Chuyến xe máy chạy tám ki-lô-mét suốt từ Pedmore đến Netherton bám đầy những mảng băng. Hơn một lần bánh sau trượt ngoài tầm kiểm soát của Kim và ngọn đồi dẫn lên ngôi nhà không khác gì một đường trượt tuyết, nhưng cô đã bắt động cơ làm việc đúng chín phút sau khi nhận được cuộc gọi. Mặc dù cô đã để lại liên hệ cho Jenny Cotton, Kim không bao giờ trông đợi một cuộc gọi.
Người phụ nữ đã đứng sẵn ở ngưỡng cửa, cô ta mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, chiếc điện thoại nắm chặt trong tay. Biểu cảm đông cứng trên gương mặt của cô ta không liên quan đến nhiệt độ.
Kim bỏ mũ bảo hiểm ra và đưa người phụ nữ vào phía trong, đóng cánh cửa phía sau lại.
“Cảm ơn cô đã đến… Tôi chẳng biết phải làm gì…”
“Không sao mà,” Kim nói. “Cô đã làm đúng.”
Kim không ngạc nhiên khi Jenny vẫn còn giữ chiếc điện thoại. Thật lòng mà nói, nếu là cô thì cô cũng không giao nộp nó.
Jenny bước đi như một cái máy, vô hồn trong trạng thái bị sốc. Cô ta vấp vào một trong những chiếc ghế của phòng ăn.
Kim với tay ra và giữ cô ta lại, bắt cô ta ngồi vào ghế.
Bản thân cô cũng cần một thức uống ngọt và nóng nhưng người phụ nữ trước mặt này có vẻ còn cần nó hơn.
Kim bước vào bếp và rót nước vào ấm đun. Sau khi tìm ở một vài chỗ, cô cũng tìm được mấy chiếc cốc, cà phê, đường và sữa.
“Tôi đã đến rất gần rồi,” người phụ nữ khẽ nói khi chiếc ấm tắt đi.
Kim quay lại.
Những giọt nước mắt câm lặng rơi trên gò má Jenny khi cô ta nhìn xuống chiếc điện thoại trên tay mình.
“Rất gần với cái gì?” Kim hỏi, nhưng cô đã có câu trả lời trước cả Jenny.
“Gần đến sự thanh thản,” cô ta nói và ngước mắt lên.
Kim đặt mấy cốc cà phê lên bàn và ngồi xuống. “Đó không phải là câu trả lời,” cô nói nhẹ nhàng.
“Đó là khi cô không còn biết câu hỏi là gì nữa.”
Kim nghĩ về câu nói của Albert Einstein. “Cuộc đời sẽ chẳng đáng sống nếu như chúng ta không biết sống vì người khác.”
Và người đang ngồi trước mặt cô là một ví dụ điển hình. Người đàn bà đáng thương và thất bại này đã cố tồn tại mà không có đứa con của mình, nhưng cuộc sống của cô ta hoàn toàn tuyệt vọng, vô phương hướng.
Kim với tay ra và nhẹ nhàng chạm vào tay cô ta.
“Cô đã đọc tin nhắn chưa?”
Người phụ nữ gật đầu và áp chiếc điện thoại vào ngực mình.
Kim giữ tay cô ta. “Tôi xem được không?”
Cô ta dè dặt đưa tay ra. Kim gỡ chiếc điện thoại khỏi bàn tay của người phụ nữ và cuộn đến tin nhắn gần nhất.
Không phải là một trong các số đã dùng rồi. Kim đã viết các số điện thoại trên mỗi tin nhắn lên bảng trong phòng tác chiến. Các tin nhắn và các số điện thoại khắc sâu vào tâm trí của cô.
Tin nhắn này ngắn và đơn giản.
Mày có muốn chơi lần nữa không?
Kim nhắm mắt lại. Trong tình hình xấu nhất thì họ đang đối mặt với một trò đùa ác độc nhất, một nỗ lực để moi tiền từ người phụ nữ vẫn đang chìm trong đau khổ này. Trong tình huống tốt nhất, đây là một bà mẹ bị đẩy vào cuộc thương lượng để nhận lại xác đứa con của mình.
Hình ảnh Eloise bị Helen quặt tay ra sau rồi đẩy đi như một con ếch trong khu vườn của Timmins xuất hiện trong đầu cô. Eloise nói rằng hắn vẫn còn một âm mưu nữa chưa thực hiện. Liệu đó có chính là điều bà ta ám chỉ? Kim nhanh chóng xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Bây giờ cũng đành đánh cược với vận may như chơi xổ số thôi chứ biết làm sao.
Kim là một Thanh tra và cô làm việc với sự thật. Cô đứng dậy và đẩy chiếc ghế xuống dưới bàn. “Tôi phải đề nghị cô để tôi giữ chiếc điện thoại này.”
Jenny Cotton nhìn hốt hoảng. Mắt cô ta dán vào chiếc điện thoại và Kim có cảm giác cô ta muốn nhanh chóng giật lại chiếc điện thoại và nâng niu nó.
Cô dùng tay phải gỡ những ngón tay trái của Jenny ra.
“Nếu có một cơ hội dù là nhỏ nhất, liệu cô có thể mang xác con gái tôi về nhà không?”
Kim miễn cưỡng hứa, một lời hứa mà cô không chắc mình có thực hiện được không, nhưng cái nhìn của cô ta, cái nhìn tuyệt vọng đó đã vươn tới bụng và khiến cô quặn đau.
“Nếu như chúng còn giữ con bé, tôi nhất định sẽ tìm ra.”