ trên xuống dưới, khẽ gật đầu nói: “Rất tốt, ngươi làm rất tốt, ngươi có thể biết được sự vất vả của nghề nông, khiến trẫm vô cùng an ủi.”
Sống mũi Chu Sảng cay xè, hắn nghẹn ngào nói: “Nhi thần trước kia không hiểu chuyện, khiến phụ hoàng phải nhọc lòng lo nghĩ. Nếu nhi thần sớm hiểu chuyện hơn, phụ hoàng cũng đã không bệnh đến mức này. Nhi thần có tội, nhi thần chỉ hận không thể chịu bệnh thay phụ hoàng để chuộc lại những tội lỗi trước kia.”
Chu Nguyên Chương thở dài nói: “Lãng tử hồi đầu kim bất hoán, hiếm khi ngươi có thể nhận ra lỗi lầm của mình. Chỉ cần từ nay về sau ngươi biết cải hóa tự tân, thay trẫm canh giữ Thiểm Tây thật tốt, trẫm cũng đã mãn nguyện rồi.”
“Nhi thần tuân chỉ!”
Lúc này, Chu Nguyên Chương chợt cảm thấy một cơn chóng mặt. Một cảm giác mệt mỏi khổng lồ ập đến khiến ông có chút không trụ được, bèn xua tay nói: “Trẫm mệt rồi, muốn về nghỉ ngơi đây. Hoàng nhi, thu hoạch lúa xong, ngươi cũng về nghỉ ngơi đi!”
Các thị vệ khiêng Chu Nguyên Chương quay về cung. Chu Sảng đứng nhìn theo cho đến khi phụ hoàng đi khuất hẳn, lúc này mới mệt mỏi ngồi bệt xuống, bực bội nói với tên thái giám hầu hạ mình: “Các ngươi mau đi gặt nốt số lúa còn lại đi, ta cũng phải nghỉ ngơi đây.”
Nghỉ ngơi một lát trong cái đình mà Chu Nguyên Chương từng ngồi, Chu Sảng mới thay quần áo rồi thong thả đi ra khỏi cung. Không ngờ, vừa đi đến cửa cung, ánh sáng mờ ảo, một người vội vã bước vào, hai người tránh không kịp nên va đập vào nhau.
Chu Sảng kêu lên “Ái chà!”, lăn lộn xuống đất, nửa ngày vẫn không đứng dậy nổi. Người đối diện nhận ra Chu Sảng, sợ hãi vội vàng tiến lên đỡ hắn dậy: “Điện hạ! Thần có tội! Có tội!”
Chu Sảng nhận ra người tới lại chính là Cẩm y vệ Chỉ huy sứ Giả Lão Lục, à không, là Cẩm y vệ Chỉ huy sứ Tưởng Huyên. Hắn chợt nhớ ra, trong một bộ chiến lược của mình, vị Tưởng Huyên này chính là một nhân vật trọng điểm. Mà hiện tại hai bên không có người ngoài, cơ hội này quả là khó có được, nhân lúc Tưởng Huyên đỡ mình dậy, hắn liền cười nhạt một tiếng nói: “Tưởng chỉ huy sứ, ngươi sắp sửa đại họa lâm đầu rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa tự biết hay sao?”
Lưng Tưởng Huyên lập tức vã ra một trận mồ hôi lạnh. Câu nói này của Chu Sảng vẫn luôn là điều hắn lo lắng nhất. Đối phương lại là Hoàng trưởng tử Tần vương, chẳng lẽ hoàng thượng đã tiết lộ điều gì với hắn rồi sao? Trong mắt hắn phút chốc hoảng sợ tột độ, không thốt nên lời.
Chu Sảng vỗ vỗ tay hắn cười nói: “Chỉ vì cú đỡ tôi ngày hôm nay của ngươi, Bổn vương cũng định giúp ngươi một tay. Nên làm thế nào, trong lòng ngươi tự hiểu rõ.”
Hắn ngẩng đầu cười lớn, rồi giống như một con ngỗng béo, nghênh ngang bước đi.
Tưởng Huyên nhìn theo bóng lưng của hắn, dần dần rơi vào trầm tư.
Màn đêm buông xuống, cái lạnh của muộn thu bao trùm lấy kinh thành, đại đa số mọi người đều đã trở về mái nhà ấm cúng của mình, trên đường cái trống trải vắng tanh, chỉ lác đác vài người bám sát chân tường vội vã bước đi, mấy con chó đang tranh giành nhau trong bóng tối, bỗng nhiên một chiếc xe ngựa phóng vụt qua làm bầy chó hoảng sợ tản mác, đường phố lại lập tức khôi phục vẻ lạnh lẽo vốn có.
Trong xe ngựa, Tưởng Huyên mặt mày u ám, lạnh lùng chằm chằm nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Tâm trạng hai ngày nay của hắn vô cùng tồi tệ. Hắn cũng vừa mới nhận được tin tức trong cung vào sáng nay, ngày hôm qua Thái tôn Chu Doãn Văn đã vào cung tố cáo hắn, nói rằng hắn lợi dụng vụ án Phùng Tư Viễn để nhân cơ hội loại bỏ bất đồng chính kiến, đồng thời tống tiền quan lại trên diện rộng, chỉ cần ai không thỏa mãn yêu cầu của hắn thì đều bị khép vào tội nghịch đảng để tiêu diệt. Nghe nói hoàng thượng không hề tức giận, mà chỉ nhạt nhẽo thốt lên một câu: “Việc này trẫm tự có phân lượng.”
Chính câu nói này đã dọa Tưởng Huyên sợ đến mất mật. Hắn lúc này mới chợt tỉnh ngộ, sở dĩ hoàng thượng dung túng cho hắn nhận quà hối lộ, thực chất chính là đem sợi thừng tròng vào cổ hắn, đợi khi vụ án Phùng Tư Viễn kết thúc, chỉ cần nói một câu “Việc này trẫm bệnh nặng không biết gì, việc tàn sát vô tội đều do Tưởng Huyên mượn việc công trả thù riêng gây ra”, sau đó tru di cửu tộc hắn để dẹp yên nỗi oán giận của thiên hạ. Tưởng Huyên quá hiểu vị chủ tử này của mình rồi, chim khôn hết thì cung bị bẻ, chó săn hết thì đem nấu thịt, đó chính là ngón nghề sở trường nhất của hắn, cho dù không có lời tố cáo của Chu Doãn Văn, hắn cũng biết kết cục của mình chắc chắn sẽ giống như người tiền nhiệm, Mao Tương chẳng phải là kẻ chịu tội thay cho vụ án Hồ Duy Dung đó sao?
Hiểu rõ điểm này trong lòng, Tưởng Huyên buộc phải cân nhắc tương lai của mình. Hắn không thể giống như mưu sĩ của mình là Độc Tú Sĩ Lữ Tư Viễn mà bỏ trốn cao chạy xa bay được, trong khi Đông cung căm hận hắn thấu xương, tuyệt đối sẽ không dung tha cho hắn, còn các vị vương gia khác hoặc là kiếp sợ uy nghiêm của triều đình, hoặc không muốn đắc tội với thiên hạ, đều sẽ không thu lưu hắn. Hôm nay hắn gặp được Tần vương Chu Sảng, sự ám chỉ của đối phương đã giúp Tưởng Huyên nhìn thấy một con đường, có lẽ người này có thể đi được, vừa hay trong tay hắn đang nắm giữ một con bài chưa lật, chính là thứ mà Chu Sảng đang vô cùng thèm khát.
Xe ngựa rẽ một góc, thẳng hướng Tần vương phủ mà đi. Xung quanh Tần vương phủ đã được bố trí đầy đủ Cẩm y vệ đến từ trước, đuổi sạch tất cả những kẻ phàm phu tục tử không liên quan. Không chỉ ở cửa, bên trong Tần vương phủ cũng tựa như đang đối mặt với đại địch, ngoài hai mươi tên thị vệ tâm phúc của Tần vương và mưu sĩ Thiệu Văn Đạt của hắn ra, những thị vệ và người nhà bình thường khác đều phải lui tránh hết. Cửa viện còn bị khóa lại để phòng ngừa có người ra ngoài dòm ngó, đây chính là sự bố trí của Thiệu Văn Đạt, vào thời điểm then chốt tuyệt đối không được có nửa phần sơ hở, đề phòng có người bị các vị vương gia khác mua chuộc.
Sự cẩn trọng và cách xử lý chu đáo của Thiệu Văn Đạt khiến Tần vương vô cùng hài lòng. Lần trước hắn ám sát thái tử thất bại rất có thể là do có kẻ tiết lộ tin tức, hắn không thể phạm lại sai lầm tương tự một lần nữa. Xe ngựa chậm rãi giảm tốc độ, cửa lớn Tần vương phủ đột nhiên mở ra, xe ngựa lại tăng tốc xông thẳng vào trong cửa.
Trong sân đã được phòng bị nghiêm ngặt như thùng sắt, ngay cả trên đỉnh tường cũng có vài tên thị vệ tâm phúc đang tuần tra để phòng ngừa có người trèo tường lén nhìn. Xe ngựa dừng lại, quyền khuynh thiên hạ Cẩm y vệ Chỉ huy sứ Tưởng Huyên từ trên xe ngựa bước xuống. Hắn không nói một lời quỳ một gối trước Tần vương Chu Sảng hành một lễ, Chu Sảng vội vàng đỡ hắn đứng dậy, chỉ tay về phía căn phòng ra hiệu vào bên trong nói chuyện.
Được đám đông thị vệ vây quanh, Tưởng Huyên theo Chu Sảng bước vào thư phòng của hắn. Bên ngoài được các thị vệ canh gác nghiêm ngặt, bước vào trong phòng, lúc này Chu Sảng mới mời Tưởng Huyên ngồi xuống, một tên thị vệ bước vào dâng trà. Lúc này, Tưởng Huyên chợt phát hiện phía sau Tần vương vẫn còn đứng một nam nhân trung niên, hắn ngập ngừng một lúc rồi cười nói: “Vị này chắc là Thiệu tiên sinh phải không?”
Chu Sảng cười ha hả: “Quả nhiên không gì giấu nổi tai mắt của Cẩm y vệ, Văn Đạt là tâm phúc của ta, khuyên ta giúp ngươi một tay chính là đề nghị của hắn, Tưởng đại nhân cứ yên tâm.”
Tưởng Huyên vội đứng dậy hành lễ với Thiệu Văn Đạt để bày tỏ lòng biết ơn, Thiệu Văn Đạt vội vàng đáp lễ cười nói: “Ta khuyên điện hạ phải lôi kéo các anh hùng thiên hạ, đối với những nhân vật tầm cỡ như Tưởng đại nhân, ta còn sợ chúng ta ra tay muộn đấy.”
“Ân huệ của điện hạ, Tưởng Huyên xin ghi khắc trong lòng.”
Chu Sảng xua xua tay nói: “Hiểm cảnh trước mắt của Tưởng đại nhân, không cần ta nói chắc trong lòng Tưởng đại nhân cũng rõ, chúng ta không nói nhiều nữa. Mấu chốt là Tưởng đại nhân tính toán thế nào về sau? Nếu cần ta giúp đỡ, xin Tưởng đại nhân hãy nói thẳng.”
Tưởng Huyên thở dài nói: “Ta còn có thể tính sao được nữa? Đã đến đường cùng rồi, nếu điện hạ có thể giúp ta vượt qua kiếp nạn này, ta xin lấy ơn suối nguồn đền đáp.”
Chu Sảng trầm ngâm một lát rồi cười nói: “Chi bằng thế này! Tưởng đại nhân có thể nhân đêm khuya thu dọn hành lý mang theo vợ và con trai đến Tần vương cung ở Tây An phủ của ta. Ta sẽ bảo hoàng phi chăm sóc họ, rồi chúng ta hãy bàn chuyện hợp tác.”
Lòng Tưởng Huyên chợt lạnh ngắt, tên Chu Sảng này thật độc ác, không phải người ta nói hắn ngu như lợn sao, sao lại có thể nghĩ ra điểm này được chứ? Hắn không kìm được ngước mắt nhìn Thiệu Văn Đạt một cái, thấy đối phương đang cười như không cười nhìn mình. Hắn lập tức tỉnh ngộ, chắc chắn là chủ ý của tên Thiệu Văn Đạt này rồi. Hắn suy nghĩ một lúc liền lắc đầu nói: “Ta đương nhiên rất muốn đưa vợ con đến Tây An, nhưng một khi bị Đông cung phát hiện, hoàng thượng nhất định sẽ lập tức giết ta. Lại để Lãnh Thiên Thu lên thay thế chức Cẩm y vệ Chỉ huy sứ, mà cái tên Lãnh Thiên Thu đó lại là người của Yên vương, điện hạ chắc cũng không muốn thế này chứ?”
Hắn uyển chuyển từ chối yêu cầu con tin của Chu Sảng, nhưng lại sợ hắn trở mặt nên vội vàng nói: “Để tỏ rõ thành ý của mình, ta thiết nghĩ nên tiết lộ một bí mật cho điện hạ.”
Chu Sảng thấy hắn không chịu đồng ý thì trong lòng có chút không vui. Nhưng hắn cũng lo lắng Lãnh Thiên Thu thăng chức, như vậy Cẩm y vệ sẽ bị lão Tứ độc chiếm mất, vì vậy hắn nén cơn khó chịu cười nói: “Vậy ngươi nói nghe xem, bí mật gì?”
“Hoàng thượng đã hạ quyết tâm muốn giết Lý Tri Thu, chuẩn bị dụ hắn vào kinh rồi âm thầm thủ tiêu.”
Tin tức này không những khiến Chu Sảng mừng rỡ khôn tả, ngay cả Thiệu Văn Đạt cũng thầm giật mình. Thiệu Văn Đạt liền chen mồm hỏi: “Lý Tri Thu chẳng phải là tâm phúc của Đông cung sao? Hoàng thượng giết hắn, chẳng phải là tự chặt đi một tay của mình.”
Tưởng Huyên lắc đầu nói: “Thời điểm khác nhau thì cách nhìn khác nhau, lúc đó trong tay Đông cung không có binh lính, đương nhiên phải trọng dụng Lý Tri Thu. Nhưng hiện tại Chỉ huy sứ toàn thiên hạ đều do Đông cung bổ nhiệm, Lý Tri Thu liền không còn ý nghĩa gì nữa. Hoàng thượng bây giờ giết hắn, ta nghĩ Đông cung cũng sẽ không phản ứng quá mức kịch liệt.”
Chu Sảng nhìn nhau với Thiệu Văn Đạt, đều thừa nhận lời hắn nói là có lý, nhưng Chu Sảng lại càng hứng thú hơn với việc dùng phương pháp gì để dụ Lý Tri Thu vào kinh, liền hỏi: “Vậy làm thế nào để dụ hắn vào kinh?”
“Vốn dĩ hoàng thượng muốn ta dụ hắn vào kinh, ta chuẩn bị giết cha của Lý Tri Thu để ép hắn về chịu tang. Nhưng có người nhắc nhở ta rằng người của Tam sở có thể sẽ tiết lộ chân tướng, cho nên ta đành thay đổi chủ ý. Ta vào cung nói với hoàng thượng rằng Cẩm y vệ ra mặt thì có chút khó khăn, thế là hoàng thượng bèn đổi thành ra lệnh cho Đông cung gọi hắn về kinh, còn ta sẽ ra tay hành sự, nghe nói là chuẩn bị phong hắn làm tước hầu, triệu vào kinh thương nghị việc đánh dẹp Lam Ngọc.”
Chu Sảng gật đầu, nếu có thể cứ thế mà giết được Lý Tri Thu thì quả là không gì tốt bằng, nhưng điều hắn quan tâm nhất lúc này không phải là sống chết của Lý Tri Thu, mà là đại sự của chính mình. Tưởng Huyên có thể cung cấp cho hắn sự trợ giúp lớn đến mức nào?
Nghĩ đến đây, hắn đảo mắt, ánh mắt sắc lạnh chằm chằm nhìn Tưởng Huyên nói: “Muốn ta giữ mạng cho ngươi cũng được, nhưng ta có một điều kiện, đó chính là ngươi phải thay ta giết chết một người.”
Khi Tưởng Huyên về đến nhà, đêm đã rất khuya rồi, nhưng hắn không đi nghỉ ngơi mà khẩn cấp gom hết số vàng bạc châu báu tích cóp bao năm qua bỏ vào các rương, lại gọi vợ và hai đứa con trai của mình tới, dặn dò họ rằng: “Các con nhân đêm nay xuất phát đi Phúc Kiến, ta sẽ sắp xếp người đưa các con bí mật lên thuyền, các con cứ đến Luzon chờ trước, sau này ta sẽ đuổi theo hội hợp với các con.”
“Cha, sao cha không đi cùng chúng con?” Hai đứa con trai của hắn đồng thanh hỏi.
Tưởng Huyên lắc đầu nói: “Cha không thể đi, nếu cha đi thì các con không ai trốn thoát được đâu.”
Đêm hôm đó, Tưởng Huyên đã sắp xếp tâm phúc đưa vợ và hai đứa con trai đi Phúc Kiến ngay trong đêm.
Cũng vào thời điểm Tưởng Huyên sắp xếp xong hậu sự, Thiệu Văn Đạt cũng viết một bức mật thư phong kín trong viên sáp. Hắn gọi một tên hạ nhân tâm phúc đến dặn: “Ngươi mau mang viên sáp này đến tiệm bánh ngọt Cố Ký ở Phủ Đông phố, giao cho một người tên là Tôn Tế. Nhất định phải giao tận tay hắn, không được để xảy ra sai sót nào.”
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Tâm phúc cầm viên sáp vội vã rời đi, Thiệu Văn Đạt lúc này mới bổ sung thêm một bút vào bản thảo phương án dâng lên Chu Sảng: “Điện hạ nên chủ động xin tòng chinh dẹp Lam Ngọc để thu phục binh quyền.”