Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

“Vậy, cô đang nghĩ gì thế, thưa sếp?” Bryant hỏi khi cả hai lướt qua Dudley.

“Không có gì, tôi ổn mà.”

“Không, tôi nghĩ cô chẳng ổn đâu. Cô chỉ để tôi cầm lái khi cô cần thời gian để suy nghĩ.”

“Không có gì đâu… sẽ nhanh thôi.”

“Tôi không nghi ngờ gì điều ấy cả nhưng nếu cô ném bớt mớ bòng bong đó cho tôi thì cô sẽ nhanh ổn hơn.”

“Có thật thế không?” Cô hỏi.

“Không thực sự là vậy. Tôi hiểu cô nên tôi hứa nghiêm túc là sẽ không khuyên cô điều gì đâu. Chỉ đơn giản là nói ra vấn đề thôi.”

“Tracy Frost không phải là nguyên nhân dẫn tới cái chết của Dewain Wright,” Kim nói và cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi những từ ngữ ấy được thốt ra. “Cô ta đã đến ngôi nhà tối qua - đây lại là một vấn đề khác - nhưng cô ta khăng khăng về Dewain, vì thế tôi ôm đống hồ sơ từ cơ quan để xem xét kĩ hơn.”

“Nhưng cô ta làm lộ câu chuyện và làm thế nào…?”

“Thời gian đang dần cạn kiệt. Chúng ta… Không, tôi cho rằng cô ta là người tung tin vì mọi thứ xảy ra quá nhanh. Cô ta đã làm mọi chuyện bung bét, đừng hiểu nhầm tôi, nhưng thằng bé đã chết mười phút trước khi tờ báo đầu tiên lên kệ.”

“Khỉ thật, nghĩa là có ai đó đã để Lyron biết Dewain vẫn còn sống?”

Kim gật đầu, mắt nhìn ra cửa sổ. Loạt đèn trên đường Birmingham New Road nhấp nháy liên tục bắt đầu làm Kim điên tiết. Bryant chỉ cần chuyển nó sang màu vàng là tự khắc đám còn lại sẽ tự chuyển màu.

“Thằng bé khiến cô rất ấn tượng đúng không?” Bryant hỏi.

Đúng, thằng bé quả là đã để lại trong cô nhiều ấn tượng vì nó là đứa trẻ dũng cảm nhất mà cô từng gặp. Dù nó biết trốn khỏi băng đảng kia là đánh cược với tính mạng nhưng vẫn làm bằng mọi giá.

“Vậy cô định làm gì?” Bryant hỏi. “Cô không thích để bất kì việc gì dây dưa không dứt điểm, nhưng trường hợp này thì…”

“Tôi thậm chí chẳng thể nghĩ đến việc giải quyết một vụ khác và không chỉ bởi tôi đã hứa với Karen. Tôi cần tập trung vào Charlie và Amy và phải đưa được hai đứa trẻ về nhà.”

Bryant gật đầu thấu hiểu. “Nghĩa là cô không thể kham vụ này.”

“Tôi biết thế, nhưng tôi không định cho qua sự thật rằng ai đó đã làm rò rỉ thông tin thằng bé còn sống, để rồi nó phải chết. Thằng bé không đáng phải bị như vậy.”

“Lạy Chúa! Cô không nên để bất kì điều gì khiến cô bị nao núng ở một trong những vụ này, nhưng cô đang bị gắn chặt vào ngôi nhà rồi.” Bryant tặc lưỡi.

Cô nhìn ngang sang phía Bryant. “Liệu họ có trả thêm lương cho việc anh nhắc lại những thứ tôi nói không?”

“Không, tôi tự nguyện mà.”

“À ừ,” cô nói, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề. “Tôi hiểu anh đang nghĩ gì, tôi thích ý nghĩ của anh đấy.”

“Tôi chẳng nghĩ gì cả. Chỉ nghe thôi, như kiểu tôi nói rằng tôi sẽ làm ấy.”

Lúc này, Kim biết rõ cô sẽ phải làm gì và sẽ nói rõ khi họ quay lại.

Cô quay lại phía Bryant khi họ tiến gần tới nhà tù.

“Như thường lệ thì cảm ơn anh vì đã vô tích sự như vậy.”

“Đừng khách sáo, thưa sếp.”

Nhìn từ xa, cánh cửa của nhà tù Featherstone được lắp vào bức tường gạch dày khiến Kim liên tưởng tới một bộ phim hoạt hình, như kiểu khi công trình hoàn thành rồi người ta mới nghĩ đến việc lắp thêm những cánh cửa dẫn vào.

Kim thích suy nghĩ rằng một vị kiến trúc sư xây nó thật cao và thật kiên cố, rồi nhìn lại và chợt nghĩ, ồ chết tiệt, quên không trổ lối vào cho bọn tù nhân rồi. Nhà tù Featherstone ở Wolverhampton chưa bao giờ là nơi giam giữ hiệu quả. Nhà tù này kỉ niệm sinh nhật lần thứ 1000 bằng một cuộc điều tra hé lộ rằng, ba mươi tư phần trăm tù nhân vào đây thừa nhận sử dụng thuốc phiện. Ít nhất một phần ba có thể được xếp vào nhóm không thừa nhận. Năm 2007, trong ‘cuộc thi’ kiểm tra dương tính với chất gây nghiện mà điển hình là thuốc phiện ở Anh quốc thì những tù nhân ở đây đã giành chiến thắng với số phần trăm cao nhất.

Trong những năm gần đây, thêm ba dãy nhà lung linh đã được xây, chiếm luôn thương hiệu siêu nhà tù và gần như tăng gấp đôi sức chứa cho các tù nhân loại C.

Người gặp họ phía bên ngoài cánh cửa vòm là một nữ cảnh sát mặc đồng phục có vẻ ngoài như thể đang chơi game thời trang. Kim đoán cô ta chỉ khoảng chưa đầy 21 tuổi. Cô ta có dáng người nhẹ nhõm và khuôn mặt ngây thơ. Kim hiểu rằng vẻ bề ngoài có thể đánh lừa cảm giác nhưng nó không thể là lời nói dối trắng trợn. Cô chỉ cầu Chúa rằng cô bé này không giữ quan điểm rằng mọi tù nhân đều lương thiện và bị oan và nếu cô ta tôn trọng họ thì họ cũng sẽ tôn trọng lại cô ta.

Họ đã và sẽ không như vậy đâu.

Bryant chìa ra chiếc huy hiệu và cô ta chăm chú kiểm tra nó. Cô ta lắc đầu.

“Hôm nay không có lịch thăm tù nhân, chỉ có thứ Hai thôi.”

Kim thực sự biết ơn những gì tốt đẹp đã diễn ra trong tuần này. Cô vừa định mở miệng thì Bryant đã nhanh nhảu nói.

“Chúng tôi đã gọi trước và nói chuyện với…”

“Mọi thứ ổn chứ Daisy?” Một người đàn ông cất giọng hỏi từ ngưỡng cửa vào trong nhà tù. Bryant nhanh tay giơ thẻ lên. “Chúng tôi đã được cho phép. Nếu anh gọi cho…”

“Tôi đã nhận được thông báo.” Người đàn ông trả lời cộc lốc.

Bryant tiếp tục. “Chúng tôi cần nói chuyện với một trong số những tù nhân ở đây. Điều này rất quan trọng.” Kim đoán người đàn ông xấp xỉ ngũ tuần. Chiếc áo sơ mi trắng của ông ta nhăn nhúm, cổ phanh ra để lộ phần ngực có những vết đỏ do cạo lông ngực.

“Bước qua đi,” ông ta nói và chỉ vào chiếc máy dò kim loại. Cả hai móc hết những gì có trong túi ra và đặt chìa khóa, điện thoại và tiền lẻ vào khay. Kim đi qua được còn chiếc bút để quên trong túi Bryant khiến chiếc máy rú lên.

“Chúng tôi cần gặp Lee Darby,” Kim nhặt lại mấy món đồ của cô.

“Cô phải để đồ đạc hết lại đây,” viên cảnh sát nói, chuyển cái khay cho Daisy.

Kim thấy cái khay biến mất bên dưới chiếc bàn. Cô phản đối. “Này ông cảnh sát…,” Kim ghé sát vào biển tên của ông ta, “…ông Burton. Tôi cần những thứ của tôi…”

“Cô không được phép qua nếu mang theo chìa khóa, điện thoại và thẻ ngành.”

“Chơi đẹp đi nào sếp,” Bryant vừa nói vừa giả vờ ho. Kim bất đắc dĩ chấp nhận đây là cây bút của anh chứ không phải của cô, sau đó thở mạnh đầy hậm hực.

Ông ta với qua cái bàn và đưa cho họ hai thẻ khách đến thăm.

“Cuối cùng, cô có mang theo vật gì sắc không?”

Bryant bước lên. “Ông có thể cắt lưỡi cô ấy không? Sắc lắm đấy!”

“Mục đích của chuyến đi?” Burton hỏi, phớt lờ lời nhận xét của Bryant.

“Bí mật,” Kim trả lời.

Burton nhìn cô dò xét trong năm giây liền. Kim không chớp mắt.

Ông ta quay lại. “Tôi sẽ dẫn anh chị tới buồng thay đồ cho khách.”

“Chúng tôi muốn tới tìm anh ta trước,” Kim nói rõ.

Cai ngục Burton dừng bước. “Điều này là không đúng quy định.”

“Tôi hiểu điều đó,” Kim nói. Đây không thể được coi là một chuyến đi có kế hoạch trước. Mục đích của Kim là để xác minh xem liệu Lee Darby có dính líu đến vụ bắt cóc con gái của chính hắn không?

Đầu tiên, cô phải điều tra xem liệu hắn biết gì về Charlie không? “Nhưng đó là những gì chúng tôi muốn và tôi không có cách nào nói hết mức độ khẩn cấp của tình hình.”

Kim bắt đầu di chuyển lên phía trước. Cai ngục Burton bước theo sau. Ông ta xem đồng hồ và suy xét một lúc.

“Hắn có thể sẽ tới phòng Gym tập luyện bóng rổ. Sẽ có nhiều tù nhân khác ở đó.”

“Đừng lo về phần Bryant, tôi sẽ bảo vệ anh ấy.” Kim nói.

“Cô Thanh tra ạ, sự an toàn của cô là trách nhiệm của tôi.”

“Được rồi, thưa ông.” Kim mềm lại. “Tôi hứa sẽ luôn bám sát ông, vậy là được chứ gì?”

Nếu kế hoạch của cô kín kẽ thì cô đã chẳng phải hứa như vậy. Ông ta suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.

“Vậy gã đó nhìn như thế nào?” Bryant hỏi khi họ đi dọc hành lang.

Mỗi dải hành lang giống nhau bị phân tách bởi những dãy khóa tự động đóng mở.

Đây đó trong ngục này, luôn có một nhóm nhỏ giữ thông tin tình báo về mọi tù nhân. Họ hiểu họ nên nói chuyện với ai, và tránh nói với ai, ai là thù, và quan trọng hơn, ai là bạn.

“Hắn là một trong những người giàu tham vọng,” Burton nói.

“Là gì cơ?” Kim hỏi.

“Chúng tôi đưa ra một vài miêu tả cá tính. Tên Lee thích giao du với những người ở cấp độ cao hơn.”

“Sao lại như vậy được?” Bryant hỏi.

“Giống như những nơi khác, có sự phân chia cấp bậc, một hệ thống chặt chẽ hơn ở trong tù. Tầng lớp dưới cùng cũng là tầng đông nhất được cấu thành từ những tội nhỏ: tù nhân thường là trộm ở cửa hàng, xe hơi, đại loại vậy. Họ chỉ ở đây với chúng tôi trong khoảng thời gian tương đối ngắn ở mỗi giai đoạn. Họ có xu hướng gắn kết với nhau và tránh xa các thế lực nhà tù. Chủ yếu là vì họ không ở đây lâu.

“Lớp tiếp theo là những tên trộm chuyên nghiệp, những tù nhân GBH* nằm ở khúc giữa. Gã Lee thích trà trộn vào đám những ông lớn. Các cuộc hội thoại giữa họ không thể được gọi là dài. Có thể chỉ tranh thủ nói lúc đi tiểu.”

“Hắn không nổi lắm à?”

Burton nhún vai. “Hắn có thể nếu ngưng việc cố giao du với bọn ‘gớm’ nhất ở đây. Hắn còn chẳng có gan đánh đàn bà cơ mà. Kiểu như hắn thì không dám đâu.”

“Tại sao không?”

“Bởi vì cô ta đã thú nhận trên tòa và còn cho hắn ăn đòn, vì thế ngay cả vợ hắn cũng không sợ hắn. Dù không bẩn tưởi như kẻ ấu dâm, nhưng hắn cũng chẳng khác gì cái giống ấy.”

“Và hắn vẫn tiếp tục thử chứ?”

Burton gật đầu. “Hãy để cho hắn làm gì đó đi.”

“Hắn còn gây rắc rối nào nữa không?” Kim hỏi.

“Có đánh nhau vài lần nhưng không có gì nghiêm trọng. Thêm vài tháng vào án tù và cuối năm nay hắn sẽ được hưởng ân xá lần đầu tiên.”

Burton mở cửa một hành lang nơi có cửa dẫn tới phòng tập thể dục. Kim biết nhà tù tổ chức nhiều hoạt động thể thao như cầu lông, bóng gỗ, bóng chuyền và bóng đá.

Cô cũng biết tù nhân ở nhà tù Featherstone có gần mười tiếng không phải ở trong phòng giam mỗi ngày.

Ôi, giá mà cô là người cai trị thế giới.

Burton quay lại nhìn cô. “Ừ… cô không thể đứng ngoài và để cho đồng nghiệp của cô…?”

“Bryant, anh đến bắt chuyện với thằng lùn đằng kia đi. Hãy giả vờ là biết anh ta,” cô nói khi thò đầu nhòm vào trong. Bryant nhìn cô ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo lời cô.

Kim bước vào căn phòng, đứng dựa vào tường nhìn mông lung. Burton thở dài nhưng vẫn đứng cạnh cô.

Hương thơm của một phụ nữ như một loại chất gây nghiện cho một con chó nghiện. Cô nửa mong tất cả đám tù nhân sẽ chạy về phía cô và ngồi đó, nửa không. Như dự kiến, các cặp mắt trong phòng hướng về phía cô. Mất gần bốn giây để một tù nhân nhận ra cô là một cảnh sát, điều này khiến chúng mất hứng. Tất cả, ngoại trừ một người. Kim không nhìn về hướng anh ta nhưng trong tầm nhìn có thể, cô thấy anh ta nghiêng đầu và đi về phía cô. Có vẻ như anh ta sẽ cử một thằng găng - tơ gấu nhất trong ngày chủ nhật đến tính chuyện với cô. Tên đó nhảy nhảy rồi giạng chân ra. Đó là cảnh buồn cười nhất cô được chứng kiến hôm nay. Burton tiến tới sát hơn.

Lee giơ hai tay lên. “Được rồi, thằng hãm tài, tao biết con đĩ này.”

“Này, hãy nhìn…”

“Kim?” hắn nói, cuối cùng cũng đứng trước mặt Kim. “Có phải cô không, cô Kim Stone?” Kim nhìn chằm chằm vào hắn, cái nhìn không cảm xúc.

“Là tôi… Lee… Lee Darby đây. Chúng ta lớn lên cùng nhau, chúng ta là bạn học.”

Lạy Chúa Jesus, hắn nói với cô như thể hắn thực sự tin vào đống bầy nhầy bẩn thỉu đang tuôn ra từ cái miệng bốc mùi kinh tởm của hắn. Kí ức của cô có chút khác biệt. Kim nghiêng đầu và cau mày. Một nụ cười nhạt thoáng trên môi cô. Ồ, tiếp tục đi, cô muốn cùng chơi với hắn một lúc.

“Ừ đúng rồi, tôi nhớ ra anh rồi. Chúng ta đã ở Goodhampton cùng nhau.”

Hắn phá lên cười. Điệu cười khiến khuôn mặt hèn hạ của hắn càng khó ưa. “Chính thế đấy. Ha ha, tôi nghe nói cô là một con heo nhưng thú thực là tôi thực sự tin là thế đấy.”

Kim nhìn xung quanh như thể vừa chợt nhận thức họ đang đứng nói chuyện ở đâu.

“Thế tại sao anh lại có kết cục ở đây thế? Tôi nghĩ anh phải ‘ngon’ lắm rồi chứ,” cô nói ngắn gọn.

“Chỉ là tạm thời thôi. Bọn cảnh sát các người thường luôn bắt nhầm người. Tôi chẳng bao giờ ăn không ngồi rồi, chỉ là sai địa điểm và thời điểm thôi.”

À, vậy ra việc bị người ta bắt giữ sau khi dùng nắm đấm đấm liên hồi cô người yêu đến mức phải nhập viện, vào phòng chăm sóc đặc biệt là một kiểu sai lầm. Thật xui xẻo cho hắn.

“Thế anh định làm gì nếu đúng địa điểm, đúng thời điểm?”

“Vừa mua một ít vừa bán một ít.”

Kim gật đầu thấu hiểu. Nếu có ngày hắn lại gặp cô, thì cô thà cắm đầu xuống đất còn hơn nhìn mặt hắn.

“Vợ, con anh thì sao?”

Hắn lắc đầu. “Làm gì có, chúng chỉ là một đám ngu ngốc vô dụng. Không làm gì ngoài vét sạch tiền bạc và ăn bám.”

Hắn nháy mắt với Kim khiến cục tức dâng lên đến cổ. Cô bịt miệng lại và ho. Tín hiệu để Bryant hiểu cô đã xong việc. Cuối cùng, vở kịch được hạ màn, ánh mắt cô chiếu ra những ánh nhìn ghê tởm mà cô cảm nhận được.

“Lee, mày chắc chắn chẳng khá hơn qua thời gian. Có thể mày không ở nơi mày mong đợi, nhưng lại đang ở nơi mà tao rất mong mày ở đấy.”

Bryant rón rén đến bên Kim. Cô quay người và bước đi. Cô nhận ra không có sự dối trá nào ở tên kia cả. Nếu hắn có dính dáng đến vụ bắt cóc phức tạp như vụ bắt cóc hai người một lúc thì hắn phải hung hăng hơn mới phải. Đó lẽ ra phải là một kiểu tự mãn thiển cận, một niềm khoái lạc trong sự khôn lỏi của hắn.

Kim chắc chắn rằng hắn chẳng biết gì về sự tồn tại của Charlie hết. Khi nhắc đến bọn trẻ thì mặt hắn không có biểu hiện gì cả.

Đúng, cô lẽ ra đã có thể giải quyết theo một cách đơn giản và hỏi thẳng hắn, nhưng để làm được vậy cần thức tỉnh hắn rằng hắn có một đứa con gái. Một sự thật là Lee sẽ không hoài nghi mà sẽ còn lợi dụng điều đó trong một vài hoàn cảnh.

Thật sự thì cô không quan tâm tới việc bảo vệ hàng rào mong manh mà Karen đã xây quanh gia đình mình. Đó là một mớ chuyện dối trá mà sau tất cả bạn cô phải đối diện.

Cô đã làm thế vì Charlie. Lee Darby là ông bố bất đắc dĩ của đứa trẻ. Ngày hôm nay, cô bé đã có Robert.

“Chúng ta đi đâu đây sếp?” Bryant hỏi khi họ bước ra ngoài bầu không khí trong lành.

“Quay về nhà,” cô nói.

Sau khi đã cố mà không thành, cô cầu trời sẽ tìm được gì đó trong đống tài liệu.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.