Kim gõ nhẹ vào cánh cửa để thu hút sự chú ý của viên sĩ quan đang đứng ở bên trong.
Cánh cửa mở ra và cô chợt nhận ra rằng anh ta vẫn chưa được giải thoát khỏi vị trí trực trong hơn hai mươi tư giờ qua.
“Đi nghỉ một chút trên ghế sofa đi Lucas,” cô nói khi cởi chiếc mũ bảo hiểm ra.
Anh ta lắc đầu nhưng mắt anh ta sưng húp và đỏ ngầu.
“Đi đi,” cô kiên trì, “sáng mai anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.”
“Đừng loại tôi ra khỏi vụ này, thưa sếp,” anh ta nài nỉ.
“Tôi sẽ không làm thế đâu, nhưng anh không thể làm việc hai mươi tư tiếng được.”
Anh ta gật đầu và đi rón rén qua sảnh đến phòng khách phụ.
Kim cũng đi rón rén. Giày dép nào cũng gây ra tiếng động lớn trên sàn lát đắt tiền.
Cô với tay lấy chìa khóa trong túi khi đi qua cửa đến bếp. Một bóng người bước ra trong bóng tối và tim của Kim ngừng đập trong một nhịp.
“Chúa ơi, Karen, tôi nghĩ cô đã ở trên giường rồi.”
“Cậu đã ở đâu vậy? Tớ đã thử cánh cửa,” Karen nói, nhấp một ngụm nước từ cốc thủy tinh.
Kim bật đèn lên. “Thỉnh thoảng tôi lái xe muộn về đêm. Nó làm đầu óc thông thoáng.”
Đó không phải lời nói dối. Cô thường làm việc đó. Chỉ là không phải tối nay thôi. Kim hài lòng rằng chìa khóa đến phòng tác chiến nằm an toàn trong túi cô.
“Có phải cậu đang làm một vụ khác không, bởi vì con gái của tớ là…”
“Karen, tôi không làm vụ khác. Đây sẽ là vụ duy nhất của tôi cho đến khi tôi mang Charlie và Amy về nhà.”
“Cậu hứa chứ?”
Đúng là một lời đề nghị trẻ con từ một người phụ nữ đang cố sức một cách tuyệt vọng để không sụp đổ.
“Hứa,” Kim trả lời rồi nghiêng đầu. “Cô đang làm gì dưới này một mình vậy?”
“Tớ phát ngán với việc giả vờ cố gắng và ngủ. Robert cứ trằn trọc và tớ có thể nghe thấy tiếng Elizabeth khóc dưới sảnh. Tớ chỉ xuống để lấy cốc nước và chỉ… đứng đây.”
Cô ta chạm vào màn hình điện thoại di động của mình.
Kim tự hỏi đến gần trăm lần rằng cô ta đã làm vậy bao nhiêu lần.
“Tớ chỉ nhìn chằm chằm vào đó, ước gì nó biến mất nhưng lại sợ nó biến mất thật.”
Kim ngồi vào phía đối diện của quầy ăn sáng.
Phần còn lại của ngôi nhà xung quanh họ thật yên lặng.
“Tớ cứ nghĩ rằng nếu tớ đủ tập trung tớ có thể quay ngược thời gian và ngăn lũ trẻ đến Trung tâm giải trí.”
Kim ngờ rằng điều đó cũng không làm sự tình khác đi. Tội ác đã được lên kế hoạch, những gia đình này đã được chọn và nó sẽ xảy ra tại thời điểm nào đó.
“Trong một phút tớ tràn đầy giận dữ vì có kẻ đang giữ con gái tớ và phút tiếp theo tớ muốn đánh đổi mạng tớ cho con gái. Trong đầu tớ đã tính chuyện quyên góp cho mọi quỹ từ thiện và hứa để trở thành một người tốt hơn. Tớ có thể làm mọi việc để đưa được Charlie trở lại. Con bé là thế giới của tớ.”
Kim với tay ra sau cô. Cô đặt một bức ảnh đóng khung của hai cô bé bên cạnh chiếc điện thoại.
“Cậu có muốn mang nó đến cánh cửa kia không, để cậu biết thôi?” Kim lắc đầu. Cô không cần một tờ giấy nhớ nhưng cô cũng dành một chút để đánh giá chúng một cách chi tiết. Làn da của Charlie rám nắng hơn của Amy. Cô bé cũng cao hơn một chút và có một mái tóc vàng hoe, xoăn tít và rối mù. Miệng của cô bé dính một vệt kem trông như ria mép. Đôi mắt cô bé màu xanh biếc. Tóc Amy màu đen búi cao với phần búi cũng không gọn gàng. Cả hai đều nhìn về camera, cổ vươn thẳng, tay đặt trước ngực và mặt chúng nhăn lại.
Karen chạm vào hình của đứa con với mái tóc sáng màu. “Đám nhóc đang giả vờ làm mèo rừng. Bọn tớ đang ở sở thú. Bọn tớ không thể tách chúng ra khỏi những con thú nhỏ. Kể cả khi dụ chúng bằng trò tàu lượn. Chúng cố tự đặt tên cho từng con nhưng không nhớ hết.”
“Tính cách của Charlie như thế nào?” Kim hỏi khi nhìn vào mớ tóc xoăn.
Karen mỉm cười. “Tớ nghĩ ”khí chất” là từ hay để mô tả con bé. Nhìn mái tóc đó đi, con bé đã bị cô lập vì mái tóc đó từ hồi mẫu giáo. Nó bị gọi là ‘đầu giẻ lau’ và nhiều cái tên châm chọc khác nhưng con bé khăng khăng không cắt, tỉa cũng không. Con bé yêu mái tóc của nó và đó mới là điều quan trọng. Đừng hiểu nhầm tớ, con bé không hư hỏng đâu. Robert rất chiều nó nhưng anh ấy cũng sống có nguyên tắc. Anh ấy cho phép con bé được thể hiện bản thân nhưng không tha thứ cho những hành vi độc ác hay khinh miệt. Anh ấy yêu con bé hơn mọi thứ trên đời. Anh ấy là người đầu tiên nằm lăn ra sàn chơi cùng hay đuổi bắt con bé quanh vườn và giả làm tiếng động vật.”
Kim tập trung ngồi lắng nghe. Giấc ngủ có vẻ như là một lời hứa xa vời khi hình ảnh của Brad vẫn trong tâm trí cô.
“Cậu có con không?” Karen hỏi.
Kim lắc đầu.
Karen trông có vẻ thương hại và Kim quyết định sẽ không điều chỉnh suy nghĩ cô ta. Với cô đó là một lựa chọn có ý thức. Gen di truyền của mẹ cô sẽ kết thúc với cô.
“Cậu đang bỏ lỡ nhiều thứ đấy, Kim. Cậu không biết tình yêu là gì cho đến khi cậu thành một người mẹ. Mọi kiểu tình yêu khác đều lu mờ hết so với tình mẫu tử.”
Đúng, nhưng vẫn không đáng để duy trì huyết thống đặc thù này, Kim nghĩ. Cô không nói gì cả. Cô có thể trích dẫn hàng trăm vụ bạo hành trẻ em và bỏ qua việc chuyện đó không hợp với góc nhìn màu hồng của Karen lắm. Khỉ thật, cô thậm chí còn có thể trích dẫn từ ngữ của chính Karen nhưng cô đã không làm thế.
“Hồi đó cậu không thích tớ lắm, đúng không?”
Kim bất ngờ với sự thay đổi đột ngột của chủ đề hội thoại. Nói vậy vẫn còn hơi giảm nhẹ nhưng Kim đơn giản chỉ lắc đầu.
“Tại sao?”
“Bây giờ không phải lúc…”
“Làm ơn đi Kim, hãy nói với tớ về chuyện khác. Tớ cần tạm thời thoát khỏi những suy nghĩ hiện giờ. Những hình ảnh đáng sợ trong đầu tớ bây giờ sẽ làm tớ điên mất. Hãy nói với tớ cậu nhớ về hồi đó như thế nào?”
Nhớ rõ hơn cô, Kim nghĩ. Thật vô nghĩa khi quay lại chặng đường đó. Nó đã là quá khứ. Không thay đổi được.
Karen tiếp tục. “Tớ biết chúng ta không thân nhau lắm nhưng vẫn có sự kết nối giữa tất cả chúng ta. Đó là tình chị em. Chúng ta trông nom lẫn nhau.”
“Đó thật sự là cách mà cô nhớ về nó?”
Biểu cảm cởi mở và trung thực của Karen đã là câu trả lời. Kim đã từng thấy điều này trước đây. Một số người viết lại quá khứ. Họ tự viết nên quá khứ của chính họ. Họ tự sáng tạo bản thân họ hoàn toàn khác và tạo nên khoảng cách so với sự thật. Kim đã chọn để gói trọn quá khứ trong những chiếc hộp và để mặc nó đấy.
“Karen ạ, không có tình chị em nào cả và rõ ràng chúng ta không trông nom lẫn nhau.”
“Tớ biết tớ có những lúc hơi hung hăng nhưng đó chỉ là…”
“Cô là một cá nhân ích kỉ lúc nào cũng muốn thứ người khác có.”
Thẳng thắn mà nói cô đã vui vẻ để cho kí ức của Karen như nó hiện tại - một sản phẩm của trí tưởng tượng nhưng cô ta đã đào xới nó lên và Kim không phải là kẻ hùa theo. Những ngày tháng đó khó khăn với tất cả bọn họ. Một số đứa trẻ đã thành lập nhóm cùng nhau, để thuộc về một thứ gì đó, thành lập một kiểu gia đình thay thế. Kim thì không. Kim không thành lập tình bạn bền lâu hay mối quan hệ gắn bó với bất kì ai. Nhưng cô ghét cay ghét đắng lũ chuyên đi bắt nạt.
Liên tục từ năm lên 6, con đường của cô đã giao với Karen và những đoạn giao cắt này hiếm khi dễ chịu.
Nhưng phải đến nhà bố mẹ nuôi cuối cùng họ mới thực sự sống cùng nhau.
“Cô có nhớ một cô bé người Ấn gầy gò tên là Shafilea?” Kim hỏi.
Karen lục tìm trí nhớ. “Ôi lạy Chúa, có chứ, cô bé nhỏ nhắn vui vẻ đúng không? Nếu tớ nhớ đúng, cô ta còn có cái đầu to.”
Đúng, cô bé đó có một cái đầu to và một cơ thể rất nhỏ. Cô bé đã được tách ra khỏi sự chăm nom của bố mẹ ruột do họ đã bỏ đói cô hàng tháng trời chỉ vì cô mặc chiếc quần bò mài rách. Kim đã nghe lỏm được cha mẹ nuôi than phiền về chế độ ăn uống và dinh dưỡng nghiêm ngặt họ phải tuân thủ để hồi phục cơ bắp cho cô bé một cách từ từ.
Kim đã thử nói chuyện với Shafilea một vài lần nhưng thậm chí ba chuyến đi mỗi tuần đến bác sĩ trị liệu cũng không khiến cô bé mở miệng.
“Cô có nhớ đồ uống cô ấy dùng sau khi uống trà không?”
Karen mỉm cười. “À, chúng ta luôn tự hỏi tại sao cô ta có sữa lắc mà chúng ta lại không có.”
Kim khó có thể kiềm chế sự ngạc nhiên với kí ức bị vặn xoắn của Karen. Kim không chắc cô ở đâu trong cái ngày ngôi nhà đó biến thành lâu đài cổ tích lấp lánh với tiên và bướm.
Sự thật ngôi nhà đó là do hai ngôi nhà hội đồng gộp lại mà thành, có nhiều giường tầng hơn là đồ gỗ Ikea.
“Chúng là sữa protein theo công thức để bồi dưỡng cơ thể suy dinh dưỡng của cô bé.”
“Ôi, tớ không biết…”
“Tôi đã bắt gặp đứa bạn thân nhất của cô nhúng đầu cô bé đó xuống bồn cầu cho đến khi cô bé giao nộp sữa protein ra.”
Karen nhìn ngờ vực và bắt đầu lắc đầu.
“Cô bé đó mới 10 tuổi.”
Karen nhìn hoảng hốt. Cũng chỉ hơn con gái cô ta bây giờ có một tuổi.
“Không, cậu nhầm rồi,” Karen nói. Mặc dù lời nói của cô ta thiếu tính thuyết phục của chính nghĩa.
“À, cô ấy không tự buộc tóc mình với ruy băng hồng lấp lánh đâu,” Kim ngáp.
Karen đưa tay che miệng. “Ôi lạy Chúa. Đó là cậu phải không?”
Kim không trả lời.
“Cậu chính là người đã đánh Elaine. Cô ta lẫn cậu đều không nói gì về chuyện đó nhưng tớ còn nhớ. Và bây giờ khi nghĩ lại thì cô ta thực sự ghét cậu.”
Cuối cùng cũng có chút rõ ràng, Kim nghĩ.
Hành động của cô ngày đó không phải là chuyện gì cô tự hào nhưng đôi khi bạn phải nói cùng ngôn ngữ với bọn đi bắt nạt người khác.
Một sự yên lặng lắng xuống giữa hai người khi cả hai đều dẹp đi những hồi ức của riêng họ về quá khứ.
“Cậu biết không Kim, có lẽ cậu đã đúng về hồi đó nhưng bây giờ thứ duy nhất tớ quan tâm là được gặp Charlie lần nữa.”
Kim gật đầu thấu hiểu khi Karen che miệng ngáp dài.
Kim nhìn đồng hồ. “Cũng gần 3 giờ rồi. Cố gắng lên ngủ vài tiếng đi, được chứ?”
Karen gật đầu và chạm vào điện thoại của cô ta lần nữa.
Kim nghiêng người và đặt tay cô lên tay Karen. Đôi mắt hoảng sợ của cô ta đang van xin cô.
Hai người nhìn nhau vài giây.
“Tôi sẽ mang con gái cô về nhà.”
Karen gật đầu và siết chặt tay Kim để trả lời. Cô ta ngáp thêm lần nữa và đi ra phía bếp. Dù hoàn cảnh thế nào, cơ thể vẫn cần nghỉ ngơi - mặc dù nó có thể bị trì hoãn bởi stress, phấn khích, sợ hãi, lo lắng thì cuối cùng sự mệt mỏi vẫn đến gõ cửa.
Kim vẫn đang chờ.
Đã đến lúc quay lại phòng tác chiến. Cô đưa tay và cầm bức ảnh.