“Cô đã cài đặt xong mọi thứ rồi hả Stace?” Kim hỏi.
Một tấm ga trải giường đã được phủ lên bàn ăn bằng kính và Stacey đang đứng ở vị trí xa nhất tính từ cửa. Hai màn hình máy tính quay mặt vào trong để tránh những ánh mắt săm soi.
Những món đồ nội thất không cần thiết đã được dời đi, chỉ để lại chiếc bàn ăn dài 1,8 mét và sáu chiếc ghế da.
“Sắp xong rồi, sếp à. Đang tìm tín hiệu tốt nhất.”
“Chìa khoá ở trên cửa đấy,” Bryant đứng đó nói thêm vào.
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Bryant mở cửa. Robert cười một nụ cười mệt mỏi khi chờ đợi sự cho phép để vào phòng ăn của chính nhà mình.
Kim cũng chả thèm mời ông ta vào. Người nhà này phải chấp nhận sự thật rằng khu vực này đã được cảnh sát West Midlands trưng dụng và đã không phải là nơi họ có thể ra vào tuỳ tiện nữa.
“À… tôi nghĩ cái này chắc sẽ có ích,” Robert nói khi kéo ra một cái ghế ngồi thoải mái được bọc bằng nhung đỏ rất đẹp từ phòng khách chính. “Chắc là ngồi sẽ thoải mái hơn.”
Kim trân trọng ý tốt này. “Cảm ơn ông Timmins,” cô nói khi Bryant bắt đầu kéo cái ghế đó vào trong phòng.
“Xin cứ gọi tôi là Robert.”
Kim gật đầu. “Robert à, chúng tôi có thể di dời những bức tranh ra khỏi tường được không?”. Đây là hỏi cho lịch sự thôi. Chứ ban đầu cô cũng không định hỏi.
“Xin cứ tháo chúng xuống. Nếu cô đưa chúng cho tôi, tôi sẽ mang nó ra khỏi lối đi.”
Bryant bắt đầu tháo những bức tranh màu nước vẽ cảnh biển và dừng lại ở bức tranh chân dung của ba người bọn họ.
“Tôi sẽ lo cái đó, anh sĩ quan ạ.” Robert nói và chìa tay ra. “Các anh cần khoan gì lên tường thì cứ khoan.”
Kim gật đầu cảm ơn. Đúng là cô đang định hỏi điều đó.
“Còn phòng của Charlie… Liệu chúng tôi có thể…?”
“Chắc chắn rồi,” ông ta gật đầu nhưng nỗi đau lộ rõ. “Cánh cửa thứ tư phía bên phải.”
Cô cảm ơn ông ta trước khi ông ta lấy những bức tranh xuống và mang ra khỏi phòng ăn.
Cô quay lại. “Đấy, anh cũng nghe thấy đó Bryant. Nhớ khoan cái gì đó hữu ích đấy.”
“Cô biết không, nếu muốn tôi có thể thành một gã gắt gỏng đấy,” anh càu nhàu.
“Và nếu tôi muốn thành một cô giáo ở trường…,” cô nói trong khi treo một trong số những chiếc bảng lau vào vị trí trên bức tường đằng sau cánh cửa. Đặt ở đó là có chủ ý, để không ai đứng ở cửa có thể nhìn thấy những ghi chú về vụ án.
“Xong cái này rồi chúng ta có cần mở hộp nào nữa không?” Kim hỏi và nhìn quanh căn phòng.
“Một chiếc hộp nữa ở dưới bàn,” Bryant nói trong khi khoan chiếc lỗ thứ hai.
Kim với xuống dưới và lôi nó ra. Cô bóc lớp băng dính ra và mỉm cười. Chiếc hộp có chứa một chiếc máy pha cà phê mới cứng, một lốc cốc và bốn gói cà phê Colombian Gold - loại ưa thích của cô.
“Bryant, có muốn cưới và có em bé với tôi không?”
“Không được đâu sếp. Bà xã nói tôi đang có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.”
Stacey đứng đó và nhoài người sang phía bàn bên kia. “Ôi ngon quá, tôi sẽ đi lấy ít nước.”
Stacey rời khỏi phòng và Bryant quay lại hỏi. “Bụng cô thế nào rồi?”
Cô mỉm cười. Họ đã làm việc cùng nhau gần ba năm. Do đó anh ấy dường như là người bạn thân nhất của cô.
“Bụng tôi yên lặng một cách không tự nhiên,” cô trả lời thành thật.
“Nó sẽ sớm sôi lên thôi. Cô cảm nhận được gì từ bọn họ cho đến lúc này?”
Cô nhún vai. “Tôi thấy bọn họ có động lực rất sôi sục. Stephen có chút thích phán xét người nhưng lúc này vẫn chưa có chứng cứ thực sự nào cả.”
“Công tố viên điển hình,” Bryant nói.
“Robert có vẻ là người tử tế nhưng tôi nghĩ không nên trông mặt mà bắt hình dong. Elizabeth có vẻ bị bẻ cong theo ý chí của Stephen hệt như chiếc muỗng ưa thích của Uri Geller và Karen thì thay đổi hoàn toàn so với những gì mà tôi nhớ được.”
“Ngôi nhà thời thơ ấu?”
Kim gật đầu. “Và gia đình nuôi số 7.”
Bryant đánh rơi luôn cái máy khoan. “Trời ơi, vậy có bao nhiêu gia đình nuôi vậy?”
Đó là lời nhắc nhở rõ ràng rằng người gần gũi nhất với cô trên thế giới này lại biết quá ít về quá khứ của cô. Hoàn hảo.
Thật đúng lúc, chuông điện thoại di động của cô vang lên đúng giây phút đó. Cho đến khi cô nhận ra ai ở đầu dây bên kia.
Giọng của Woody dội bom vào tai cô. “Cô nghĩ cô đang làm cái quái gì vậy?”
“Xin lỗi thưa sếp?” Cô trả lời.
Bryant im lặng lắc đầu.
“Có một thằng nhóc ở đồn cảnh sát của tôi bị bắt vì xúc phạm cô. Có đúng không?”
“Đúng, cậu ta đụng chạm vào tôi.”
“Đừng có xúc phạm trí tuệ của tôi. Sự thật. Ngay bây giờ!”
Kim nuốt cục nghẹn vào trong. Cô đã biết cuộc hội thoại này sẽ đến nhưng cô hi vọng là ngày mai cơ.
“Brad đã thấy mặt một trong số những kẻ bắt cóc thưa sếp. Tôi không nghĩ cậu ta sẽ an toàn ngoài đường.”
“Cô đã khuyên bảo thiệt hơn với cậu ta chưa?” Woody hỏi. Theo cách nào đó, cơn giận chạy theo sóng điện thoại xộc thẳng vào tai của cô.
“Đương nhiên rồi.”
“Nhưng cô nghĩ cô đằng nào cũng sẽ thiết kế cho cậu ta an toàn trong đồn, có phải không?”
“Tôi không nghĩ cậu ta hiểu tính nghiêm trọng của tình hình, mà tôi lại không thể kể với cậu ta được.”
“Thế nào cũng được, cô Stone ạ, tôi không chuẩn bị để giữ chàng trai trẻ này thêm phút giây nào chỉ vì cái tính ôm rơm rặm bụng của cô và nếu có kiện cáo nào sau này thì sẽ đổ hết lên đầu cô. Khi nào cậu ta xong việc với hoạ sĩ phác họa, tôi sẽ đưa cậu ta đến bất kì chỗ nào cậu ta muốn với một lời xin lỗi thừa thãi từ đồn cảnh sát West Midlands.”
Kim nhắm mắt lại một giây. “Tôi biết cậu ta…”
“Và nếu mấy chuyện tai quái kiểu này còn xảy ra, Baldwin sẽ không cần đá cô ra khỏi vụ này, tôi sẽ rất vui được tự mình làm việc đó.”
Đường truyền chết lặng bên tai cô.
“Ồ,” cô nói, quẳng điện thoại của cô lên trên bàn.
“Cô biết chuyện này sẽ đến mà,” Bryant thêm vào.
Cô nhún vai. Chắc chắn rồi, nhưng chuyện này chẳng vui chút nào.
“Ôi lạnh ghê sếp ạ,” Dawson mở cửa và nói. “Bây giờ đã xuống -2 độ rồi đấy.”
Kim chờ cậu ta bỏ áo khoác ngoài ra. Cậu ta được giao nhiệm vụ lần tìm địa chỉ của Inga, từ những miêu tả chung chung của Elizabeth Hanson thì cũng không quá khó để tìm ra.
Không may là cô ấy chỉ biết chung chung. Ông bà chủ này không biết gì về bạn bè, người yêu hay gia đình của người mình thuê về. Nếu Inga có nói thì chắc họ đã không chú ý nghe.
Stacey cũng không thể tìm được mối liên quan nào giữa cô trông trẻ này và các gia đình trước đó, nên điều này đã loại trừ cô ta ra với tư cách một mắt xích.
“Vậy nên?” Kim hỏi.
“Chỗ ở của cô ta trông như vừa bị xe siêu trọng đâm qua hai lần vậy. Cửa thì mở toang, và chắc chắn tôi đã phải thấy nếu như cô ta còn ở trong nhà. Ai đang tìm kiếm cô ta chắc không phải là một tay vui tính đâu. Mọi thứ đều bị lục tung lên và tôi nhấn mạnh là mọi thứ: từ đồ nội thất, đồ trang trí, tranh ảnh, bát đĩa.”
“Một lời cảnh báo chăng?”
“Chuẩn luôn, cô ta nên hi vọng rằng chúng ta sẽ tìm ra cô ta trước lũ bắt cóc.”
“Hoặc là một lời cảnh báo hoặc là một gã không thể kiểm soát được bản thân,” Kim vừa nói vừa gõ vào cằm mình.
“Hoặc cả hai,” Dawson nói.
Kim gật đầu. “Có lời mô tả về một gã nào đó từ những người hàng xóm không?”
Dawson nhướn mày. “Có một ông lão mắc bệnh mất trí nhớ ở tầng dưới đã cho tôi một lời mô tả chi tiết đến kinh ngạc. Ông lão kể gã đó cao tầm 1,58 mét, tóc đen lượn sóng, đeo kính và mặc áo sơ mi màu xanh hải quân.”
“Và?”
“Và rồi con trai ông lão bước vào để xem tôi muốn gì và đoán xem? Chuẩn không cần chỉnh, anh ta cao tầm 1,58 mét, tóc đen lượn sóng, mặc áo sơ mi màu xanh và…”
“Đeo kính,” Stacey nói nốt.
Kim hậm hực. “Được rồi, Kev, đưa Inga Bauer lên ưu tiên số một trong…”
Lời của cô bị xen ngang đột ngột bởi một tiếng thét ồn ào chói tai vang lên trong căn nhà.