Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Kim nhảy qua dây chăng hiện trường, giơ thẻ ngành ra và tiến vào hiện trường vụ án. Có một con ngõ hẹp chạy giữa một siêu thị và một cửa hàng phần cứng máy tính ở bên rìa con phố Brierley Hill High.

Dawson đứng chắn trên đường cô đi vào. Mặt cậu ta cắt không còn giọt máu.

“Sếp à, có một đống hỗn loạn trong kia.”

“Tôi đã đủ lớn để hiểu rồi, Kev ạ,” cô cắt ngang, đẩy cậu ta qua một bên.

“A, chào cô Thanh tra, tôi nghĩ là tôi đã nghe thấy giọng nói ấm áp mềm mại của cô.”

Người vừa vỗ vai cô là Keats, nhà nghiên cứu bệnh học. Tất cả tóc của ông ta có vẻ như tụt xuống phần dưới của khuôn mặt, tạo thành một hàng ria mép gợn sóng và một chòm râu dê.

Cô lấy chiếc găng tay cao su màu xanh ông ta đưa có vẻ như vừa với ông ta hơn.

“Keats, hãy tin tôi khi tôi nói tôi không có tâm trạng đâu.”

“Ôi cưng à, vậy Bryant…”

“Keats, nghe tôi này,” Bryant xuất hiện bên cạnh cô và cất lời. “Cô ấy thật sự không có tâm trạng đâu.”

Kim bắt đầu đánh giá hiện trường trước mặt. Cô bước vòng qua nhân viên pháp y để nhìn rõ hơn.

Xác chết có vẻ như đã được đặt ở một góc độ không tự nhiên. Kim chợt nhớ lại những hình khối bằng băng dính trắng để minh hoạ cho nạn nhân trong chương trình những vụ giết người bí ẩn phát vào cuối tuần.

Cánh tay phải giơ cao phía trên đầu nhưng cổ tay chỉ lệch hướng. Cánh tay trái đặt lên phần thân. Vai trông thấp hơn nhiều và lòng bàn tay ngửa ra.

Mặt của Inga bị phù nề và sưng. Mắt trái bị che lấp hoàn toàn bởi vết sưng từ má và trán. Mắt phải nhìn trừng trừng lên trời. Một vệt máu kéo dài từ giữa mặt đến cuối cằm. Kim đoán dưới đó chiếc mũi chắc đã bị gãy.

Những lọn tóc vàng vương vãi khắp nơi như thể một chú cún đang mùa rụng lông.

“Thanh tra à,” Keats nói, ý muốn cô cùng xem với ông ta phần chân nạn nhân.

Kim tránh đường khi người chụp ảnh quỳ xuống để chụp cận cảnh gương mặt nạn nhân.

“Theo đánh giá sơ bộ của tôi thì xương gãy ở nhiều chỗ. Tôi tìm thấy ít nhất bốn chỗ.”

“Tất cả tứ chi của cô ta luôn?” Kim hỏi.

Ông ta gật đầu và chỉ về phía chân phải. Cổ chân bị bẻ quặt 180 độ.

Cô bước lại gần hơn và quan sát kĩ chỗ vệt máu ở mũi.

Một vệt máu mảnh chạy ngang cổ nạn nhân từ tai này sang tai kia.

Từ độ rộng của vết thương, Kim đoán đó là một loại dây bện làm vườn nào đó.

Cô hiểu ngay lập tức rằng hiện trường xảy ra vụ án không phải ở chỗ này. Inga đã bị tra tấn. Hẳn là đã có những tiếng thét khiến ai đó chú ý. Còn đây chỉ là nơi xác cô ta bị lôi xuống khỏi xe và vứt đấy.

“Nguyên nhân tử vong là gì?” Kim hỏi.

Keats nhún vai. “Chưa thể kết luận được gì cho đến khi tôi mang nạn nhân về để kiểm tra chi tiết, nhưng tôi nghĩ có lẽ cô thích xem cái này.”

Keats bước hai bước dọc theo cái xác. Ông ta nhẹ nhàng kéo cổ áo jacket đang che lên cổ nạn nhân.

“Ôi Lạy Chúa Jesus.” Kim lắc đầu nói.

Cô bước lên phía trước và đếm. Có khoảng bảy hay tám dấu tròn quanh cổ nạn nhân.

Bryant xuất hiện bên cạnh và cũng đưa mắt theo cô.

“Chống cự phải không sếp?”

Kim lắc đầu. Những dấu vết này quá rõ ràng cho việc đó. Những dấu vết từ một cuộc chống cự sẽ ít in dấu lên da hơn vì nạn nhân còn vùng vẫy.

Dawson đứng phía bên kia nạn nhận.

“Cậu nghĩ sao hả Kev?” Cô hỏi.

Dawson nhìn những vết lằn trên cổ rồi nhìn phần còn lại của cái xác.

“Gã đã tra tấn cô ta, sếp ạ. Siết cổ cô ta đến mất nhận thức sau đó đánh tiếp cho tỉnh.”

Kim gật đầu đồng ý. “Cô ta đã phải nếm trải mọi cung bậc đau đớn trước khi chết.”

“Tên khốn ác quỷ,” Bryant lẩm bẩm trước khi đi ra xa.

Kim đồng tình với suy nghĩ của Bryant nhưng cô cảm thấy chút dửng dưng. Chính Inga đã tự chọn lựa kết cục này. Cô ta là đồng phạm với lũ khốn bắt cóc những đứa trẻ vô tội. Đúng vậy, kẻ đáng thương này đã cảm nhận nỗi sợ nhưng giờ cô ta đã được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi đó. Với hai cô bé, nỗi sợ hãi vẫn còn đang tiếp tục. Kim hi vọng vậy.

Lũ trẻ vẫn đâu đó ngoài kia, bối rối, sợ hãi và cô độc. Ở nhà thì bốn vị phụ huynh đang cố giữ lí trí sau khi bị ném vào một cuộc chơi tàn khốc của việc đấu giá mạng sống con mình. Và Inga - người phụ nữ này đã tiếp tay cho tất cả.

Kim nhìn một lượt cái xác lần cuối, khắc sâu vào kí ức như những bức ảnh. Ánh mắt cô dừng lại ở cổ chân bị vặn ngược. Lớp vải của chiếc quần jeans vàng co lên cao hơn chân bên kia khoảng ba xen-ti-mét.

Kim cúi xuống và khẽ kéo nó lên. Một vết mực đen hiện ra trước mắt cô. Cô đẩy gấu quần lên xa hơn. Cô thấy hình chữ nhật với một đường thẳng chạy qua ở giữa. Có một dấu chấm ở mỗi bên của đường thẳng đó.

Kim gọi nhiếp ảnh gia. “Chụp cận cảnh cái này,” cô nói và đứng lên.

“Vải thô, tự may,” Keats quan sát.

Kim gật đầu trong khi Bryant cũng nhoài người lên để quan sát.

“Ai báo cáo vụ án?” Cô hỏi.

“Người vận chuyển đồ ăn nhẹ cho quán rượu,” Dawson nhớ lại. “Anh ta tấp vào đây để đi tiểu trước cuộc gọi tiếp theo. Chắc bây giờ anh ta đã nôn xong bởi vì chẳng còn gì có thể sót lại trong bụng anh ta nữa.”

“Và?”

“Điều cuối cùng tôi có thể đánh giá là ông chủ quán rượu đổ rác vào khoảng 11 giờ và lúc đó Inga vẫn chưa bị vứt ở đây.”

“Không cãi cọ với tôi như cô vẫn thường làm mỗi khi có án mạng nữa à?” Keats hỏi.

“À, nếu như ông có thể cho tôi nhiều hơn hạn mức hai tiếng tôi được cấp phép thì cứ tự nhiên.”

“Tôi mong hai tiếng này sớm kết thúc thì hơn,” Keats đề nghị.

Kim gật đầu khi chiếc điện thoại di động trong túi rung lên. Đó là số cô biết.

“Stone đây,” cô trả lời.

“Có phải cô ta không?”

Kĩ năng giao tiếp của Woody có vẻ như đã sánh ngang cô vào lúc này.

“Vâng thưa sếp. Là cô ta.”

“Như vậy là có hai người đã chết hả Stone?”

Cô bắt đầu bước xa khỏi đám người đang vây quanh xác của Inga.

“Chúng tôi cố gắng tìm cô ấy từ lúc…”

“Nhưng các cô đã không tìm được, phải không hả Stone? Ai phụ trách việc này?”

Kim biết Dawson đã làm mọi việc có thể để tìm ra Inga. Woody sẽ không có lí gì có thể khiển trách Dawson đâu.

“Thưa sếp, Inga không muốn để bị rơi vào tay cả chúng tôi lẫn bọn bắt cóc. Cô ta có dính líu đến vụ bắt cóc và nếu tôi phải chọn giữa những xác chết thì tôi thà chọn xác cô ta thay vì xác của Charlie hay Amy vào bất kì ngày nào trong tuần.”

Cô nghe thấy tiếng hít vào trong hơi thở của ông ấy.

“Stone, ai chịu trách nhiệm cho phần đó trong vụ án này?”

Lạy Chúa Jesus, ông ấy cứ như con cún dính chặt với khúc xương vậy. Rõ ràng ông ấy muốn một cái tên.

“Là tôi, thưa sếp. Tôi là sĩ quan chỉ huy và tôi đã đi tìm Inga.”

Cô cảm thấy quả bóng mềm đang trong tay trái của ông.

“Chắc chắn là cô rồi.”

Kim nhăn mặt khi đường dây bên kia dập máy.

Cô bước trở lại phía xác của Inga.

Keats đã nghe lỏm được một phần của cuộc hội thoại. “Cô đã tìm cô gái này đúng không?” Ông ta hỏi.

Kim gật đầu. “Cô ta có liên quan đến một cuộc điều tra hiện nay.”

Keats muốn nghe nhiều hơn một lời giải thích.

Kim không nói gì thêm trong khi cô nhìn cái xác lần cuối. Một cuộc tấn công bạo lực thông thường sẽ gợi lên một cơn giận dữ mất lí trí - một cơn giận không thể kiểm soát bùng lên từ bàn tay của kẻ giết người - nhưng Kim có một cảm giác không thể phủ nhận rằng vụ này được làm để mua vui.

Họ quay về xe.

“Ôi, Bryant, làm ơn nói với tôi đằng kia không phải là chiếc Audi,” cô nói.

“Đúng rồi, chó săn đã đến rồi.”

Rất nhiều từ ngữ chửi rủa ùa về trong đầu cô nhưng cô cố giữ miệng thật chặt. “Đừng hòng nghĩ đến chuyện đó,” Kim nói, giơ tay lên khi Tracy tiến lại.

“Tôi chẳng qua là có rất nhiều kiên nhẫn thôi, Thanh tra ạ,” Tracy nói, lắc nhẹ mái tóc dài vàng óng.

“Tôi cũng thế Tracy ạ, và cô đang kiểm tra lòng kiên nhẫn của tôi hơi quá đà đấy.”

“Và lời đe doạ của cô chỉ có thể giữ chân tôi trong từng đó,” cô ta cảnh báo.

“Lời đe doạ nào?” Kim hỏi thành thật. Cô nhún vai. “Không quan trọng. Tôi chắc chắn tôi có thể nghĩ ra cái mới.”

Tracy vòng ra phía sau lưng họ về phía chiếc xe. “Cô biết rõ là những cảnh sát khác hợp tác với báo chí hơn nhiều. Chúng tôi có thể có ích, cô biết mà.”

Ôi đúng là một trò đùa mới vui làm sao và Kim không thể bỏ qua được.

“Cử cho tôi một người hữu ích từ bên báo chí bây giờ và tôi sẽ nói chuyện, nhưng nếu đó chỉ là cô thì tôi sẽ bỏ qua, cảm ơn.”

“Những cô bé đã mất tích bao lâu rồi?” Tracy hỏi.

Trong một động tác Kim quay lại và bước ngay sát lại Tracy.

“Sếp…,” Bryant cảnh cáo.

Kim làm ngơ anh. “Nếu cô còn lặp lại câu hỏi đó với bất kì ai thì tôi hứa sẽ biến chuyện này thành chuyện cá nhân. Bịt được miệng cô thì tôi mất việc cũng đáng.”

Kim cẩn thận để không chạm vào Tracy nhưng nếu người phụ nữ này làm điều gì ảnh hưởng đến sự an toàn của Charlie và Amy, Kim đảm bảo rằng cô ta sẽ không bao giờ có phút yên bình nào nữa.

Cô bước đi về phía chiếc xe.

“Thưa sếp, cô có hơi…”

“Bryant ạ, nếu anh muốn nói gì đó về vụ án thì được, còn không thì đừng nói gì cả.” Cô không có tâm trạng đánh giá lại hành vi của bản thân.

Anh thở dài não nề và quay lại nhìn dây chăng hiện trường. “Nếu như gã đó ở đâu đó gần những cô bé…”

“Được rồi, có lẽ tốt nhất là anh không nói gì thì hơn,” cô nạt và chui vào trong xe.

Cô vốn đã hình dung được cảnh tượng trong đầu rồi.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.