Hai mươi phút sau, Woody đang ở một mình khi Kim gõ cửa và bước vào.
“Thưa sếp, tôi muốn nhận,” cô nói.
“Nhận cái gì, Stone?” Ông hỏi, ngồi lùi về phía sau ghế.
“Về vụ án này. Tôi muốn làm Sĩ quan chỉ huy.”
Ông xoa cằm. “Cô không nghe thấy Ngài Quyết Liệt nói gì à?”
“Có, tôi đã nghe rất to và rõ ràng nhưng ông ta đã sai. Tôi sẽ mang những đứa trẻ đó về nhà, ông chỉ cần nói cho tôi biết tôi cần nhờ vả ai để…”
“Không cần phải làm vậy đâu,” ông nói và với lấy quả bóng mềm.
Khỉ thật, cô thua luôn và cô thậm chí còn chưa bắt đầu cuộc ngã giá. Nhưng cô vẫn còn những vinh quang từ những lần chiến thắng trong quá khứ.
“Thưa sếp, tôi rất kiên trì, rất quyết liệt, có định hướng…”
Ông ngồi lui lại và nghiêng đầu.
“Tôi còn rất nhất quán và cả cứng đầu…”
“Đúng thế, cô đúng là thế Stone ạ,” ông đồng tình.
“Tôi sẽ không ăn, ngủ hay uống nước cho đến khi…”
“Được rồi, Stone. Vụ này là của cô.”
“Sẽ không ai làm việc chăm chỉ hơn… Xin lỗi, gì cơ ạ?”
Ông hướng về phía trước và bỏ quả bóng mềm ra. “Ngài Quyết Liệt và tôi đã có một cuộc tranh luận sau khi cô đi. Tôi đã dùng rất nhiều từ ngữ như cô vừa dùng. Tôi đảm bảo với ông ta rằng nếu ai đó có thể cứu được bọn trẻ, cô cũng có thể.”
“Thưa sếp, tôi…”
“Nhưng cả hai chúng ta đều tròng cổ lên giá treo cho vụ này đấy Stone ạ. Ngài Quyết Liệt sẽ không chịu trách nhiệm cho bất kì thất bại nào. Đặc biệt là sau lần trước. Không có sự thoả hiệp nào trong vụ này. Một bước đi sai và chúng ta xong luôn. Cô hiểu tôi không?”
Kim trân trọng niềm tin Woody đã đặt vào khả năng của cô và cô sẽ không để ông thất vọng. Cô đã cố hình dung ra cuộc hội thoại diễn ra giữa sếp mình và Ngài Quyết Liệt. Sếp cô hẳn phải rất nhiệt tình thuyết trình mới thắng được Baldwin.
“Cô cần những trợ giúp gì?” Ông hỏi, đưa tay với lấy bút.
Cô hít một hơi dài. “Hồ sơ hoàn chỉnh từ vụ trước. Nó sẽ cho tôi biết mọi thứ tôi cần về cách thức tổ chức điều tra đã được áp dụng.”
“Đang lấy cho cô rồi. Gì nữa?”
“Tôi muốn có cán bộ hỗ trợ gia đình từ lần trước.”
Ông viết ra đề nghị này, đề nghị khó khăn nhưng với cô nó sẽ rất hữu ích. Cán bộ hỗ trợ gia đình ở cạnh các gia đình từ đầu đến cuối có thể cho cô cái nhìn của người trong cuộc cũng như lời khuyên ở những điều tương tự.
“Tôi sẽ xử lí. Tiếp theo.”
“Tôi dự kiến sẽ cắm chốt ở nhà Timmins. Tôi sẽ tiến hành cuộc điều tra từ đó.”
“Stone à, điều đó không thật sự…”
“Tôi phải làm thế, thưa sếp. Tôi cần luôn có mặt. Thông điệp đầu tiên được gửi qua tin nhắn. Chúng ta không biết đó có phải là phương thức chúng sẽ tiếp tục dùng để liên lạc hay không và tôi cần phải ở đó toàn thời gian, sẵn sàng để đối phó với mọi diễn biến.”
Ông suy nghĩ một chút. “Tôi sẽ cần giải trình rõ ràng với Ngài Quyết Liệt Baldwin, nhưng thôi, đó là việc của tôi cô không cần bận tâm. Tôi mong sẽ được thông tin kịp thời và phải trao đổi thông tin theo chuẩn mực của tôi chứ không phải của cô.”
“Chắc chắn,” cô đồng ý và đứng nhìn ra phía cửa. “Tôi cần gọi đội của tôi.”
“Họ ở trên tầng, đang đợi cô.”
Kim chau mày. “Sếp à, tôi chỉ vừa mới đề xuất vụ này mà?”
“Cô vừa đi thì tôi gọi họ vào luôn. Họ chưa biết lí do nhưng tôi sẽ để cô tự giải thích cho họ.”
Cô nghiêng đầu. “Làm cách nào sếp lại biết trước hết thế?”
“Vì tôi đã nói là cô không thể nhận vụ này - và cô thì không thích bị ai sai khiến bao giờ.”
Kim mở miệng định cãi nhưng rồi ngậm lại ngay. Lần này cô không thể cãi được.