Elizabeth buộc tóc đuôi ngựa. Cô vừa tắm mà tựa như mới chỉ nhúng người qua nước. Mỗi hoạt động đều với hi vọng sẽ làm cô bớt suy nghĩ trong một, hai phút. Cô thèm khát một giấc ngủ xa xỉ khi đó những hình ảnh trong trí óc cô sẽ được tạm ngưng dù chỉ trong chốc lát.
Thật không thoải mái khi sống trong nhà của người khác đêm qua, nhưng sau tin nhắn gần nhất thì điều đó rõ ràng quá sức chịu đựng.
Từ tin nhắn đó, cô đã không ngừng cố gắng nói chuyện với Stephen. Họ cần nói chuyện, bàn luận về ý kiến của mỗi người. Họ cần một kế hoạch.
Cô đã lang thang quanh nhà cho đến nửa đêm, cố gắng tìm ra anh ta, nhưng có vẻ trong căn nhà rộng lớn này, anh ta dễ dàng chạy xa khỏi cô.
Cô cảm thấy như thể toàn bộ gia đình mình đã biến mất. Đứa con gái xinh đẹp đang hoảng loạn ở nơi đâu, chỉ Chúa mới biết. Đứa con trai không còn ở với cô và giờ chồng thì đang trốn tránh cô. Cô đang ở trong nhà của người bạn thân, người mà giờ đây đang trong một cuộc chiến với cô vì sự sống còn của đứa trẻ.
Có những khoảnh khắc mà Elizabeth không kiểm soát nổi, thôi thúc mạnh mẽ chỉ muốn bật cười thành tiếng. Tình cảnh này thật là trớ trêu, khi mà có giây phút cô tự huyễn hoặc bản thân rằng mình chỉ bị kẹt trong một cơn ác mộng mà sau đó, cô sẽ thức giấc, trong căn nhà mình, cùng với con gái, con trai và cuộc sống bình thường.
Và rồi cô nhận ra không có cơn ác mộng nào cả. Đây là cuộc sống của cô và giờ đây cô không thể hồi tưởng những gì đã xảy ra.
Cô bước xuống cầu thang và dừng lại như mọi khi cô đi qua phòng ăn. Dù cô chưa nghe thấy điều gì nhưng cô cũng chẳng còn gì để mất.
Tiếng lấy bát đĩa va vào nhau cho thấy Karen đang ở trong bếp. Chỉ tối hôm qua thôi họ đã đồng cảm cùng nhau nỗi kinh hoàng này; trải qua cảm giác mà chỉ có người mẹ kia mới có thể thấu hiểu. Họ trao nhau ánh mắt động viên và cảm thông - mà giờ đây họ lại không thể nhìn mặt nhau.
Elizabeth không làm cách nào nói chuyện với bạn của mình nữa. Họ là những đối thủ trong một cuộc chơi tồi tệ, đầy mệt mỏi.
Chưa bao giờ hơn bây giờ cô cần chồng mình như lúc này. Cô hít một hơi thật sâu trước khi bước tới lối ra vào. Karen đang đứng gần chậu rửa bát.
“Cậu có thấy…?”
Một tiếng ‘ting’ vang lên ở điện thoại của Karen. Cả cô và Karen đều nhìn chằm chằm vào nó. Elizabeth khao khát có thể lao tới phía trước và túm lấy cái điện thoại bằng cả hai tay.
Karen cầm lấy điện thoại và Elizabeth nín thở khi Karen đưa mắt nhìn màn hình.
Cô cau mày khi đọc lại nó, to rõ ràng.
Tìm kĩ những món quà tao vừa gửi. Đào sâu như khi mày tưởng tượng về đứa con của mày đi.
Karen nhìn cô để tìm kiếm câu trả lời.
“Chuyện quái gì đây…”
Karen im bặt khi chợt nhận ra người cô đang nói chuyện cùng.
Karen nhanh chóng rời khỏi phòng với chiếc điện thoại, để lại Elizabeth đứng như người mất hồn với hàng loạt những câu hỏi cuốn xoáy trong trí óc.
Đoạn tin nhắn có ý nghĩa quái quỷ gì vậy?
Cô lấy ra điện thoại của mình. Đèn báo không sáng, cũng chẳng có tí thư từ và hoàn toàn không một tin nhắn.
Tại sao tin nhắn chỉ gửi cho Karen?
Và chồng cô đang ở nơi quái quỷ nào vậy?