“Tôi hi vọng cô biết cô đang làm gì,” Bryant nói qua khoé miệng khi anh đóng cửa sau lại.
Cả hai chúng ta đều nên biết, cô nghĩ vậy và đi về cửa dành cho khách. “Anh lái đi. Tôi sẽ gọi cho bên Kiểm soát Cấp cứu.”
Nhiệt độ giảm thêm hai độ và dao động quanh mức 0 độ.
Ngồi trong xe ô tô sau khi luôn luôn lái con motor phân khối lớn Ninja thì có cảm giác như lê bước lên núi với ba lô cả chục cân sau lưng. Cả đống kim loại với mối hàn này sao mà cồng kềnh quá. Cô chỉ lái chiếc xe hơi Golf mòn vẹt của mình khi đưa Barney lên đồi Clent hoặc khi đường xá đóng băng.
“Tôi là Thanh tra thám tử Stone; tôi tự hỏi liệu cô có thể giúp tôi không?” Cô nói vào điện thoại.
“Tôi sẽ thử,” giọng nữ trả lời.
“Các chuyên viên y tế đã được gọi đến vì một người phụ nữ bị ngất tại trung tâm giải trí trên đồi Old Hill. Khoảng trưa nay.”
Có tiếng im lặng ở đầu dây bên kia khi người trực đang tra cứu thông tin trên bàn phím.
“Vâng, tôi xác nhận có ca đó.”
“Cô có thể cho tôi biết cô ta được mang đến đâu không?” Kim hỏi.
“Bệnh nhân được mang đến bệnh viện Russells Hall.”
“Có thể cho tôi biết tên cô ta không?”
“Không, tôi xin lỗi nhưng tôi không thể đưa cho cô thông tin đó được.”
“Tôi hiểu vấn đề bảo mật dữ liệu nhưng chúng tôi thật sự cần xác định được người phụ nữ này.”
“Thanh tra à, tôi xin lỗi nhưng tôi thực sự không thể đưa cô những thông tin đó được…”
Kim càu nhàu. Họ cần phải xác định chắc chắn liệu người phụ nữ đó có liên quan không, nhưng đã nhiều lần những quy định liên quan đến bảo vệ dữ liệu chẳng khác gì cát lún.
“Nghe đây,” Kim thét vào điện thoại. “Chúng tôi cần biết…”
“Tôi không thể đưa cô bất kì thông tin nào được,” người trực trả lời lạnh lùng, “bởi vì tôi không có bất kì thông tin nào để cung cấp. Người phụ nữ cô hỏi không bao giờ đến bệnh viện. Khi cửa xe cấp cứu mở là cô ta chuồn đi luôn.”