Emily đóng cửa phòng ngủ của cô bé thật khẽ và ngồi lên giường.
Lẽ ra lúc này cô bé nên mở sách địa lí nhưng cô bé không thể nhìn vào cuốn sách được.
Mặc dù cô bé được dạy học tại nhà nhưng mẹ cô bé rất khắt khe trong việc đúng giờ giấc từng môn học. Cô bé bắt đầu ngồi vào bàn học lúc 9 giờ với bốn tiết học dài bằng nhau trong suốt cả ngày. Những thứ ở trường khiến cô bé nhớ đó là môn bóng quần, tiếng chuyện trò, tiếng la hét và tiếng gọi nhau í ới.
Còn trong ngôi nhà mới này của họ không có gì cả.
Bức tường và hàng rào chặn đứng tiếng xe cộ từ con đường. Cô bé chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào từ phía hàng xóm mà chỉ cách có mười phút đi bộ từ nhà mình. Cô bé không có chút manh mối nào về chuyện liệu có đám trẻ đồng trang lứa nào sống gần đó không. Thậm chí cả căn nhà cũng yên lặng. Không radio, không tivi. Giống như mẹ cô bé liên tục lắng nghe âm thanh của ngôi nhà, chờ xem có gì bất thường không.
Chỉ khi có tiếng bánh xe lạo xạo trên lớp sỏi thì ngôi nhà mới có chút sự sống. Khi bố cô bé trở về từ công sở thì sự căng thẳng của mẹ cô bé mới được giải phóng và trong vài tiếng đồng hồ mỗi tối, họ giả vờ như bình thường. Emily nhớ nhiều thứ từ cuộc sống cũ của mình, nhưng chủ yếu cô bé nhớ bạn bè.
Cô bé với tay xuống dưới giường và lấy ra cuốn sách cắt dán đã đầy một nửa. Trang đầu tiên của cuốn sách là một bức ảnh in có hình Emily và Suzie đang mỉm cười rạng rỡ trên dòng tựa đề Những chuyến đi của chúng tớ. Cuốn sách cắt dán từng trang một là hình ảnh hai cô bé trong các kì nghỉ, trong xe đẩy siêu thị, trong tàu lượn ở công viên, bên bờ biển và bức ảnh cuối là trong show của Justin Bieber.
Cô bé nhìn phần trang trắng để trống, vẫn không tin được là sẽ không còn nữa. Tất cả những kỉ niệm cô bé từng có chỉ dừng lại ở bấy nhiêu thôi.
Cô bé nhìn chăm chú vào bức ảnh cuối, rất tập trung. Suzie rất tự hào về áo phông dành cho fan của Justin Bieber. Trên đường về nhà từ sân vận động NEC, Birmingham chúng đã cười, đã xúc động và tranh cãi xem ai sẽ cưới thần tượng. Cuối cùng họ quyết định sẽ chia sẻ anh chàng, khiến hai bà mẹ ngồi hàng ghế trước cười đau cả ruột.
Ba ngày sau thì chúng bị bắt cóc.
Emily nhìn vào đôi mắt của người bạn mình, tràn đầy niềm vui và sự tinh nghịch. Khác xa so với lúc chúng bị tách khỏi nhau lần cuối cùng đó. Khuôn mặt của Suzie cứ nhòa đi dần khi ngón tay Emily cố chạm vào khuôn mặt vẫn hiện về trong những giấc mơ.
Cô bé liên tục nhớ về thử thách đó, như thể nó mới xảy ra tuần trước. Ban ngày cô bé trải qua cảm giác tội lỗi của việc mình sống còn Suzie chết. Ban đêm nỗi sợ hãi lại trở về trong những giấc mơ. Đặc biệt là ngày cuối cùng đó.
Cô bé nhớ gã đó ôm tay ngang bụng cô bé khi giật người bạn ra. Cô bé nhớ cảm giác của bộ ngực xương xẩu dựa vào gáy cô bé khi gã đẩy cô bé vào phòng. Cô bé nhớ cảm giác cố gắng nắm bàn tay lạnh của Suzie. Cô bé cứ nghĩ nếu cả hai đều nắm tay nhau thật chặt thì không điều gì có thể chia rẽ hai đứa. Nhưng cô bé đã nhầm.
Một cú đấm vào đầu Suzie khiến cô bé lăn xuống nền đất và Emily không giữ tay được nữa. Trong một giây, cô bé cảm thấy mình bị tóm ngang eo và nhấc bổng lên. Cô bé hướng về Suzie hét lên để đánh thức cô bạn dậy, nhưng Suzie vẫn nằm trên sàn. Và cô bé không bao giờ thấy bạn mình lần nữa.
Những hình ảnh đó làm dạ dày cô bé nhói đau lần nữa và những giọt nước mắt bắt đầu rơi.
Cô bé lau giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt bạn mình trong bức ảnh và ôm chặt cuốn sách vào lòng khi tiếng khóc nức nở làm run cả người.
“Ôi Suzie ơi, tớ xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.”