Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

“Anh ta đến rồi.” Kim nói khi chiếc Volkswagen Polo tấp lại bên cạnh họ.

Bryant đã báo lại cho cơ sở rằng mọi thứ an toàn nhưng chuông báo động vẫn cần phải cài đặt lại.

Cô bước ra khỏi xe và bước tới đối diện người thanh niên tầm 25 tuổi với mái tóc vàng óng ả. Cô đã cầm sẵn thẻ cảnh sát trên tay.

“Anh là quản lí đúng không?” Cô hỏi.

Anh ta gật. “Tôi là Brad Evans.” Anh ta nghiêng đầu.

“Tôi là cảnh sát đang thực thi nhiệm vụ. Không có kẻ xâm nhập nào hết,” cô xác nhận.

Anh ta cười. “À vâng, vậy cảm ơn nhưng mà tại sao…”

Cô bước cùng anh ta đến cửa ra vào của trung tâm. “Ồ, chúng tôi cũng thấy rất lạ khi trên đường đến đây thì nhận được cuộc gọi.”

Anh ta hướng về phía cô khi anh ta với tay đến cánh cửa. Chuông báo động đã dừng nhưng đèn tín hiệu màu xanh ở phía trên vẫn soi rõ khuôn mặt đẹp trai và cả cái chau mày của anh ta.

“Vâng, đúng là lạ thật.”

Bryant ho lên phía sau cô.

Brad mở khoá cửa và đi vào. Bóng điện tự động thắp sáng cả khu vực. Cánh cửa thứ hai phải nhấn nút mới vào được.

Kim ngước lên trần và đã thấy camera.

Cô theo Brad đi vào khu vực lễ tân và hít vào một hơi toàn mùi clo.

Khu vực uống cà phê thoáng và rộng rãi. Những chiếc ghế và bàn nhựa rải rác khắp phòng. Một hàng máy bán đồ tự động nằm sát tường bên trái. Phía trên nữa là cửa vào phòng thay đồ chung.

Phía xa nhất là khu vực ngắm cảnh lắp kính nhìn xuống phía hồ bơi.

Trong khi cô đang xem xét khu vực đó thì Bryant đang giải thích là họ cần xem băng ghi hình giám sát liên quan đến một tội ác nghiêm trọng.

“Không thể chờ đến giờ hành chính được sao?” Brad hỏi.

“Không được,” Kim trả lời đơn giản.

Bryant nhún vai biểu lộ sự tán thành.

Khuôn mặt của Brad xị xuống. Kim chẳng quan tâm. Kế hoạch ăn chơi tối chủ nhật của anh ta phải lui lại một chút rồi.

“Vậy các vị đi theo tôi,” anh ta nói và rời khỏi khu vực bể bơi. Họ đi qua một phòng Gym bên tay phải và nhà vệ sinh công cộng bên tay trái. Ở phía cuối hành lang có một cánh cửa treo biển ‘Không phận sự miễn vào’.

Brad tự bấm mật khẩu để mở cửa rồi ngồi xuống, đăng nhập vào hệ thống. Kim thấy nhẹ nhõm khi chỗ này đã được số hoá. Điều này sẽ giúp công việc của Bryant nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Hệ thống này theo dõi từng xen-ti-mét cơ sở này,” Brad nói. “Ngoại trừ những phòng thay đồ vì lí do quá hiển nhiên, tuy nhiên có một máy quay tĩnh ở ngoài lối ra của phòng thay đồ.”

Anh ta chỉnh hệ thống đến màn hình trước và đưa tay lên xem đồng hồ.

Hành động nhắc khéo này không qua mắt được Kim.

“Vậy các vị muốn xem gì?”

“À, từ đoạn này chúng tôi có thể lo được,” Bryant đề nghị. “Chúng tôi đã có mô tả nhân dạng của nghi can.”

Brad không thấy có dấu hiệu sẽ rời khỏi chỗ ngồi. “À, có lí đấy. Nếu như các vị đưa tôi mô tả đó, tôi có thể…”

Kim không biết cái gì có lí, nhưng Bryant đã kịp thời bồi vào.

“Chắc lúc nào đó chúng tôi sẽ có bản mô tả thôi, nên có lẽ tốt nhất bây giờ cậu quay ra cài đặt lại chuông báo động,” đồng nghiệp của cô nói khi vỗ vào thành ghế.

Brad nhìn từ hết người này đến người kia trước khi ngập ngừng đứng dậy. “Kiểm tra tòa nhà sẽ mất ít phút thôi.” Anh ta nhìn có chủ ý về phía Kim. “Nhưng tôi hình dung tất cả đều ở đúng vị trí.”

“Tốt nhất là kiểm tra cho chắc,” Kim nói, bước ra nhường đường.

Brad chỉ vào chiếc điện thoại nội bộ và giơ điện thoại di động của anh ta lên.

“Nhấn phím 0 sẽ gọi thẳng cho tôi, trong trường hợp các vị cần gì khác.”

Kim mỉm cười với anh ta. “Cảm ơn cậu, Brad.”

Bryant phụ trách phần điều khiển trong khi Kim hướng dẫn. “Đi đến camera tĩnh ở chỗ phòng thay đồ. Tôi muốn chắc chắn là không có ai xung quanh đó khi lũ trẻ bước ra.”

Bryant gõ ngày và giờ vào.

Chín cửa sổ choán đầy màn hình; tất cả đều đang ở chế độ tạm dừng tại thời điểm 12 giờ 5 phút trưa.

“Hình trên cùng bên phải và cho chế độ toàn màn hình cho đến khi chúng ta xác định được các cô bé.”

Bryant nhấn nút play và các hình ảnh bắt đầu chuyển động theo thời gian thực tế. Họ lặng lẽ quan sát. Hai phút sau các cô bé bước ra ngoài phòng thay đồ.

Amy mặc quần jean màu hồng và áo len hải quân. Charlie mặc quần legging màu đen và áo phông dài. Cả hai đều mặc áo khoác và đeo ba lô.

“Chuyển đến camera số 5,” Kim nói. Sau một vài thao tác quan trọng, Kim có thể xác định được các cô bé từ một camera bao quát đến chín mươi phần trăm khu vực chung.

Hai cô bé bước ngang qua khoảng trống tiến đến máy bán hàng tự động và đặt đồ đạc xuống bên cạnh. Chúng sử dụng máy bán đồ ăn vặt, chỉ trỏ trước khi đưa ra quyết định. Amy chọn bim bim, Charlie chọn một túi kẹo và cả hai đứa trẻ đều chọn đồ uống nóng.

Lũ trẻ ngồi vắt tréo chân bên cạnh máy Coke như thể đang đi Picnic.

Kim nhìn hiện trường lúc đó xem có ai đang chú ý đặc biệt đến các cô bé hay không. Cô có cảm giác kì lạ rằng cô có thể đang xem những khoảnh khắc cuối cùng của mạng sống những bé gái này.

Ruột của cô quặn lên phản đối suy nghĩ đó và nó thường là cơ quan đáng tin nhất trong cơ thể của cô, cô không có cách nào ngoài tin nó.

Cô sẽ không cho phép mình nghĩ các cô bé đã chết dù chỉ là một giây nào nữa. Cô sẽ mang chúng sống sót về nhà. Sẽ có tác động nào đó, nhưng sống sót.

“Những phút giây vô tư cuối cùng phải không sếp?” Bryant nói như tiếng vọng lại những suy nghĩ trong đầu của cô.

Cả hai đều biết rõ mà không mảy may hoài nghi chút nào rằng những đứa trẻ này sẽ không bao giờ nhìn thế giới theo cách cũ nữa. Dù cho kết quả ra sao.

Tại thời điểm 12 giờ 13 phút, cả hai đứa trẻ đứng dậy. Charlie đem vứt rác vào thùng và chúng khoác áo khoác vào. Amy cho cánh tay trái qua quai đeo ba lô nhưng vì vướng áo khoác nên không thể cho tay phải vào quai đeo bên kia được.

Charlien giữ lấy quai đeo và khoác vào cánh tay phải cho Amy. Tính sinh động trong tình bạn của hai cô bé rất rõ ràng, thậm chí từ cử chỉ nhỏ như thế này.

Lũ trẻ đi về phía tiền sảnh và bước vào. Vì lí do nào đó Charlie ngoái lại khu vực cà phê nhưng không dừng lại.

“Chuyển đến camera ngoài đi!” Kim chỉ đạo nhưng cô vốn đã biết điều gì đang diễn ra.

“Khốn nạn, hắn đứng phía dưới camera và đang chỉ đường.” Không phải con đường mòn xuyên qua bãi cỏ.

“Dừng lại, tua ngược vài khung hình thôi.”

Bryant làm theo và cô đã thấy cái ngẩng đầu không thể lẫn đi đâu được của Charlie hướng về khuôn mặt của một người lớn.

Có gì đó đập vào mắt cô.

“Bryant, cho quay lại thêm một lần nữa.”

Bây giờ thì cô không còn nghi ngờ gì nữa. Cô nhấc điện thoại lên và gọi xuống Lễ tân.

“Brad à, tôi cần cậu quay về phòng kiểm soát camera ngay bây giờ.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.