Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Alison đứng cạnh chiếc giá đỡ giấy, trong tay cầm sẵn chiếc bút đánh dấu. “Xin mọi người chú ý.” Giọng nói sang sảng của cô ta sẽ phù hợp hơn với không gian hội trường hay lớp học. Kim nhìn xung quanh. Không, đây rõ ràng là phòng ăn.

“Được rồi, trước tiên tôi xin trình bày một vài điểm cơ bản. Tôi sẽ không định trình bày với mọi người về màu tóc hay cỡ giày của bất kì ai, và, mặc dù tôi biết giữa chúng ta có những người hay hồ nghi, nhưng hành vi trong quá khứ vẫn là tiền đề tốt nhất cho hành động trong tương lai.”

Kim thề rằng Alison đã nhìn thẳng vào cô khi nói từ ‘những người hay hồ nghi’.

“Vì thế, bằng việc phát hiện các đặc điểm tính cách, chúng ta có thể xây dựng một kiểu mẫu mà từ đó cung cấp cho ta một hồ sơ cá nhân. Tôi sẽ nói về kẻ đã nhắn tin, gọi là Đối tượng 1 và giải quyết anh ta trước tiên.”

“E hèm.” Kim nói, nhìn vào những ghi chú của mình. “Chúng ta có thể bàn qua về Inga trước được không? Cô ta là người chúng ta biết có liên quan, vì thế, xem xét về cô ta có thể sẽ hữu ích.”

Cô thấy một chút khó chịu thoáng qua trong mắt Alison. Nhưng Inga là manh mối đã phát hiện duy nhất của họ. Alison nghĩ một lúc và rồi bắt đầu gõ cây bút vào lòng bàn tay và nói. Giải thích cách nói tức thì của mình.

“Người chăm sóc những đứa trẻ, đặc biệt là một đứa nhỏ, thường phát triển mối quan hệ mẹ - con thay thế. Người đó đại diện cho rất nhiều cái ‘trước nhất’ của đứa trẻ, ấy là nói như vậy. Điều đó đã xây dựng một mối liên kết mẫu tử giả.

“Inga không bị gia đình Hanson bắt nghỉ việc, cô ta rời đi mà không bị ép buộc gì cả chỉ hai tháng trước, vì thế, ta có thể suy luận rằng cô ta đã đối xử và chăm sóc tốt cho Amy. Cô ta đã bị thuyết phục làm điều gì đó sai trái bởi một trong số những tên bắt cóc”.

“Tiền bạc?” Dawson hỏi.

Alison lắc đầu. “Cô ta chắc chắn không bị thúc đẩy bởi tiền bạc. Có những cách kiếm tiền khác mà không cần phải đe dọa đến tính mạng một đứa trẻ.”

“Tình yêu?” Kim hỏi.

Alison gật đầu. “Nhiều khả năng là vậy. Tình yêu là thứ khó để chống lại và tiền bạc không thể mua được điều đó…”

“Nhưng thứ tình yêu nào có thể cắt đứt mối liên kết ấy?” Kim thắc mắc.

“Phải,” Alison trả lời. “Có khả năng là Inga đã bị dụ dỗ bởi một trong những tên bắt cóc, đã nhận được tình yêu và sự quan tâm, cô ta cảm thấy mình đặc biệt và được yêu mãnh liệt. Đó là thứ tình yêu rất khó cưỡng lại. Amy mãi mãi không phải là con của cô ta. Một bước đã hoàn thành.”

Kim ghi chú vào sổ. Cô hiểu được học thuyết dùng tình yêu đánh bại tình yêu nhưng cô chỉ không chắc tên nào trong số những kẻ bắt cóc có đủ sự ấm áp để làm điều đó.

“Tiếp tục đi, Alison.” Kim ra lệnh.

Thật thú vị, chuyên gia hành vi đã gợi cho cô vài điều suy ngẫm. Alison ném lại bìa của cuốn tập vẽ quá khổ. Nó đề ‘Đối tượng 1’ và có một vài gạch đầu dòng. Alison đã dùng bút nhớ để đánh dấu từng điểm một.

“Chúng ta rõ ràng đang giải quyết hai tên bắt cóc. Đối tượng 1, kẻ nhắn tin đã thể hiện trí thông minh của mình. Hắn có vẻ là người lạnh lùng và tỉ mỉ. Hắn đã sử dụng năng lực kiểm soát mạnh mẽ, bằng chứng là hắn tuân thủ kế hoạch nghiêm ngặt. Những tin nhắn của hắn đến vừa đúng lúc, cho dù đó là sắp đặt trước. Hắn giam giữ hai cô bé nhưng vẫn có thể thực hiện một chiến lược và không hề nóng vội. Những kẻ khác có lẽ sẽ muốn đẩy nhanh mọi thứ. Kẻ nhắn tin này thì không. Cách thức giao tiếp của hắn đã được lập trình sao cho gây hiệu ứng gay cấn nhất.

“Hắn là người có học vấn và chẳng cần cố gắng che đậy sự thật đó. Ngay cả trong tin nhắn, hắn cũng sử dụng rất chuẩn ngữ pháp và chấm câu.

“Hắn thích trò chơi này. Khi hắn gửi tin nhắn, hắn sẽ mường tượng ra cảnh người nhận được tin nhắn. Hắn sẽ tận hưởng vui thú của kẻ đang giật dây.

“Khả năng của hắn có những hạn chế đối với những biến đổi, và rất có thể hắn sẽ hành động mất tự chủ khi gặp áp lực.”

“Hắn sẽ phản ứng thế nào nếu Inga thực hiện kế hoạch thất bại?” Kim hỏi.

Alison cau mày vì bị cắt ngang nhưng Kim vẫn nhìn chăm chú.

“Hắn sẽ giết cô ta, khiến cô ta im lặng vĩnh viễn, khuất xa tầm mắt của hắn để hắn không phải nghĩ về thất bại nữa, nhưng hắn không chắc sẽ tự mình làm điều đó.”

Kim gật đầu hiểu, để Alison tiếp tục nói.

“Nếu cảnh sát lần được hắn, thì có thể hắn chỉ mắc tội liên quan đến tiền: biển thủ ngân quỹ hoặc trộm văn phòng; một tội có thể sẽ thách thức trí thông minh của hắn nhưng hứa hẹn mục tiêu cuối cùng một phần thưởng.

“Hắn về căn bản không bạo lực, điều mà dẫn tôi đến Đối tượng 2”.

“Đợi chút,” Kim ngắt lời. “Tại sao lại không bạo lực? Cô vừa nói rằng hắn có thể hành động mất kiểm soát nếu kế hoạch thay đổi?”

Alison hít một hơi rồi trả lời. “Tôi nói, về căn bản: có nghĩa cách hành động đầu tiên của hắn sẽ không như vậy.”

Kim phân tích. “Nhưng hắn có khả năng, phải không? Tôi không muốn chúng ta hiểu sai điều gì đó về những gì chúng ta đang giải quyết ở đây.”

Cái nhìn chằm chằm của Alison không quét hết phòng mà ngắm thẳng vào Kim.

“Được rồi, để tôi chỉnh lại câu chữ và nói lại rằng hắn ít có khả năng bạo lực hơn Đối tượng 2.”

Kim gật đầu hài lòng. Alison lật sang trang và chỉ ra tiếp.

“Từ những thông tin hạn chế mà chúng ta có được từ kẻ đồng phạm, gã là kẻ đối lập hoàn toàn với cộng sự của hắn. Mức độ tổn thương trên đầu Bradley Evans và những bức ảnh căn nhà Inga cho thấy gã là kẻ thích bạo lực vô cớ. Nếu cái chết là kết cục duy nhất cho Bradley Evans…”.

“Brad,” Kim ngắt lời. “Xin hãy gọi cậu ấy là Brad.” Phù hiệu của cậu ấy cho thấy cậu ấy thích được gọi như thế.

“Được rồi, nếu động lực duy nhất cho hành động bạo lực là gây tử vong, sẽ có nhiều cách nhanh hơn là đá vào đầu một người như đá một trái bóng. Như thế có ích với kẻ bắt cóc. Việc làm này mang lại rủi ro nhưng lại mang lại sự phấn khích cao độ hơn. Toàn bộ sự việc sẽ gây ra nhiều ồn ào hơn cần thiết. Brad Evans đáng lẽ đã…”

“Vui lòng tiếp tục đi,” Kim nói nhanh. Cô có thể cảm nhận ánh mắt Bryant đang nhìn mình. Đó là cảnh không ai trong số họ muốn mường tượng.

“Tương tự, thật sự không cần thiết phải phá hủy mọi thứ trong nhà của Inga. Gã đập nát đồ đạc và chẳng quan tâm có ai đó có thể nghe thấy. Gã tự tin rằng không ai ngăn cản được gã và có lẽ đó là cách sống của gã.

“Ở điểm này tôi không tài nào giải thích được căn nguyên của cơn giận nhưng nó đơn giản vì Inga không làm theo kế hoạch.”

“Cơ hội về việc đàm phán với Đối tượng 1 thế nào?” Kim hỏi.

“Việc đàm phán là khó khăn. Khó mà khiến hắn chịu nói chuyện điện thoại và bất kì tin nhắn nào đều cần được viết cẩn thận sao cho cô để cho hắn cảm nhận được rằng hắn vẫn còn là người thao túng tình hình.”

“Cảm ơn nỗ lực của cô và tôi chắc chắn sẽ xem xét những nhận xét của cô.”

Câu nói của Matt được truyền tải khéo léo với phong cách chuyên nghiệp cùng với cái gật đầu lịch sự nhưng Kim đoán anh ta sẽ vẫn làm theo cách của mình, mặc kệ những lời khuyên của Alison.

Kim nhìn vào những tờ ghi chú của mình. Hầu như không còn chi tiết nào nữa.

Cô đứng lên. “Vẫn còn một thứ khác,” cô nói đơn giản.

Alison nhìn cô với nụ cười khoan dung.

Kim tiếp tục. “Sự liên quan ở đây là gì?”

“Xin lỗi, cô nói gì cơ?”

“Sự liên quan nào hả sếp?” Bryant ở phía sau, hỏi cô.

Cô tiến tới cái giá đỡ thuyết trình và xé trang 1. Cô đặt nó bên cạnh trang 2.

Matt nhìn với vẻ thích thú.

“Chúng ta có hai tính cách đối lập ở đây. Ai là kẻ chịu trách nhiệm? Tất cả mọi nhóm dù nhỏ, đều có người đứng đầu, người này có tính cách lấn át hơn. Tôi không chắc chắn ai trong số hai người này có thể là kẻ chỉ đạo. Hai tính cách của họ quá đối lập. Bạo lực và không bạo lực. Cẩn thận và liều lĩnh.

“Hãy tưởng tượng cái bập bênh của trẻ con. Các ghế ngồi đặt ở mỗi bên nhưng ở giữa có một neo sắt. Nó ngăn không cho mỗi đầu lên quá cao hoặc quá thấp. Tôi không nghĩ là hai tính cách này có thể cùng tồn tại mà không có người thứ ba, quyền lực và quan trọng hơn; một kẻ cầm trịch.”

Alison lắc đầu. “Tôi nghĩ rõ ràng rằng kẻ nhắn tin là người cầm đầu và Đối tượng 2 chỉ được thuê để hỗ trợ. Một tổ chức rõ ràng.”

Cô nhún vai và nhìn quanh phòng.

“Trừ khi Đối tượng 2 là thằng ngu,” Kim nói. “Gã tìm được Brad Evans, nhận dạng được người đàn ông gã chưa từng gặp, và giết anh ta mà không bị phát hiện. Phải, gã bạo lực và khả năng là khó đoán, nhưng gã có não và không dễ bị điều khiển.”

Cô lật một trang trên giá đỡ. Trang trắng. Cô gõ ngón tay vào đó.

“Tôi nghĩ cô cần đặt tựa đề cho trang này. Và gọi nó là Đối tượng 3”.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.