Kim và Bryant ngồi ngoài ngôi nhà trên đường cao tốc Stourbridge. Cô không mong điều này. Không có dòng chữ nào dán trên kính về sự sở hữu, cấm hút thuốc hay giảm cân; chỉ có những tấm rèm ở cửa sổ và một cái bảng tên.
Gia đình Trueman có thể về bất cứ lúc nào. Kim liếc qua gương chiếu hậu, theo dõi những xe đi qua.
“Họ về đây rồi,” cô nói khi mở cửa ghế sau.
Một chiếc Range Rover trắng đi chầm chậm xuống phố và đỗ phía trước ba xe khác. Kim tiến đến chiếc xe, mỉm cười để làm yên lòng ba người ngồi bên trong.
“Cảm ơn vì đã cho phép,” Kim nói với Julia và Alan Trueman. “Và cảm ơn sự dũng cảm của cháu,” cô nói với Emily.
“Liệu có đau không cô?”
Kim cười và lắc đầu. “Không đâu, nhưng cô sẽ bảo người thôi miên giải thích cho cháu để cháu cảm thấy thoải mái nhé.”
Kim dẫn cả gia đình vào trong tòa nhà.
Kim có thể cảm nhận được sự sợ sệt của họ. Lễ tân hành lang dẫn họ tới một phòng nhỏ, một phụ nữ tầm ngoại ngũ tuần đang ngồi sau chiếc bàn. Mái tóc hoa râm của bà được buộc ra đằng sau, tay cầm chiếc bút chì. Đôi mắt xanh tinh anh nhìn chăm chú từ sau cặp kính quá khổ. Tay đeo một chiếc đồng hồ cho nam giới to quá khổ trái ngược hẳn với chuỗi dây pha lê tinh tế đeo ở cổ.
“Chúng tôi tới đây để gặp bác sĩ Atkins,” Kim nói.
Người phụ nữ cười hiền từ. “Chính là tôi đây, nhưng cứ gọi tôi là Barbra.”
Kim bắt tay bà và giới thiệu cả nhóm. “Bà đang muốn gặp chúng tôi đúng không?”
“Không cần đông người như thế đâu nhưng đúng vậy, thưa cô Thanh tra.”
“Có vấn đề gì sao?”
“Đúng, không phải ở ngoài này mà là ở trong kia. Nhưng chúng ta sẽ tới đó trong một phút.”
Bà đứng dậy và đi vòng quanh bàn, nhìn Emily.
“Tôi đoán hôm nay sẽ làm việc với cô bé gái này đúng không?” Bà cầm tay Emily và dẫn ra ghế sofa.
“Cháu có sợ không cô bé?”
Emily gật đầu. “Cháu hơi sợ một chút.”
Kim ra hiệu cho bà Barbra cầm lấy tay cô bé. “Không có gì phải sợ đâu cháu à. Sẽ không đau đâu, và bác sẽ không ép cháu nhớ về điều cháu muốn quên, được không cô bé? Cháu hãy nghĩ thế này. Hãy tưởng tượng cháu nghe lời ca đầu tiên của một bài hát nhưng lại không thể nhớ tên ca sĩ. Cháu biết thông tin trong bài hát nhưng lại không thể tái hiện nó trong tiềm thức.”
Emily gật đầu.
“Đó là tất cả những gì chúng ta sẽ làm. Cháu sẽ hoàn toàn thư giãn và thoải mái, sau đó cháu sẽ cảm thấy như vừa có một giấc ngủ thật ngon.”
Bà quay sang những người còn lại. “Có ai có câu hỏi gì không?”
Ông Trueman bước lên.
“Bà đã làm việc này trước đây chưa? Ý tôi là với nạn nhân ấy?”
Kim để ý thấy Julia nhìn về phía người chồng. ‘Nạn nhân’ đang lắng nghe từng lời một. Barbra gật đầu. Kim thấy bà không buông tay Emily và hiểu rằng hành động kết nối đó sẽ gây dựng lòng tin giữa họ.
Kim cũng để ý thấy một ngón tay của bà đặt lên cổ tay Emily để theo dõi nhịp tim trong khi con bé không hề hay biết. Kim cảm thấy thích thú với cách làm của bà. Một bệnh nhân sợ hãi thì không thể phản ứng tích cực với quá trình trị liệu được. Kim có thể thấy Emily đang dần thư giãn, vai con bé dựa thoải mái vào ghế sofa.
“Vâng ông Trueman, chúng tôi đã làm thế này nhiều lần trước rồi. Tôi hỗ trợ các nạn nhân nhớ lại được nhiều chi tiết, đôi khi diễn ra từ cả vài thập niên trước rồi.”
“Có phản ứng phụ gì sau quá trình thôi miên không?” Julia hỏi.
Barbra lắc đầu. “Đây không phải cuộc trình diễn trên sân khấu. Tất cả những gì chúng tôi làm là lật giở một vài tảng đá đè lên tiềm thức để xem liệu phía dưới có ẩn nấp cái gì không. Hiệu ứng duy nhất đó là những kí ức được ‘khai quật’ lên sẽ tồn tại ở lớp ý thức.”
Barbra quay lại phía Emily. “Bác muốn cháu hiểu điều đó, được chứ?”
Emily nhìn người mẹ, mẹ cô bé đang nhìn Kim, hoảng hốt.
Kim bước lên phía trước, “Emily đã hồi tưởng tất cả trải nghiệm với sự chính xác rồi. Chúng tôi chỉ cần những chi tiết bị lãng quên hoặc bị đè nén thôi.”
Trueman gật đầu có phần an tâm.
Barbra đợi một vài giây, khi không còn câu hỏi nào nữa, bà cầm lấy tay của Emily và đứng dậy.
“Được rồi, chúng tôi sắp bắt đầu nhưng mong quý vị hãy rời khởi phòng. Đứng đây sẽ khiến Emily căng thẳng, chỉ hai người ở lại thôi.”
Cùng lúc đó, Bryant lùi lại và Julia bước lên.
Kim liếc nhìn ông Trueman. Khuôn mặt anh ta như giằng co với bản năng muốn bảo vệ đứa con, nhưng anh ta vẫn làm theo chỉ dẫn của Kim. Kim gật đầu cảm ơn.
Barbra giữ cửa đi vào phòng trị liệu và ra ý bảo Julia và Emily đi vào. Bà chần chừ một lát và nói chỉ đủ để Kim nghe được. “Chúng ta đang muốn tìm điều gì cụ thể thưa cô Thanh tra? Một miêu tả về…?”
“Một địa điểm,” Kim nói. “Bất kì điều gì giúp tôi luận ra nơi con bé bị bắt giữ.”
Barbra gật đầu vào đi vào phòng. Kim đi theo.
“Được rồi Emily, cháu có thể ngồi ở chiếc ghế to này được không? Cô Trueman, cô có thể ngồi cạnh Emily.”
Kim đóng cửa lại và đứng ở góc phòng. Cô lấy điện thoại ra và giơ lên.
“Tôi thu âm được không?” Cô hỏi, nhìn Julia rồi bà Barbra. Cả hai cùng gật đầu. Chiếc ghế Emily ngồi ôm trọn lấy cô bé, được làm từ loại da mềm màu nâu và được đặt ngay ngắn giữa căn phòng. Julia ngồi phía bên phải cô bé còn Barbra ngồi bên trái.
“Được rồi Emily, bác muốn cháu ngồi thoải mái. Ngồi tư thế nào khiến cháu thoải mái nhất ấy.”
Emily chỉnh lại vị trí ngồi và gật đầu.
Ánh sáng từ bên ngoài bị tấm rèm cửa sổ che đi và đối diện với chiếc ghế là một hàng tranh trắng đen vẽ đường chân trời của các thành phố.
“Tốt lắm cô bé, giờ ta muốn cháu nhìn vào một bức tranh bất kì trên tường. Bức nào cũng được. Hãy chọn một bức hấp dẫn cháu nhất và tập trung vào nó.”
Emily gật đầu và chọn nhìn vào bức tranh vẽ thành phố New York.
“Giờ cháu hãy hít một hơi thật sâu, chậm và đều. Hít vào bằng mũi, một, hai, ba, bốn, năm. Và thở ra bằng miệng. Tốt lắm. Hít vào bằng mũi, một, hai, ba…”
Kim thấy giọng Barbra nhỏ dần, âm lượng đều đều và giảm xuống như đang nói thầm. Cô có thể thấy tay trái Julia đang run rẩy. Cô nhìn vào mắt người phụ nữ và mỉm cười biết ơn sự hợp tác của cô ta.
Kim liếc nhìn về phía Julia khi mắt con bé lim dim rồi nhắm lại.
“Được rồi Emily, ta muốn cháu nghĩ lại ngày cháu bị bắt. Cháu bị nhốt vào một cái xe tải và tối đen, hãy nói về cuộc hành trình ấy.”
“Cháu và Suzie… khóc… sợ lắm.”
“Cháu có nhìn thấy gì không?”
Emily lắc đầu. “Tối.”
“Chuyến đi êm ru hay xóc nảy?”
“Đầu tiên là êm, sau đó xóc nảy. Cố giữ thăng bằng nhưng bị văng đi. Suzie bị đập vào đầu.”
Kim bắt đầu suy luận. Chúng có thể bị mang tới vùng nông thôn.
“Tiếp đi Emily, khi nào cánh cửa xe được mở ra?”
“Đầu… bị túi… chụp lên.”
Mắt Emily lim dim và quai hàm Julia siết lại.
“Chúng bịt mắt cháu à?”
Emily gật đầu.
“Cháu có nghe thấy gì không Emily?”
“Không… im lặng…”
“Cháu có ngửi thấy gì không?”
“Mùi tanh… chân…”
“Chân có bị dính bùn không?”
“Có ạ, nhiều lắm.” Emily gật đầu.
“Cháu bị mang vào một ngôi nhà à?”
Emily gật đầu. “Cầu thang… lạnh… tường… lạnh.”
“Cháu có bị mang xuống tầng dưới không?”
“Tay… đây…” Emily chạm tay vào sau gáy. “Ấn xuống.”
Julia nhắm mắt lại và cắn chặt môi dưới.
“Tường… ẩm… lạnh…”
“Được rồi Emily. Cháu và Suzie ở trong một phòng chứ?”
Emily gật đầu.
“Phòng đó có cửa sổ không?”
Emily lắc đầu và hít hít. “Có mùi…”
“Có phải mùi hôi của nhà vệ sinh không?”
Emily lắc đầu. “Cũ…”
“Được rồi Emily, cháu có thể nhớ lại khi nào cháu được mang ra khỏi cái phòng đó không?”
Emily gật đầu nhưng giọng thở thay đổi. “Túm… tóc cháu… Suzie… gào thét… cố bám lấy…”
Kim thấy tay phải Julia đưa lên miệng, cắn chặt. Cô hiểu người phụ nữ phải cắn răng để có thể giữ yên lặng trong tình huống này.
Kim đi nhẹ nhẹ tới chỗ Emily và đặt tay lên vai con bé.
“Tiếp đi Emily,” Barbra nói nhỏ.
“Buông tay… phải buông tay… đánh vào mặt Suzie… bởi một người đàn ông… ngã nhào… không nhúc nhích…”
Barbra nuốt khan. “Cháu có bị mang lại lên tầng trên không?”
Emily gật đầu. “Nhanh chóng… đẩy… tóm lấy…”
“Cháu có bị đưa ra ngoài nữa không?”
“Có… đẩy… ngã…”
“Cháu có cảm thấy mùi tanh không?”
Con bé lắc đầu. “Không… cỏ…”
“Cháu có nghe thấy gì không?”
“Có… tiếng máy… tiếng kêu… đằng xa…”
Barbra nhìn về phía Kim, Kim gật đầu.
“Âm thanh đó như thế nào?” Barbra hỏi.
“Tiếng kêu, nhưng xa…”
“Tiếng ồn có gần không?”
Kim nhìn xuống để kiểm tra, chiếc điện thoại vẫn đang ghi âm.
Emily nheo mắt và lắc đầu.
“Nó ở rất xa đúng không?”
Emily gật đầu.
“Cháu có bị đưa trở lại xe tải không?”
“Bị ném vào… nhanh… lắc lư… không bám được… dừng… nhanh hơn… một thứ gì đó đâm vào xe tải… bắn ngược lại…”
“Emily…”
“Trái… trái… phải… trái…”
“Giờ cháu đang ở đâu Emily?”
“Kéo từ trong xe… xoay xoay và xoay…” Cô bé lấy tay trái nắm lấy cánh tay phải. “Đau… bóp chặt…”
Mặt Emily méo mó khi hồi tưởng nỗi đau đó. Barbra nhìn Kim. Đó là tất cả những gì họ khai thác được.
Họ cần tìm thông tin và địa điểm và Barbra đã khiến cô bé nhớ lại nơi được đưa tới và được đưa đi.
Kim gật đầu ra hiệu cho Barbra đánh thức cô bé.
“Được rồi, Emily, ta muốn cháu…”
“Hắn nói… gì đó… xoay… lật… ép… và… Hẹn gặp lại nhé cưng…”
Julia bật khóc và Kim nhắm mắt lại.
Cuối cùng cô cũng hiểu ra tại sao chúng để cho Emily sống sót. Chúng đã có kế hoạch bắt cóc con bé thêm lần nữa.