Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Karen nhặt chú gấu Teddy màu nâu mà Robert đã mang tới bệnh viện vào ngày Charlie được sinh ra. Con thú nhồi bông này đã phải trải qua bao nỗi khổ sở trong suốt những năm tháng qua. Nó bị nôn vào, bị xách tai kéo lê khắp nơi và bị lôi bông nhồi ra khỏi bụng.

Trong những năm qua, nó bị cho lên nóc tủ sách để thuận chỗ cho những đồ thiết yếu hơn cho một cô bé 9 tuổi, nhưng nó vẫn ở trong tầm mắt.

Ba tuần trước Charlie không được khoẻ với triệu chứng đau họng và ho. Thế là con gấu đã được đưa từ tủ sách xuống làm gối ôm.

Giờ đây Karen ngồi trên mép giường, ôm chú gấu sát vào lòng mình.

Căn phòng là chốn yên bình của cô; nơi cô có thể âu yếm Charlie và cất nhiều vật kỉ niệm. Mỗi thứ trong căn phòng đều có một kí ức: một khung ảnh từ Jamaica có những vỏ sò; một tấm gương có đèn gắn pin ở phía trên tủ quần áo; một set đồ gồm bàn chải và kem đánh răng mua hồi đi chơi London.

Ở đây, trong căn phòng này cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của con gái mình, như thể Charlie vẫn đang tắm ở dưới nhà. Đó đã từng là một nơi không bị những người lạ xâm nhập. Ngôi nhà của cô giờ không còn cảm giác giống nhà. Nó hiện nay là một chiến trường, một khách sạn, một pháo đài; nhưng cảm giác của sự xáo trộn này không đến từ những hoạt động bất thường gần đây trong căn nhà mà bởi vì một thứ đã biến mất. Đó là cô con gái nhỏ của cô.

Cô ôm con gấu chặt hơn khi một cơn đau thể xác trào lên. Nỗi đau trong lòng có thể chuyển hoá thành nỗi đau thể xác giống như một sự giác ngộ. Từ thời thơ ấu, những gia đình bố mẹ nuôi, trại mồ côi, bị ăn đòn, bị lạm dụng, cô đều đã trải qua, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy nỗi đau đang chạy qua cơ thể cô giống như lúc này.

“Mẹ yêu con, thiên thần của mẹ,” Karen thầm thì. “Hãy cố mạnh mẽ nhé! Mẹ sẽ đưa con về nhà.”

Những giọt nước mắt cay xè trước khi tuôn ra nhưng nó giúp dịu đi nỗi đau, một phần nhỏ nếu so với nỗi đau về Charlie như đang muốn gào thét lên trong lòng cô.

“Chào em yêu, anh nghĩ anh có thể tìm thấy em ở đây.”

Trên bậc cửa có một người đang đứng - người duy nhất có thể chia sẻ căn phòng này cùng cô.

Cô vỗ vào chiếc giường ngỏ ý mời ngồi.

Robert ngồi xuống và kéo cô sát lại.

Cô biết những người khác nghĩ gì khi họ nhìn vào chồng cô. Một người đàn ông cao to và cân đối với nhiều vệt tóc xám bạc. Mũi ông hơi nhọn so với mặt và đôi tai thì hơi lệch về sau gáy. Họ thấy một vài đốm đồi mồi trên tay ông và không thấy những đốm ấy trên tay cô.

Nhưng họ không thấy được những gì cô thấy. Nếu họ chú ý hơn đến đôi mắt của ông, họ sẽ hiểu điều đó. Trong đó chứa đựng tình yêu, sức mạnh, sự đồng cảm và tấm lòng rộng rãi. Và cô thấy điều đó mỗi ngày.

“Chúng ta sẽ đưa con bé về, em yêu ạ, anh hứa đấy. Từng giờ trôi qua việc điều tra vẫn đang tiến triển.”

Giọng ông nhẹ nhàng, ấm áp và trấn an. Cô nhắm mắt dựa vào ngực ông, cho mình một phút ở nơi yên bình này.

“Chú gấu tội nghiệp,” Robert nói khi xách tai trái của nó lên. “Em có nhớ chúng ta có lần phải giặt con gấu sau khi con bé cho nó ăn bánh sandwich kẹp thịt không?”

Karen gật, dụi đầu về phía hơi ấm từ ngực ông.

“Chúng ta phải đánh vật để lôi con gấu ra khỏi con bé và khi con bé hiểu chúng ta muốn gì, nó càng cương quyết bám chặt con gấu không thả ra.”

Karen mỉm cười.

“Cuối cùng chúng ta cũng đồng ý bày ra một trò chơi vui để con bé không thể giữ được con gấu. Sau đó em lẻn ra ngoài và đem con gấu cho vào máy giặt. Nửa giờ sau con bé đi xung quanh máy giặt và thét lên khi thấy con gấu cứ quay vòng vòng qua cửa trước máy giặt. Con bé tưởng chúng ta định giết con gấu.”

“Em nhớ.”

Robert thở dài. “Đêm đó anh thức trắng tự hỏi liệu chúng ta có gây nên chấn thương tâm lí vĩnh viễn nào không khi con bé phải chứng kiến chú gấu của mình bị đối xử như thế.”

Như thường lệ, chồng cô lại làm dịu nỗi đau của cô.

“Vậy mà anh bảo em là lo cho con thái quá?”

“Hai người là gia đình của anh và anh yêu hai mẹ con.”

Cô cảm thấy ông đang cúi xuống dụi vào cô. Ông vẫn giữ một số quan điểm truyền thống và cảm thấy nhiệm vụ của ông là bảo vệ hai mẹ con họ. Ông thấy mình đã thất bại.

Karen nắm tay ông. “Anh không thể ngăn được chuyện đó, Rob à. Không ai trong chúng ta có thể.”

Ngón cái của cô xoa xoa trong lòng bàn tay ông.

Ông vuốt tóc cô. “Chúng ta phải đưa con bé về, Kaz ạ.”

Cô gật đầu. Cô biết chuyện gì đang đến.

Họ nói chuyện đến khuya hôm đó. Những suy nghĩ của họ cứ nối tiếp nhau tuôn ra và họ nói đến khô cổ họng. Sự mất mát chiến đấu với sự phản bội, tình bạn đấu với sự ưu tiên, sự sống sót chống lại lòng trung thực. Sau mười tiếng đồng hồ họ đã đạt đến một quyết định.

Đã đến lúc phải gửi một tin nhắn.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.