“Cảm ơn Brad,” Bryant nói. “Chúng tôi sẽ gọi cậu ngày mai nếu cần.”
“À vâng… Việc này sẽ còn kéo dài nữa phải không?” Anh ta hỏi.
“Không, chúng tôi chỉ một phút nữa là xong.”
Brad bước ra khỏi phòng.
“Khỉ thật, Bryant,” Kim gằn giọng.
Anh hiểu chính xác cô đang cảm thấy ra sao. Lũ tội phạm đóng giả cảnh sát thật kinh tởm với cả hai người bọn họ.
“Chúng ta xong chưa?” Bryant hỏi, đẩy chiếc ghế ra xa khỏi bàn.
Kim mở miệng định nói nhưng một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu cô.
“Khoan đã, chúng ta đã thấy các cô bé rời khỏi phòng thay đồ lúc 12 giờ 9 phút, vậy hãy tua lại vào đúng 12 giờ, nhưng tôi muốn camera bao quát toàn cảnh khu vực đó.”
Bryant gõ thời gian vào và chọn camera thứ ba. Màn hình bắt đầu chuyển động. Kim săm soi kĩ khu vực ghế ngồi gần nhất với bể bơi nhỏ.
Cô nghiên cứu từng người từng người một, và sau một phút rưỡi, cô đã tìm được điều cô muốn tìm.
“Dừng hình,” cô nói, và khung hình dừng lại. Kim nhìn chằm chằm vào góc màn hình trên cùng bên phải. “Nhấn nút play và chú ý thật kĩ vào cô ta. Tôi có linh cảm rằng cô ta sẽ cảm thấy không ổn trong một phút nữa.”
Cả hai đều nhìn vào màn hình, ánh nhìn như thú săn mồi vào tấm lưng của người phụ nữ có mái tóc vàng hoe. Cứ tầm khoảng hai mươi giây hoặc chừng đó, đầu cô ta lại nghiêng nghiêng một chút.
“Cô ta đang xem xét lối ra từ phòng thay đồ,” Bryant tự nhắc.
Kim gật đầu. “Xem tiếp đi.”
Chu trình này được tiếp nối bởi một vài lần nâng cánh tay nhanh. Cô ta đang xem đồng hồ. Vào lúc 12 giờ 9 phút Kim đã thấy những cô bé tại góc dưới cùng bên trái màn hình rời khỏi phòng thay đồ.
Nhân vật chính quay đi hoàn toàn và che mặt cô ta trong vài giây bằng cách gãi thái dương bên trái. Cô ta sau đó quay người một chút trên ghế để cho cô ta nằm bên rìa góc quan sát camera nhưng dãy máy bán hàng tự động lại ở trong tầm nhìn ngoại vi. Bàn tay cô ta tiếp tục che lấp khuôn mặt cô ta từ góc nhìn của Charlie và Amy.
Khi những cô bé đứng lên để rời đi, Kim đã thấy người phụ nữ lấy một chiếc điện thoại di động ra từ túi xách. Cô ta bấm bấm gì đó vài giây rồi cất lại trong túi.
Khi Charlie và Amy quay đầu ra phía lối ra thì người phụ nữ vẫn đứng lại rồi sau đó rời khỏi khu vực ngắm cảnh. Ba bước sau, cô ta ngã lăn ra đất.
Từ camera thứ hai Kim đã chú ý thấy Charlie quay đầu lại về hướng phát ra tiếng động, nhưng cô bé ở quá xa để thấy bất cứ điều gì.
“Phân tán chú ý,” Bryant bình luận.
Kim gật đầu. “Diễn rất đạt. Mọi người sẽ nhìn theo hướng đó. Đó là bản năng con người rồi. Những người chứng kiến sẽ không để ý thấy hai cô bé bước ra khỏi tòa nhà một cách rất bình thường. Charlie ngoái lại xem có chuyện gì xảy ra nhưng cô bé không dừng lại. Cô bé đoán là mẹ đang chờ bên ngoài.
“Bọn khốn nạn này ranh ma thật,” Bryant lẩm bẩm.
Đúng vậy, Kim nghĩ. Và đó chính là điều mà cô lo sợ.
“Nhưng anh cũng biết một điều khác mà, Bryant. Khi những cô bé đi ra khỏi khu vực thay đồ thì người phụ nữ kia đã giơ tay che mặt để lũ trẻ không thấy được.”
“Ôi chết tiệt,” anh vừa nói vừa lắc đầu. Anh đã hiểu điều này có nghĩa là gì.
Người phụ nữ cố tình gây ra sự phân tán kia là một người các cô bé biết.