“Kev có gì không?” Kim hỏi. Dawson đã được gọi về ngôi nhà để trao đổi trước khi chuyên gia hành vi tới.
Sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt cậu ta. “Theo như người bạn thân nhất của tôi ở tầng dưới thì Inga không đưa ai về ngôi nhà trong nhiều tháng nay. Không có người hàng xóm nào nói chuyện với cô ta và họ xác nhận chỉ nhìn thấy cô ta ở một mình.
“Tôi đã đưa ảnh của cô ta ra mấy cửa hàng trong vùng. Cô ta đi cắt tóc mấy lần và một vài lần mua đồ ăn Trung Quốc mang về nhưng không nói chuyện gì với ai. Cô ta nhập hội với một nhóm đến từ Brierley Hill, nhóm này bị kết tội đột nhập nhưng rất lạ là chưa thấy có ai thưa kiện.”
Giữ kín mọi chuyện với đồng đội trong ngành cũng khó ngang với việc bưng bít truyền thông.
Việc lần ra dấu vết của Inga dường như bất khả thi. Vì sự an toàn của Inga, Kim hi vọng bọn bắt cóc cũng không thể tìm ra cô ta. Lời giải thích duy nhất cho việc Inga lao ra khỏi xe cứu thương là do sợ hãi. Ả đã bị ức chế cảm xúc.
Kim thực sự nghi ngờ đó là một phần kế hoạch của bọn chúng. Lẽ ra sẽ có lí hơn nếu Inga đợi ngoài bệnh viện và chờ đến khi được đón đi hay đơn giản là rời đi sau đó, nhưng cảnh tượng ngoài bệnh viện khiến Kim hiểu rằng, lúc này Inga đang chạy trốn trong sợ hãi.
“Stace?” Cô nói, quay đầu lại.
“Tôi vừa gửi thư cầu cứu tới các hãng mạng di động. Tôi nhận được thông báo xác nhận và họ cố gắng lắm để không chết sặc vì buồn cười. Tôi có thêm một địa chỉ khả thi về một trong số những gia đình trong vụ trước nhưng gia đình kia thì khó tìm hơn một chút. Có thể đã thay đổi chỗ ở hoặc thay tên đổi họ.
“Trong danh sách những đối tượng khả nghi mà bố mẹ bọn trẻ đưa ra, có một bản lưu liên quan đến một nhân viên có tiền án trộm cắp vặt nhưng Robert xác nhận rằng ông ta đã biết khi giao việc. Lí lịch những người còn lại đều sạch sẽ trừ phần lớn những đối tượng trong danh sách của Stephen. Tôi sẽ tiếp tục tìm hiểu về việc này.”
“Có gì hữu ích về hai chiếc điện thoại đã dùng không?”
“Là thuê bao trả trước được mua từ nhiều nhà mạng khác nhau và thanh toán trước qua thẻ tín dụng. Cả hai sim được mua với một thẻ tín dụng giả từ Manchester và được chuyển đến hòm bưu điện ở Ealing.”
“Ồ, điều đó cho ta thấy…”
‘Từ mười một tháng trước, sếp ạ’ Stacey nói rõ.
“Chết tiệt,” Kim càu nhàu. Đó chắc hẳn là rất lâu về trước nhưng ai mà nhớ lại được cái kẻ đã thuê hòm chứa ở bưu điện từ lâu rồi chứ.
“Điều đó cho thấy chúng đã chuẩn bị rất lâu để bắt cóc hai đứa bé.” Bryant nói.
“Không phải hai đứa bé cụ thể này, mà là chuẩn bị rất lâu cho kế hoạch bắt cóc nhưng không có đối tượng cụ thể. Hẳn phải có mối liên hệ với một hoặc cả hai gia đình. Đó là lí do chúng trở thành mục tiêu của nhóm bắt cóc.
“Được rồi, mỗi người cầm một xấp tài liệu đi,” cô nói khi ôm lấy một chồng giấy tờ từ chiếc hộp gần nhất. “Tôi muốn biết liệu có manh mối nào giải thích vì sao mục tiêu lại nhắm vào hai đứa bé ấy trong vụ lần trước?”
Mọi người gật đầu và với lấy một phần hồ sơ của vụ trước.
“Này sếp, hãy thử tưởng tượng xem, sẽ như thế nào nếu tiểu sử nhân vật trong đống hồ sơ này là cô nhỉ?” Dawson vừa nói vừa cười.
Bryant khịt mũi. “Nếu mà thế thì lũ tội phạm trong này có thể chiếm được sự cảm thông và nhà cửa của tôi rồi.”
“Và sẽ được tăng lương hậu hĩnh,” Dawson nói thêm. Kim cười với cả hai người.
“Ôi chết toi rồi Dawson, cô ấy đang cười kìa,” Bryant săm soi.
“Như thế nghĩa là, tôi phải câm miệng ngay nếu không muốn chết đấy.”
“Lúc này thì đó là ý kiến hay đấy,” Kim nói. Cô nhìn qua đống tài liệu có chứa những lời khai nhân chứng, kèm với nhật kí các cuộc gọi, báo cáo của cảnh sát với những cuộc gọi đến đường dây nóng từ khắp nơi.
“Ôi chết tiệt,” Kim lầm bầm, khi một bức ảnh chợt lướt qua trong đầu. Cô lao ra khỏi phòng và quay lại sau hai phút với bức ảnh được đóng khung lấy từ giường ngủ của Charlie.
“Trung tâm bơi lội,” cô nói khi tháo các mép của khung ảnh ra.
Kim đọc nhanh chóng, trái tim cô như thắt lại với mỗi câu từ. Khi cô đọc xong, cô đặt nó lại bàn và đẩy về phía Bryant.
“Nói rất nhiều rằng chúng là bạn thân nhất của nhau. Bố của Amy ‘Một công tố viên có tiếng’ được đề cập, cũng như nói đến Robert Timmins là một ‘chủ doanh nghiệp địa phương’.”
Khi tờ báo được chuyền đi quanh bàn, Kim cảm thấy kinh ngạc với những gì nó hé lộ. Hai cô bé là người đam mê bơi lội và cha mẹ chúng đều là những người giàu có. Chẳng cần mất nhiều công sức cũng có thể nhận ra chúng ở Trung tâm giải trí Old Hill và trong bức ảnh đáng yêu này, cả hai đều cầm chiếc huy chương khiến chúng trở nên nổi bật.
Bryant huýt sáo. “Một bài viết tưởng như vô thưởng vô phạt lại hé lộ mọi điều.”
Anh đưa mắt nhìn kĩ tiêu đề của trang viết. “Nó được xuất bản hồi tháng sáu.”
Đúng, cô cũng đã tự làm xong việc tóm lược. Nếu bức ảnh này là ngòi châm, thì bọn chúng đã phải mất chín tháng để lên kế hoạch.
“Vậy điều này nói lên điều gì, thưa sếp?” Dawson hỏi. “Có phải lúc này chúng ta không cần quan tâm tới những người có mối thù hằn hay thành viên của gia đình nữa? Những thông tin này có giúp thu hẹp phạm vi điều tra không?”
“Không Kev, thậm chí nó còn mở rộng thêm.”
Cô không thể tiếp tục hành động với giả định rằng một bên thứ ba quen biết cả hai gia đình có liên quan tới vụ việc. Kịch bản đó ít nhất có thể đưa đến những manh mối đầu tiên, và nếu nó ở đó thì Kim đã tìm ra. Kim giờ đây phải đối mặt với sự thật rằng hai đứa trẻ bị lựa chọn ngẫu nhiên thông qua một bài báo.
Khi khả năng liên quan đến một gia đình là rất mờ nhạt, cô phải hi vọng rằng cô đang đối mặt với cùng một băng nhóm với vụ trước. Mỗi một câu, một sự thật, manh mối liên lạc hay nhân chứng được ghi lại trước đó cần phải được nghiên cứu lại kĩ, biết đâu chúng để lại điều gì đó để bám theo.
“Được rồi mọi người quay lại với hồ sơ đi,” Kim chỉ thị. Đến lúc phải đào sâu rồi.