Kim nhận thấy không có cách nào để thoát ra khỏi tình trạng khó khăn hiện giờ.
Cô bị lạnh, bình cà phê đã rỗng và cô có rất nhiều vấn đề cần suy nghĩ. Cô cần nước nhưng lại có một tên khốn ở trong bếp.
Cô không tán thưởng ý nghĩ gây gổ thêm nhưng cuộc sống mà không có cà phê thì còn gì là cuộc sống, đặc biệt là sau nửa đêm. Có rất nhiều thứ dù thiếu nhưng cô vẫn có thể hoạt động bình thường: thiếu tình yêu ư, không vấn đề, thiếu tình dục ư, vẫn bình thường, thiếu đồ ăn ư, thi thoảng cũng được nhưng mà thiếu cà phê thì không bao giờ.
Cô cầm lấy bình cà phê đầy quyết đoán và bước ra khỏi phòng tác chiến. Khỉ thật, trên đời này cô chẳng sợ bất kì ai hết. Cô bước vào phòng bếp với một biểu cảm đã sắp đặt trước nhưng khựng lại. Matt gục đầu xuống tay, hơi thở sâu và đều.
Tiếng bước chân của cô khẽ khàng khi bước đến bồn rửa bát. Cô vặn vòi nước ở mức nhỏ nhất và đưa ấm vào vị trí nước chảy ra.
“Cảm ơn vì sự giữ ý của cô nhưng tôi chưa ngủ đâu.”
Bên trong Kim như có tiếng gầm gừ. Cô quay lại. “Thật sao, thế mà tôi đã nghe thấy tiếng ngáy của anh đấy.”
“Tôi đang luyện tập nghệ thuật thiền định sâu cho tâm trí, khi đó ý thức của tôi vẫn cảnh giác trong khi tiềm thức của tôi được nghỉ ngơi. Điều này cực kì hữu dụng khi đối mặt với những người khó nhằn.”
“À vâng, cõi trần này với anh đúng là bể khổ mà.”
“Ồ, trả lời hay lắm, Thanh tra.”
Kim bước ra khỏi bếp.
“Tên khốn phụ trách việc đàm phán từ vụ lần trước nên được mang ra sau hẻm và xử bắn,” Matt gọi với theo cô.
Kim bước lại vào bếp. “Tại sao?”
“Bởi vì anh ta làm ăn như thể con buôn ở chợ vậy. Không có chiến thuật, chỉ có chỉ trỏ và làm dáng.”
Kim bước thêm hai bước vào phía trong. “Tiếp tục đi.”
Matt thở dài và xoa sống mũi của mình.
“Một vài năm trước có một vụ trộm hổ ở Bolivia.”
“Một vụ trộm hổ?”
“Xin lỗi. Một vụ ‘trộm hổ’, là khi con tin bị bắt cóc để ép người thân yêu hoặc người nhà của nạn nhân làm việc gì đó.”
Kim ngồi xuống.
“Một bé trai 5 tuổi đã bị bắt để ép người bố - một vị thẩm phán phải thả em trai của kẻ bắt cóc ra khỏi tù. Em trai hắn là một nhà hoạt động chính trị và chịu trách nhiệm cho vụ thảm sát mười bảy người trên một chiếc xe bus của thành phố. Đó là một vụ mạng đổi mạng, không phải tiền. Đó là một lựa chọn bất khả thi và hiển nhiên là quan tòa không đủ năng lực để đáp ứng.”
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Xác của cậu bé được tìm thấy hai ngày sau đó bên bờ sông, đó là việc xảy ra khi người đàm phán làm việc mà hoàn toàn không tuân thủ quy trình. Nếu chúng ta đang đối mặt với một vụ án tốc hành…”
“Tốc hành?” Kim hỏi. Cô chưa từng nghe đến thuật ngữ này trước đó.
“Đó là khi một khoản tiền chuộc mà gia đình có thể trả được dễ dàng theo yêu cầu. Về cơ bản nó được hiểu rằng tiền sẽ được trả, đứa trẻ sẽ được tự do và thứ được đàm phán duy nhất là giá tiền.”
“Và lũ đó đã bị bắt chưa?”
Matt lắc đầu. “Chưa hẳn. Chúng đã quen với việc chúng làm. Chừng nào cô xử lí việc đàm phán đúng cách thì mọi người đều thắng.”
Kim nghe thấy có gì đó trong giọng nói của anh ta khiến cô chú ý.
“Có bao giờ chuyện đó đi sai hướng không?”
Anh ta đứng lên và quay về bồn rửa mặt. “Chính là lúc này đây và thêm một lần nữa.”
Đó là biểu hiện cảm xúc đầu tiên của Matt mà Kim chứng kiến nhưng có gì đó về vụ này làm cô bối rối.
“Chúng ta không có yêu cầu nào về số tiền, vậy anh định bắt đầu đàm phán bằng cách nào?”
Anh ta quay lại với một cốc nước.
“Trong trường hợp này tôi không mặc cả về tiền. Tôi không quan tâm ai trả bao nhiêu tiền. Tôi đang mặc cả về mạng sống. Bất chấp việc các tin nhắn nói về một mạng sống. Tôi muốn cả hai mạng sống,” anh ta tuyên bố.
“Anh đã thấy chuyện này trước kia chưa?” Kim hỏi. “Một tình huống đấu giá?”
Anh ta lắc đầu. “Chưa, nhưng tôi đã có gấp đôi như thế, hai anh em, nhưng đó lại là một đề nghị rõ ràng về tiền.”
Kim không bị ảnh hưởng bởi tin này. “Vậy, anh định đề xuất như thế nào…?”
“Điều đầu tiên tôi cần làm là đánh giá kì vọng của chúng. Không có đề nghị cho một con số cụ thể nhưng phải có một con số mà chúng đang hi vọng đạt được. Tôi cũng sẽ phải xem xét xem chúng có ưa thích gia đình nào hơn không. Chúng có thể thích gia đình Hanson hơn và nhà Timmins đi cùng đơn thuần chỉ là để đẩy giá lên, hoặc ngược lại. Mỗi phản hồi tôi nhận được sẽ nói với tôi điều gì đó và giúp định hướng cho hành động cần làm tiếp theo.”
“Vậy đây là một kế hoạch tuỳ biến?”
“Sẽ là như thế cho đến khi tôi nhận được một số phản hồi.”
“Ồ, anh suýt cười đấy,” cô quan sát. “Cẩn thận nhé, anh sẽ khiến tôi nghĩ anh có một chút năng lực biểu cảm nhất định đấy.”
Khuôn mặt của anh ta trở lại trạng thái nghiêm túc. “Vì ý kiến của cô không có giá trị với tôi nên dĩ nhiên tôi đã không mất ngủ nhưng, để trả lời quan điểm của cô thì những cảm xúc của tôi có thể quyết định sự sống chết của những đứa trẻ.”
“Có chắc là anh vẫn có thể làm công việc của mình nếu bây giờ và sau này anh mỉm cười không?” Cô hỏi.
“Có lẽ, nhưng nếu tôi trong tâm trạng tốt bởi vì mặt trời đang chiếu sáng hoặc tôi có một đêm ngủ ngon, tôi sẽ dễ nhường nhịn những việc tôi không nên nhường nhịn. Tương tự, nếu tôi trong tâm trạng xấu - bởi vì cô ở bên cạnh tranh cãi - nó có thể sinh ra những hành động phi lí trí không cần thiết. Sự thật là những người đàm phán nóng nảy sử dụng nhiều chiến lược cạnh tranh hơn và ít hợp tác hơn.” Anh ta nhướn mày lên. “Vì thế, làm ơn tránh đường cho tôi.”
Kim đứng lên. “Tin tôi đi, không thành vấn đề.” Cô đi về phía cánh cửa. “Ồ, để thêm phần căng thẳng cho anh thì Jenny Cotton - cái người mà…”
“Tôi biết cô ta là ai,” anh ta trả lời ngắn gọn.
“Cô ta nhận được một tin nhắn, hỏi xem cô ta có muốn chơi lần nữa không?”
Anh ta ngồi xuống ghế và xoa cằm. “Cô đang đùa phải không?”
Kim lắc đầu. “Tôi có chiếc điện thoại.”
“Đừng nói là cô thực sự nghĩ rằng đứa trẻ đó vẫn còn sống đấy chứ?”
Kim hít một hơi dài và lắc đầu. Sự khó ở vẫn quặn lên trong dạ dày cô bắt nguồn từ sự thật rằng việc liên lạc này có thể giúp họ tìm ra hai đứa trẻ. Cô đang dùng cái chết và sự đau khổ của một gia đình để cứu hai gia đình khác.
“Cô trả lời đi,” anh ta nói.
Cô mở miệng định nói gì đó.
“Cứ nói Có và xem cái gì được gửi lại.”
Đó là điều cô đang định làm.
Kim bước ra khỏi phòng với bình cà phê. Cô khựng lại ở cửa.
“À, chỉ vì tôi muốn biết thôi, anh định đi nước cờ đầu tiên thế nào?”
“Tôi đang nghiên cứu việc đó thì cô bước vào ‘phòng ngủ’ của tôi đấy.”
“Ồ, lúc nào với tôi cũng được. Tôi không muốn anh cảm thấy bị hối thúc bởi sự thật rằng chúng ta đang có hai đứa trẻ bị mất tích.”
“Thanh tra à, tôi có thể đảm bảo với cô rằng tôi không bao giờ hấp tấp. Nhưng vì mối quan tâm của chính tôi, cô có thể cho người lãnh đạo vụ điện thoại này biết được giá khởi điểm của cô sẽ là bao nhiêu không?”
Kim nghĩ chớp nhoáng.
“Mang lũ trẻ về an toàn và tôi sẽ để anh được sống.”
Anh ta nhìn cô đúng mười giây và cô nhìn lại không chớp mắt.
“Rồi, giờ tôi đã hiểu tại sao họ lại cử tôi đi.”